Sư gia , huyện thái gia thấy cũng lý. Suy nghĩ một chút gật đầu: "Cách đấy! Được, ngươi gặp cô , chuyện cho khéo ."
"Vâng."
Sư gia định , huyện thái gia kéo áo , dặn dò: "Chúng thể khó một cô nương nhà , càng vẻ quan , chuyện nhẹ nhàng, nếu cô thực sự đồng ý thì thôi, tuyệt đối đừng ép buộc, dù đây là nha môn chứ cái chợ."
Lão già lớn tuổi, năng chậm chạp! Sư gia lắng cẩn thận, gật đầu liên tục.
"Đại nhân cứ yên tâm, việc thỏa đáng mà."
"Ừ, ."
"Vâng."
Sư gia thu dọn một chút hỏi mấy quan sai bắt Kỷ Vân Thư về nha môn để chỗ ở của nàng, đó vội vàng tìm.
Huyện thái gia ghế lê hoa công đường, chắc là thẩm án mệt quá nên ngáp ngắn ngáp dài. Tiểu đồng trong nha môn bưng lên! Lão già uống vài ngụm ngủ gật luôn.
Tiểu đồng khẽ gọi: "Đại nhân? Đại nhân?"
Huyện thái gia một lúc mới từ từ mở mắt hỏi: "Lại án mạng ?"
"Không ạ, một ngày gì lắm án mạng thế! Tiểu nhân thấy đại nhân mệt quá, là về hậu viện nghỉ ngơi chút?"
"Ừ, cũng !"
Lúc đang là buổi trưa. Cơn buồn ngủ kéo đến. Cộng thêm huyện thái gia thẩm án cả buổi sáng nên sớm mệt lử. Bèn để tiểu đồng dìu về hậu viện ngủ trưa!
Bên , Kỷ Vân Thư khỏi nha môn lâu thì gặp Chu ngỗ tác lúc .
"Lão ?"
Chu ngỗ tác vẻ mặt hiền hậu, chắp tay chào nàng. Thấy , Kỷ Vân Thư cũng vội đáp lễ: "Lão gì ?" Tự dưng khách sáo thế khiến hoang mang. Huống hồ nàng và Chu ngỗ tác giao tình gì.
Chu ngỗ tác nàng kỹ càng, hỏi: "Cô nương, thực lúc nãy ở nha môn hỏi một chuyện, nhưng tiện."
"Ồ? Tiên sinh hỏi chuyện gì?"
"Không giấu gì cô, thực bốn năm năm , từng đến kinh thành Đại Lâm một chuyến, ở kinh thành một vị cao nhân nghiệm thi phá án, còn sờ xương vẽ chân dung, ai cũng gọi là Kỷ , hơn nữa đó tuổi còn trẻ đến chức Đề điểm Hình ngục Ti của Hình bộ, những vụ án đó phá đều qua, thực sự khiến khâm phục! Chỉ tiếc là tận mắt thấy, nhưng đó , đó thực là nữ tử, và vì lý do gì đột nhiên từ quan, rời khỏi kinh thành, đến nay cũng ai đó ?"
Kỷ Vân Thư hiểu !
Nàng : "Lão gì cứ thẳng."
"Vừa ở nha môn thấy cô nương thông minh như , trong thời gian ngắn tự rửa sạch tội danh, còn tìm hung thủ! Hơn nữa cô nương trùng hợp họ Kỷ, tuổi tác cũng tầm hai mươi, thật sự là..." Quá trùng hợp.
Mấy chữ cuối còn , Kỷ Vân Thư tiếp lời: "Lão , chẳng qua là may mắn, tình cờ độc tính và tác hại của Mã Tiền, nên mới múa rìu qua mắt thợ mặt , nếu ngài cho rằng là vị Kỷ thì thực sự quá đề cao , hơn nữa, từng đến Đại Lâm."
"Thật ?"
"Ta cần dối!"
Chu ngỗ tác ngờ vực. Thở dài một tiếng.
"Chỉ tiếc là, vị Kỷ là một nhân tài, những vụ án qua tay cô đều là đại án, nếu đổi là khác e rằng khó mà phá nổi!"
"Thực đời gì cái gọi là cao nhân, dù tài giỏi đến cũng lúc gặp khó khăn, lão ngỗ tác gần cả đời, thấy huyện lệnh đại nhân cũng tin tưởng ngài, chứng tỏ ngài ở Gia Hòa trấn cũng danh tiếng, câu rồng biển, cá ao, dù vị Kỷ cao minh thế nào, tài giỏi , cũng thể so sánh với ngài ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1397-niu-giu.html.]
"Cô nương khéo quá."
"Thân ngỗ tác, giữa những c.h.ế.t, quá cố cất lời, giải oan khuất, công việc ai cũng , xin lão nhận của vãn bối một lạy."
Kỷ Vân Thư cúi chào ông. Xưa nay ngỗ tác ở thời cổ đại là nghề thấp hèn, nghề chịu sự cô đơn và nỗi sợ hãi.
Chu ngỗ tác rưng rưng nước mắt, đây là đầu tiên như . Vô cùng cảm động. Không nên gì.
Kỷ Vân Thư vì việc quan trọng nên cáo từ rời . Chu ngỗ tác theo bóng lưng nàng, trong lòng thực rõ. Cô gái đó là Kỷ Kỷ Vân Thư lừng danh Đại Lâm.
...
Kỷ Vân Thư trở về khách điếm, lập tức thu dọn hành lý chuẩn rời .
lúc sư gia tìm đến! Án kết mà? Sao nha môn cho đến! Kỷ Vân Thư đau đầu, nàng đang vội đuổi theo Ly Xuyên, thực sự thời gian dây dưa, bèn hỏi: "Vụ án phá ? Không ngài đến đây là...?"
Sư gia , vô cùng cung kính: "Kỷ cô nương đừng hiểu lầm, liên quan đến vụ án."
"Vậy là...?"
"Ta mặt đại nhân đến thuyết phục cô nương."
"Hả?"
"Biết cô nương việc quan trọng, tự nhiên tiện giữ , cũng thể lỡ việc của cô, chỉ là Gia Hòa trấn hiếm khi gặp tài như cô nương, đại nhân cũng thành ý mời cô nương nha môn việc, nhưng bắt cô nhậm chức ngay bây giờ, mà là... đợi cô xong việc quan trọng, thể đây ? Chỉ cần cô đồng ý, bao lâu cũng ."
Sư gia chuyện khách sáo, rõ ràng là thành tâm mời nàng. ... Kỷ Vân Thư : "Đa tạ đại nhân thưởng thức, những gì cần cả , sẽ đổi ý định, hơn nữa việc bao giờ mới xong, thể hứa ."
"Cô nương..."
"Ngài cần nữa! Ý quyết."
Sư gia thở dài: "Đã như thì... tiện khó cô nương nữa."
"Đa tạ."
Sư gia thấy nàng cầm tay nải, hỏi: "Cô nương vội vã ?"
"Yên Kinh."
"Đi bây giờ luôn?"
"Ừ."
Sư gia ngoài trời, chau mày : "Lúc mà xuất thành e là..." Hắn ngập ngừng.
Kỷ Vân Thư hỏi: "Sao ? Bây giờ ?"
"Không , chỉ là cô nương lẽ , gần đây ngoài thành từ xuất hiện một đám sơn tặc, chặn ngay đường Yên Kinh, đông thì chúng dám càn, nhưng nếu là phụ nữ trẻ em một thì sẽ gặp họa, thấy cô nương một chắc chắn là ."
"Sơn tặc? Nha môn quản ?"
"Quản, đương nhiên là quản, chỉ là bọn sơn tặc đó ranh ma quá, bắt hết, e là mất một thời gian nữa mới dẹp yên . Hơn nữa bây giờ cô nương xuất thành, đến đoạn đường đó trời cũng tối , càng an !"
...