NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1394: E là cái mạng của ngươi cũng không đủ đền

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:21
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư mặt vạch trần Lưu Chí dối. Đáy mắt thoáng qua tia chột , nhưng ngay lập tức ưỡn thẳng lưng, giơ tay lên, dựng bốn ngón tay thề thốt với huyện thái gia: "Tiểu sinh xin thề với trời, những lời tiểu sinh từng câu từng chữ đều là thật, tuyệt đối nửa lời gian dối, nếu xin trời tru đất diệt!"

Nói , tỏ vẻ đau thương, trừng mắt Kỷ Vân Thư đầy oán hận: "Phu nhân ngươi hại c.h.ế.t, ngươi còn dối, thật là thiên lý bất dung, chính vì đàn bà độc ác như ngươi mà và phu nhân mới âm dương cách biệt!"

Hắn gào t.h.ả.m thiết, lấy ít sự đồng cảm của . Đám đông vây xem bắt đầu chỉ trỏ.

"Cô nương mặt mũi hiền lành, ngờ là kẻ tàn nhẫn như ."

" đấy, tục ngữ cấm sai, họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm! Trông xinh , sạch sẽ thế mà tâm địa đen tối quá."

"Mấy ả đàn bà thường độc ác lắm."

" !"

...

Người thường hồng nhan họa thủy, giờ đây trong mắt họ, nàng chỉ là họa thủy mà còn tâm địa rắn rết! Kỷ Vân Thư thấy ít lời tiếng , nhưng nàng để tâm. Đối với lời thề thốt và cáo buộc của Lưu Chí, nàng vẫn bình thản. Bởi vì nàng thể khẳng định, Lưu Chí là một tên súc sinh m.á.u lạnh vô nhân tính.

Nàng hỏi: "Lưu công tử, ngươi dối công đường hậu quả nghiêm trọng thế nào ?"

"Ta hề dối!" Lưu Chí chối bay chối biến, giận dữ quát: “Phu nhân là do ngươi g.i.ế.c, bây giờ chứng cứ đều chĩa ngươi, sự việc đến nước , ngươi còn chịu nhận tội."

Ha ha! Kỷ Vân Thư lười vòng vo với , thẳng với huyện thái gia: "Đại nhân, hung thủ dân nữ, mà là khác."

Huyện thái gia nhíu mày, mắt híp thành một đường chỉ, hỏi: "Là ai?"

"Là vị thầy đồ Lưu Chí luôn miệng dân nữ g.i.ế.c vợ đây!"

"Hả?" Huyện thái gia ngạc nhiên.

Mọi công đường cũng vô cùng kinh ngạc. Rõ ràng tội danh đang đổ lên đầu Kỷ Vân Thư, đột nhiên nàng đẩy sang cho Lưu Chí? Thật nực . Người c.h.ế.t là vợ Lưu Chí, thể g.i.ế.c vợ chứ?

Huyện thái gia tưởng nhầm, sang sư gia bên cạnh. Sư gia ghé tai nhắc : "Cô nương , kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t là Lưu Chí."

"Hoang đường!" Huyện thái gia rõ, sắc mặt đại biến, cầm kinh đường mộc đập mạnh xuống bàn, Kỷ Vân Thư quát: “Ngươi đang cái gì ?"

Kỷ Vân Thư nghiêm mặt: "Đương nhiên ."

Lưu Chí cuống lên, chỉ mặt nàng: "Ngươi ngậm m.á.u phun ! Ta thể g.i.ế.c phu nhân của ?"

Huyện thái gia cũng : "Phải đấy, c.h.ế.t là phu nhân của , chuyện g.i.ế.c ?"

Tự nhiên là tin!

Đối mặt với sự nghi ngờ của , Kỷ Vân Thư hề nao núng: "Ta nếu bằng chứng xác thực, tự nhiên sẽ những lời ."

"Vậy ngươi xem, ngươi bằng chứng gì để chứng minh?" Huyện thái gia hỏi.

Mọi cũng tò mò, xem trong chuyện uẩn khúc gì.

Kỷ Vân Thư quỳ thẳng lưng, ánh mắt liếc lão ngỗ tác, hỏi: "Lão , chắc hẳn ông rõ, loại độc Mã Tiền nếu chỉ ăn một chút xíu thì sẽ trúng độc ngay đúng ?"

Chu ngỗ tác gật đầu: " , ăn một chút thì thể trúng độc c.h.ế.t ngay ! nếu tích tụ lâu ngày thì sẽ c.h.ế.t."

" và họ chỉ gặp một , là tích tụ lâu ngày thì rõ ràng thể, trừ phi là uống một lượng lớn cùng lúc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1394-e-la-cai-mang-cua-nguoi-cung-khong-du-den.html.]

"Không sai."

Lưu Chí đối thoại của họ, lập tức chỉ Kỷ Vân Thư: "Vậy là ngươi bỏ một lượng lớn độc màn thầu, mới khiến phu nhân trúng độc mà c.h.ế.t!"

đàn bà độc ác.

"Ha ha!" Kỷ Vân Thư nhạt, kiến thức thường thức, hỏi: “Được thôi, Lưu công tử, hỏi ngươi một chuyện, tối hôm đó, phu nhân ngươi ăn hết cái màn thầu đó ngay mặt ngươi ?"

" ." Lưu Chí khẳng định chắc nịch: “Tổng cộng hai cái màn thầu, nàng định đưa cho một cái, may mà ăn, nếu cũng ngươi độc c.h.ế.t ."

Kỷ Vân Thư nhếch mép, từng chữ đanh thép chất vấn : "Vậy ngươi , chất độc chiết xuất từ cây Mã Tiền gọi là Mã Tiền Kiềm, loại độc cực kỳ đắng, chỉ một chút xíu thôi cũng khó mà chịu nổi! Huống hồ là bỏ một lượng lớn? Thử hỏi, nếu thực sự bỏ một lượng lớn Mã Tiền màn thầu của phu nhân ngươi, thì thể nuốt trôi cái màn thầu đắng ngắt đó? Lại còn ăn hết sạch ngay mặt ngươi?"

Hả! Lưu Chí cứng họng! Người lảo đảo một cái!

Kỷ Vân Thư sang với Chu ngỗ tác: "Lão , ông đó là Mã Tiền, thì hẳn hiểu nó đắng thế nào! Lời rốt cuộc là thật giả, xin ông rõ đôi ba câu."

Chu ngỗ tác gật đầu: "Quả thực như cô nương , dùng Mã Tiền độc c.h.ế.t một , nếu tích tụ lâu ngày thì dùng một lượng lớn cùng lúc, cho nên trong màn thầu đó chắc chắn chứa lượng lớn Mã Tiền, là lượng lớn thì chắc chắn đắng! Người thường thể nào chịu nổi, cho nên..."

"Cho nên cái c.h.ế.t của phụ nữ liên quan gì đến màn thầu, cũng liên quan gì đến !"

"Chuyện ..." Tuy là đạo lý , nhưng lão ngỗ tác dám kết luận bừa. Chỉ đành lên huyện thái gia cao, đợi ông định đoạt!

Huyện thái gia tuy già, đôi khi tránh khỏi hồ đồ, nhưng hồ đồ chứ ngốc. Tự nhiên ông hiểu ý của Kỷ Vân Thư.

Ông ngẫm nghĩ : "Ngươi như cũng lý, dường như liên quan đến ngươi, nhưng... nếu ngươi g.i.ế.c, tại trong màn thầu độc? Trong c.h.ế.t cũng độc? Bà rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào?"

Khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ khó hiểu!

Kỷ Vân Thư: "Đại nhân nếu , chi bằng hỏi vị Lưu công t.ử ."

"Hắn?"

Mặt Lưu Chí trắng bệch, ánh mắt đảo điên, ngay cả cái lưng vốn đang thẳng cũng từ từ còng xuống. Rõ ràng là bộ dạng sợ hãi.

Kỷ Vân Thư Lưu Chí: "Sao nào Lưu công tử, ?"

Lưu Chí cố gượng, sức giữ bình tĩnh : "Liên... liên quan gì đến ?"

"Liên quan gì đến ngươi? Ngươi mưu sát vợ , vu oan giá họa, công đường năm bảy lượt lừa gạt quan nha, ba tội danh , e là cái mạng của ngươi cũng đủ đền ."

Hả! Mọi ồ lên, .

Lưu Chí trợn mắt chỉ tay: "Ngươi... ngươi bậy!"

Dường như vì quá chột nên thẹn quá hóa giận.

Kỷ Vân Thư thuận thế nắm lấy cổ tay , giơ cao lên mặt , : "Nếu ngươi chịu thừa nhận, sẽ cho ngươi!"

"...Hả?"

"Chính tay ngươi nghiền nát Mã Tiền hòa nước, ép phu nhân ngươi uống, khi bà trúng độc c.h.ế.t, ngươi sợ phát hiện là do , trùng hợp cũng đến Gia Hòa trấn, nên thuận nước đẩy thuyền, bỏ Mã Tiền cái màn thầu còn của phu nhân ngươi, hòng đổ tội cho ! ngươi vạn ngờ tới..."

...

 

Loading...