NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1393: Bị oan giết người!

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:20
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

mắt là biển mênh mông, nàng tìm ?

Ly Xuyên, hứa sẽ bỏ rơi , nhưng rốt cuộc vẫn nuốt lời! Kỷ Vân Thư đau lòng tức giận. Khó khăn lắm nàng mới tìm , thể cứ thế bỏ cuộc!

Bình tĩnh suy nghĩ, Ly Xuyên từng tám năm đầu quân cho một chủ t.ử ở Yên Kinh. Lần nhiệm vụ truy sát Ôn Ngọc thành, chắc chắn về Yên Kinh phục mệnh!

Kỷ Vân Thư chần chừ thêm nữa, định đến Yên Kinh. khi nàng định khách điếm thu dọn hành lý thì...

Một toán quan binh xông , bao vây lấy nàng!

"Đứng !"

Hả? Kỷ Vân Thư kịp hiểu chuyện gì đang xảy thì mấy tên quan sai khống chế. Nàng vùng vẫy vô ích: "Các cái gì ?"

Quan sai quát: "Làm gì ? Ngươi g.i.ế.c , đương nhiên là bắt ngươi ."

G.i.ế.c ? Nàng g.i.ế.c bao giờ?

"Thật là vô lý!"

"Người , giải về nha môn."

Quan sai cho nàng cơ hội giải thích, giải nàng ngay giữa thanh thiên bạch nhật về nha môn Gia Hòa.

Công đường thiết lập sẵn! Bên ngoài dân chúng vây xem đông nghịt.

Huyện quan đại nhân tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, mắt cũng híp mở nổi! Nhìn tuổi tác chắc cũng gần bảy mươi !

Kỷ Vân Thư giải , ép quỳ xuống.

Lão huyện thái gia dụi dụi mắt, cái lưng còng rướn về phía , hỏi: "Bản quan hỏi ngươi, ngươi tên họ là gì? Nhà ở ? Năm nay bao nhiêu tuổi? Khai báo thành thật, nếu giấu diếm, bản quan sẽ dùng trượng hình hầu hạ."

Giọng khó nhọc, năng cũng cực chậm. Kỷ Vân Thư đang nóng lòng đuổi theo Ly Xuyên đưa đến đây, thật là tai bay vạ gió. tình hình , nàng buộc bình tĩnh đối mặt, bèn đáp: "Dân nữ Kỷ Vân Thư, là ... Yên Kinh! Năm nay hai mươi ba tuổi."

"Vậy tại ngươi mưu hại tính mạng khác?"

Tính mạng khác? Kỷ Vân Thư ngơ ngác, nàng mới đặt chân đến biên thành Gia Hòa của Khúc Khương , thành kẻ g.i.ế.c ? Thật là hoang đường!

"Dân nữ hiểu ý đại nhân là gì?"

"Còn giả vờ hồ đồ?"

"Đại nhân g.i.ế.c ! G.i.ế.c ai? G.i.ế.c ở , khi nào? Có nhân chứng ? Có vật chứng ? Nếu đều mà đại nhân bắt dân nữ đến đây, là thất trách!"

Hả? Huyện thái gia sững sờ, vốn già cả, nàng hỏi dồn dập suýt chút nữa ngã ngửa. Lần đầu tiên gặp phạm nhân mồm mép lanh lợi thế . Nào , thẩm vấn là nghề của Kỷ Vân Thư, nàng là chuyên gia trong lĩnh vực .

Huyện thái gia mất một lúc mới hồn, : "Người , mang c.h.ế.t và nhân chứng lên đây."

"Vâng!"

Lát , hai quan sai khiêng một cái cáng , cáng phủ vải trắng, rõ ràng bên là một thi thể. Đi theo là một đàn ông vẻ mặt đau khổ cúi đầu!

Kỷ Vân Thư giật . Người đàn ông đó chẳng nàng gặp trong miếu hoang tối qua ? Vậy là c.h.ế.t là phụ nữ khúm núm ! Sao thế ? Sao tự dưng thành kẻ g.i.ế.c ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1393-bi-oan-giet-nguoi.html.]

Người đàn ông bước , trừng mắt Kỷ Vân Thư đầy oán hận, quỳ xuống khẩn cầu: "Đại nhân, xin hãy chủ cho thảo dân!"

Huyện thái gia chậm rãi : "Ngươi... ngươi mau kể rõ đầu đuôi sự việc xem nào."

"Vâng." Người đàn ông nghẹn ngào : “Tiểu sinh tên là Lưu Chí, là một thầy đồ dạy học, vốn cùng phu nhân đến đây thăm họ hàng. Nào ngờ tối qua mưa to, đành một ngôi miếu hoang trú mưa nghỉ ngơi, ở trong đó gặp cô nương và một nam t.ử cùng. Lúc chúng chỉ chuyện vài câu xã giao ai một góc. cô nương cứ nằng nặc nhét cho phu nhân hai cái màn thầu, nhiệt tình như thật khó từ chối nên đành nhận lấy. Nào ngờ, phu nhân ăn màn thầu xong, sáng sớm nay đột tử. Ta cứ tưởng nàng sức khỏe yếu, ai ngờ miệng trào m.á.u đen, ngỗ tác khám nghiệm mới là trúng độc mà c.h.ế.t! Tiểu sinh nghĩ nghĩ , vợ chồng dọc đường ăn uống giống hệt , chỉ cái màn thầu đó là từng động ! May mà còn thừa một cái, đợi ngỗ tác kiểm tra, quả nhiên trong màn thầu độc! Giống hệt loại độc phu nhân trúng ! Xin đại nhân chủ cho thảo dân!"

Hắn dập đầu lia lịa!

Họ là vợ chồng? Kỷ Vân Thư chút ngạc nhiên, cũng vội phủ nhận, nàng chăm chú hết những lời . Nghe qua quả thực kín kẽ kẽ hở! Mọi chuyện đều logic.

Huyện thái gia giơ kinh đường mộc lên, yếu ớt đập xuống bàn: "Phạm nhân to gan! Bây giờ nhân chứng vật chứng đều đủ, ngươi còn gì để ?"

"Dân nữ hề g.i.ế.c !"

Lưu Chí : "Đại nhân, những lời tiểu sinh câu nào cũng là sự thật, tuyệt đối nửa lời gian dối! Huống hồ tiểu sinh danh tú tài, sách thánh hiền, thể vu oan giá họa cho khác?"

"Ừm, bản quan tự nhiên tin tưởng ngươi sẽ dối, nhất định sẽ chủ cho ngươi."

"Đa tạ đại nhân!"

Huyện thái gia sang hỏi Kỷ Vân Thư: "Bây giờ chứng cứ rành rành, cho phép ngươi chối cãi! Trên công đường, mau khai rõ động cơ hành hung của ngươi."

Kỷ Vân Thư dám chắc chắn, tên thư sinh vẻ ngoài nho nhã lễ độ, mang danh tú tài , thực chất là một kẻ âm hiểm. Chất độc trong cái màn thầu e rằng cũng nhiều uẩn khúc.

Nàng bình tĩnh : "Đã trong màn thầu độc, đại nhân thể cho mang màn thầu lên xem thử ?"

"Ngươi yêu cầu, bản quan sẽ cho ngươi xem cho rõ." Huyện thái gia hạ lệnh: “Mang cái màn thầu độc lên đây."

Quan sai chạy một chuyến. Lần mang đến chỉ là cái màn thầu độc, mà còn một lão già. Lão già quỳ rạp xuống đất. Quan sai đặt cái bát đựng màn thầu độc xuống đất.

Huyện thái gia lão già hỏi: "Chu ngỗ tác, ngươi xem, trong màn thầu độc !"

Người là ngỗ tác của trấn Gia Hòa. Rất kinh nghiệm!

Chu ngỗ tác : "Bẩm đại nhân, tiểu nhân nghiệm thi cho c.h.ế.t, phát hiện bà trúng một loại độc tên là Mã Tiền, loại độc uống một hai ngày mới c.h.ế.t! Mà trong màn thầu, tiểu nhân cũng phát hiện loại độc , hơn nữa hàm lượng Mã Tiền bên trong lớn."

Mã Tiền? Đó kịch độc, nhưng ăn nhiều sẽ gây c.h.ế.t .

Kỷ Vân Thư trong lòng chút manh mối.

Nàng : "Đại nhân, dân nữ và hai họ chỉ duyên gặp mặt một , ân oán, càng đến ý định g.i.ế.c , cho dù g.i.ế.c họ thì dân nữ cũng chẳng lợi lộc gì."

Lưu Chí phản bác: "Lòng hiểm độc, cần gì lý do?"

Kỷ Vân Thư lạnh lùng : "Lưu công tử, kính trọng ngươi là học, mới giữ cho ngươi chút thể diện khi vạch trần ngươi, mà ngươi hối cải, còn đường hoàng vu oan giá họa cho khác!"

Vu oan? Mọi công đường ồ lên, xì xào bàn tán.

Lưu Chí giật kinh ngạc, sắc mặt đổi, : "Rõ ràng là ngươi g.i.ế.c ! Lại bảo vu oan cho ngươi, tự hỏi lòng thẹn với trời đất, thẹn với lương tâm ."

"Ngươi rõ ràng là kẻ dối trá!" Kỷ Vân Thư chắc nịch.

...

 

Loading...