NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1392: Huynh đã hứa với ta thì không được nuốt lời

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:19
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đàn ông trông cũng chẳng giống công t.ử nhà giàu, tiền mà thuê hầu?

Kỷ Vân Thư nghĩ ngợi, cảm thấy bệnh nghề nghiệp của tái phát , bèn tự vỗ mạnh đầu một cái để ngừng suy đoán lung tung. Hành động vô tình Ly Xuyên thấy. Khóe miệng bất giác nhếch lên, nhưng ngay lập tức trở về vẻ lạnh lùng như cũ.

Dường như chính cũng hành động của dọa sợ. Mình... đang ? Không thể nào! Tuyệt đối thể nào! Hắn hít một thật sâu, vội vàng gạt bỏ những ý nghĩ lộn xộn khỏi đầu, tiếp tục giữ vẻ mặt lạnh lùng chằm chằm đống lửa.

Kỷ Vân Thư vẫn lén quan sát phía bên . Nàng thấy phụ nữ lấy từ trong tay nải một cái bánh, nuốt nước miếng đ.á.n.h ực một cái nhưng ăn, mà đưa cho đàn ông đối diện, : "Chỉ còn... một cái thôi."

Giọng nhỏ như muỗi kêu, vô cùng dè dặt, dường như sợ phật ý đàn ông. Dù giọng nhỏ nhưng tai Kỷ Vân Thư vốn thính nên vẫn thấy. Trong lòng nàng chút khó hiểu. Dù tự nhủ bệnh nghề nghiệp nữa nhưng vẫn kìm .

Người đàn ông cầm lấy cái bánh, dù chỉ còn một cái nhưng ý định bẻ đôi chia cho phụ nữ một chút, cứ thế tự ăn. Người phụ nữ càng cúi thấp đầu hơn, đôi tay gầy guộc ôm lấy bụng.

Kỷ Vân Thư thấy thì đành lòng, bèn lấy hai cái màn thầu còn của , dậy qua đó. Hành động thu hút ánh kỳ lạ của cả hai .

Kỷ Vân Thư xổm xuống cạnh phụ nữ, : "Vừa chỗ chúng còn thừa hai cái màn thầu, cho bà ."

Trong mắt phụ nữ ánh lên niềm vui sướng, định đưa tay nhận lấy thì rụt vội về, liếc đàn ông như thể đợi sự cho phép của mới dám nhận. Đáy mắt đàn ông thoáng hiện vẻ vui nhưng che giấu nhanh, dậy : "Đa tạ ý của cô nương, chỉ là phần quà chúng thực sự dám nhận."

"Ra ngoài ai cũng lúc khó khăn, giúp đỡ là chuyện nên mà."

"..."

"Cũng chẳng đồ vật quý giá gì, cứ nhận lấy đừng ngại."

Nàng nhét hai cái màn thầu tay phụ nữ, vô tình thấy một vết bầm tím cổ tay bà . Trông như vết thương mới! nàng cũng tiện hỏi nhiều.

Người phụ nữ cúi đầu cảm tạ: "Đa tạ cô nương."

"Không cần cảm ơn." Nói , Kỷ Vân Thư vỗ nhẹ lên mu bàn tay bà một cái trở chỗ .

Về hành động của nàng, Ly Xuyên ý kiến gì, chỉ cảm thấy phụ nữ tâm địa quá . Đợi nàng , nhắc nhở một câu: "Cô đối với khác, chắc nhận sự báo đáp tương xứng ."

Kỷ Vân Thư đáp : "Chẳng lẽ đối với khác là để mong báo đáp ?"

Câu khiến Ly Xuyên cứng họng gì!

Kỷ Vân Thư sang bên , thấy phụ nữ định đưa màn thầu cho đàn ông đối diện, nhưng nhận, ngược còn trừng mắt một cái đầy hung dữ. Người phụ nữ đành rụt tay về, tự ăn một cái, cái còn thì cất trong n.g.ự.c áo.

Đêm hôm đó, bên ngoài sấm chớp rền vang, trong miếu hoang yên tĩnh lạ thường. Mọi cũng chuyện thêm nữa.

Sáng sớm hôm , trời còn sáng hẳn, Ly Xuyên kéo Kỷ Vân Thư lên đường. Nếu chậm trễ, e là quãng đường còn sẽ kéo dài thêm một ngày nữa. Trước khi họ , đôi nam nữ tối qua cũng đang chuẩn rời . Mọi ai chào hỏi ai, đường ai nấy .

Trên đường , sự thúc giục liên tục của Ly Xuyên, cộng thêm việc Kỷ Vân Thư quen hơn với việc cưỡi ngựa, tốc độ di chuyển nhanh hơn hẳn. Cuối cùng, đến chiều họ cũng tới biên thành Gia Hòa của Khúc Khương.

Khác với sa mạc nắng cháy da , nơi chim hót hoa thơm, cảnh vật hữu tình, giống như Cẩm Giang của Đại Lâm . Là một thị trấn nhỏ vô cùng dễ chịu.

Hai tìm một khách điếm trọ . Ly Xuyên nhét bạc tay tiểu nhị, dặn dò: "Đi mua hai bộ quần áo sạch sẽ về đây."

Tiểu nhị hiểu ý, bạc tự nhiên việc nhanh nhẹn, vội vàng chạy phố mua hai bộ quần áo. Một bộ đưa phòng Ly Xuyên, một bộ đưa phòng Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư tắm rửa thoải mái, quần áo sạch sẽ mới xuống lầu ăn cơm. Ly Xuyên gọi món xong xuôi đợi nàng.

Tiểu nhị hỏi: "Hai vị khách quan, ở đây chúng rượu ngon nhất, gọi một bình ?"

"Không cần!"

"Khách quan, rượu đảm bảo..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1392-huynh-da-hua-voi-ta-thi-khong-duoc-nuot-loi.html.]

Ly Xuyên ngắt lời: "Đã bảo cần, tai ngươi vấn đề ?"

Tiểu nhị thấy mang kiếm bên , dễ chọc, đành lui xuống.

Kỷ Vân Thư trầm ngâm hỏi: "Huynh uống rượu ?"

Ly Xuyên đáp: "Uống rượu hỏng việc!"

Khi ngoài nhiệm vụ, bao giờ uống rượu. Đây là thói quen! Kỷ Vân Thư im lặng gì.

Ăn xong, hai ai về phòng nấy nghỉ ngơi. Kỷ Vân Thư luôn cảm thấy bất an trong lòng. Cuối cùng nàng vẫn gõ cửa phòng Ly Xuyên.

Ly Xuyên chặn ở cửa cho nàng : "Chuyện gì?"

Nàng vẻ mặt lo lắng hỏi : "Chàng sẽ ?"

"..." Ánh mắt Ly Xuyên thoáng d.a.o động.

"Chàng bỏ rơi !"

"..."

"Ly Xuyên." Nàng đưa tay nắm lấy tay áo : “Ta quan tâm việc gì , nhưng dù thế nào cũng để , sẽ theo đó."

"Cô về nghỉ ngơi ."

"Chàng hứa với !"

Ly Xuyên đôi mắt đầy vẻ cầu khẩn của nàng, ngập ngừng hồi lâu mới gật đầu một cái.

Nhận sự đồng ý của , Kỷ Vân Thư mới yên tâm, buông tay áo , tươi rói: "Chàng hứa với thì nuốt lời."

Ly Xuyên lạnh lùng gật đầu, đóng cửa .

Kỷ Vân Thư cũng về phòng yên tâm nghỉ ngơi. nàng thể ngờ rằng...

Sáng sớm hôm trời còn sáng, Ly Xuyên khỏi phòng. Hắn cửa phòng Kỷ Vân Thư lâu, ánh mắt dường như xuyên qua cánh cửa thấy đang ngủ say bên trong. Ánh mắt vốn luôn lạnh lùng sắc bén giờ phút trở nên ôn hòa trầm lắng hơn nhiều.

Trong nửa tháng qua, và Kỷ Vân Thư sớm tối , rời nửa bước. Tuy luôn thích sự đeo bám dai dẳng của phụ nữ , thậm chí từng nghĩ đến việc bỏ nàng , nhưng giờ đây, phát hiện bản chút nỡ.

Và cảm giác đối với loại như là vết thương chí mạng! Phải diệt trừ càng sớm càng .

Hắn thu hồi ánh mắt, cuối cùng xoay rời ...

Khi Kỷ Vân Thư tỉnh dậy, tiểu nhị đưa cho nàng một túi bạc, nhắn : "Cô nương, đây là công t.ử cùng cô nhờ đưa cho cô, ngài việc quan trọng ."

Kỷ Vân Thư sững sờ, kịp hồn: "Ngươi cái gì? Đi ?"

"Vâng."

Nàng lảo đảo lùi vài bước, nước mắt trào , túm lấy tiểu nhị hỏi: "Đi lúc nào? Rốt cuộc lúc nào?"

Tiểu nhị ngơ ngác, vội đáp: "Hôm nay... trời còn sáng ."

Kỷ Vân Thư như phát điên lao ngoài đuổi theo!

...

 

Loading...