Nửa tháng , họ cuối cùng cũng khỏi sa mạc Nam Tắc. Suốt dọc đường, Ly Xuyên hầu như chẳng năng gì, nhưng luôn lắng Kỷ Vân Thư kể về những chuyện qua với Cảnh Dung.
Ban đầu, chỉ cho lệ. càng về , càng kinh ngạc tình yêu khắc cốt ghi tâm . Thân là sát thủ, tình cảm trong lòng sớm bóp nghẹt, từng cảm nhận những thứ gọi là tình yêu nam nữ. Cho nên khi câu chuyện của Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung, trong lòng khỏi chút cảm xúc.
Chỉ là che giấu quá , vẫn giữ vẻ lạnh lùng ít . Đến mức Kỷ Vân Thư khi quan sát biểu cảm của cũng bất kỳ sự d.a.o động nào. Cứ như thể chuyện đó chẳng liên quan gì đến Ly Xuyên .
nàng bao giờ từ bỏ. Vẫn câu đó, nàng nguyện ý chờ! Dù chờ cả đời.
Sau khi khỏi sa mạc Nam Tắc, Ly Xuyên bán hai con lạc đà .
Hắn hỏi Kỷ Vân Thư: "Cô cưỡi ngựa ?"
Hả? Nàng gật đầu: "Biết!"
Khi ở Hầu Liêu, chính Cảnh Dung đích dạy nàng cưỡi ngựa. Thế là Ly Xuyên dùng tiền bán lạc đà mua hai con ngựa, tiếp tục lên đường, về phía biên thành Gia Hòa trấn của Khúc Khương.
Trên đường , Ly Xuyên phóng ngựa nhanh, thường xuyên quên mất phía còn một phụ nữ cùng. Chạy một đoạn, giảm tốc độ đợi nàng. Kỷ Vân Thư tuy cưỡi nhưng giỏi, hễ ngựa chạy nhanh một chút là nàng ghìm cương, cả lắc lư như sắp ngã. Đành chậm .
Vốn dĩ theo lộ trình, tối nay họ thể đến Gia Hòa trấn. vì Kỷ Vân Thư mà hành trình chậm mất nửa ngày, thể thành khi trời tối, đành nghỉ tạm ở ngoại thành.
Nào ngờ ông trời chiều lòng , đột nhiên đổ mưa như trút nước. May mắn gần đó một ngôi miếu hoang, thể trú mưa.
Hai ướt như chuột lột bước ngôi miếu hoang, xung quanh âm u, cộng thêm mưa to gió lớn thổi qua cửa sổ đập ầm ầm, càng khiến khí thêm phần quỷ dị. cả hai đều là những kẻ sợ ma quỷ.
Ly Xuyên nhóm một đống lửa, nhanh chóng dựng một cái giá cao chắn giữa hai , giật một tấm lụa rách nát đầy bụi trong miếu phủ lên , ngăn cách hai bên. Cảnh tượng giống trú mưa trong ngôi miếu hoang năm xưa.
Ly Xuyên Kỷ Vân Thư ướt sũng, : "Cô mau cởi quần áo hong khô , bên , cô bên ."
Vừa , chỉ tay phân chia vị trí. Kỷ Vân Thư gật đầu, run rẩy ôm lấy hai cánh tay, sang phía bên giá, vội vàng cởi bỏ lớp áo ngoài ướt đẫm, hơ bên đống lửa mặt.
Hai hai bên giá, đống lửa đặt ở giữa. Kỷ Vân Thư liếc sang, thấy Ly Xuyên từ lúc nào cầm một que củi nhỏ khều khều đống lửa.
Nàng khỏi bật , gọi một tiếng: "Ly Xuyên."
Ly Xuyên "ừ" một tiếng. nàng gì thêm. Ly Xuyên cũng chẳng hỏi. Hai cứ thế im lặng.
Đợi quần áo khô, Kỷ Vân Thư vội mặc , sang Ly Xuyên, phát hiện vẫn mặc bộ đồ ướt sũng . Nàng vòng qua cái giá tới, hỏi: "Sao vẫn mặc đồ ướt thế?"
Ly Xuyên vẻ mặt dửng dưng: "Không !"
"Mau cởi ."
"Không cần!"
"Sao cố chấp ?" Kỷ Vân Thư lo lắng đến mức chút tức giận. Thấy vẫn động đậy, nàng trực tiếp đưa tay định cởi áo .
Ly Xuyên giật , chộp lấy tay Kỷ Vân Thư, ngả , cau mày hỏi: "Cô định gì?"
"Vết thương của mới lành, dầm mưa! Hơn nữa cứ mặc thế sẽ cảm lạnh đấy."
"Không cần cô lo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1391-han-la-mot-gia-no.html.]
"Ta lo cho thì ai lo?"
"Cô..."
Kỷ Vân Thư bỗng nhíu mày, phát hiện : "Tay lạnh quá!"
Ly Xuyên định rụt tay về, nhưng nàng đột ngột nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của , nhẹ nhàng xoa nắn.
"Huynh lúc nào cũng thế, thương kêu đau, rõ ràng sức khỏe mới hồi phục, để lạnh, mà cứ thèm để ý!" Giọng điệu như đang mắng một đứa trẻ.
Ly Xuyên nàng xoa tay cho , trong lòng ngũ vị tạp trần. lý trí khiến lập tức tỉnh táo vài phần, vội đẩy nàng .
"Đừng chạm !" Ly Xuyên vẻ ngượng ngùng, nhưng vẻ ngượng ngùng đó ngay lập tức sự lạnh lùng che lấp.
Kỷ Vân Thư : "Vậy cởi áo ."
"Ta... cởi, cô qua bên ."
"Ta gì mà chứ."
Ánh mắt Ly Xuyên d.a.o động, vội vàng sang chỗ khác, lạnh lùng : "Dù thì... cô cứ qua bên ."
Nỗi lo lắng của Kỷ Vân Thư tan biến, nhịn một cái, chỗ cũ xuống. Không nữa. Thật , từng thấy! Ngại cái gì chứ?
Ly Xuyên thực sự nàng tiếp tục dây dưa với , nên đành thỏa hiệp. Hắn cởi áo ngoài, đặt bên cạnh hong khô, thêm gì nữa.
Khoảng một canh giờ , bên ngoài đột nhiên hai bước . Một nam một nữ, ăn mặc giản dị. May mà cả hai đều ô nên ướt như chuột lột.
"Mau ..." Người đàn ông gầm nhẹ một tiếng. Người phụ nữ theo khúm núm, cúi gằm mặt.
Người đàn ông trông hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mặc áo choàng xám, dáng vẻ thư sinh, sạch sẽ. Tuy ăn mặc sang trọng nhưng bên hông đeo một túi thơm tinh xảo. Túi thơm đó qua là của nhà thường dân!
Còn phụ nữ thì vẻ già dặn, đầu trang sức gì, chỉ cài một cây trâm tre đơn giản, mặc bộ đồ vải thô vài miếng vá mấy bắt mắt. Nhìn qua thì vẻ lớn tuổi hơn đàn ông vài tuổi. Còn quan hệ giữa hai là gì thì rõ.
Thấy , Ly Xuyên lập tức mặc chiếc áo ngoài khô phần nào .
Người đàn ông thấy trong miếu hai thì sững một chút. Thấy Ly Xuyên đeo mặt nạ che nửa mặt trông thật quái dị, bên cạnh trường kiếm, đoán chừng là giang hồ nên phần cảnh giác.
vẫn khiêm tốn cúi chào Ly Xuyên và Kỷ Vân Thư, lịch sự : "Thật xin , bên ngoài mưa to quá, chỉ đành đây trú tạm, phiền hai vị ."
Ly Xuyên im lặng , vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Kỷ Vân Thư lên tiếng: "Đều là đường đêm, cần khách sáo, là qua đây sưởi ấm cùng?"
Lời mời chân thành, nhưng đàn ông từ chối khéo: "Đa tạ ý của hai vị! Chúng tự nhóm lửa bên cạnh là ."
Kỷ Vân Thư cũng chỉ khách sáo.
Người đàn ông kéo phụ nữ sang một bên xuống. Người phụ nữ rụt rè, sợ sệt, luôn cúi gằm mặt. Sau khi đàn ông xuống, bà chủ động nhặt củi khô xung quanh, nhanh chóng nhóm một đống lửa. Làm việc khá nhanh nhẹn! Nhìn bộ dạng , hẳn là một gia nô!
...