NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1388: Đột Ngột Gặp Gỡ

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:15
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chưa từng gặp gỡ, gì nhận ?"

Tám chữ như đ.â.m sâu tim Kỷ Vân Thư.

Lòng bàn tay nàng từ từ nắm , siết chặt hạt quan châu. Như thể đang nắm một con d.a.o sắc bén, cứa nát lòng bàn tay nàng đầm đìa m.á.u tươi.

Nàng nén đau hỏi: “Chàng từng gặp, hỏi , ba năm , là ai?"

Hự!

Trong mắt Ly Xuyên thoáng qua vẻ kinh ngạc, nhưng biến mất nhanh, khó mà nhận !

Hắn : “Ta từ nhỏ lớn lên trong núi theo sư phụ, tám năm xuống núi Yến Kinh, từng khỏi địa phận Khúc Khương, cho nên cô hỏi ba năm cũng , sáu năm cũng thế, câu trả lời dành cho cô đều giống ."

Kỷ Vân Thư khẽ lắc đầu, chua chát, nàng đưa tay , từng chút từng chút chạm nửa chiếc mặt nạ mặt Ly Xuyên, mắt ngấn lệ, thâm tình ánh mắt lạnh lùng cứng rắn của , : “Đêm khi rời Cao Định, Lang đại ca với , lúc đó kẹt trong biển lửa, từng dùng khẩu hình bảo với bốn chữ, kiếp phụ!"

Ly Xuyên sững sờ: "..."

"Kiếp phụ! Là chính miệng , tại bây giờ mặt , coi như xa lạ?"

Hắn đầu , ngả . Khiến tay nàng khựng giữa trung!

Ly Xuyên : “Lời cô tin cũng , nếu nghi ngờ, thể đưa cô đến Yến Kinh, tìm hỏi là ngay."

Tay nàng từ từ hạ xuống, : “Chàng nếu tâm giấu, dù hỏi trong thiên hạ, câu trả lời nhận vẫn như , chỉ tin trái tim , tin cảm giác của ! Dù tất cả đều , nhưng , chính là !"

"Tùy cô!" Ly Xuyên bật dậy, đến bên đống lửa xuống.

Theo thấy, phụ nữ cố chấp! Cố chấp đến mức thà hy sinh tính mạng cũng tìm trong lòng. Thử hỏi tình yêu đó sâu đậm đến mức nào? Mới khiến một si tình tìm kiếm như .

Điểm , Ly Xuyên từng cảm nhận ! Hắn chỉ , từ nhỏ lớn lên trong núi, theo sư phụ học nghệ nhiều năm mới Yến Kinh, bái nhập môn hạ chủ nhân! Cả đời chỉ c.h.é.m g.i.ế.c và phục tùng!

Tình cảm nam nữ như t.h.u.ố.c độc, dính dù chỉ một chút. Vì mới tạo nên tính cách lạnh lùng vô tình của . hôm nay, tay cứu cô nương , bế nàng suốt chặng đường đến đây. Dường như trong lòng thứ gì đó vô hình trói buộc!

Kỷ Vân Thư , nửa khuôn mặt góc cạnh ánh lửa chiếu rọi, lông mày, đôi mắt, cái mũi... Rõ ràng chính là !

lúc ...

Từ xa bỗng truyền đến tiếng động. Ly Xuyên lập tức cảnh giác, dập tắt đống lửa mặt ngay tức khắc, dùng chân đá cát lấp lên! Do thói quen!

Kỷ Vân Thư cũng căng thẳng theo. Chỉ thấy Ly Xuyên chạy nhanh lên cồn cát quan sát, phía xa ánh đuốc đang tiến gần. Đợi gần hơn chút nữa, thấy một lá cờ. Trên cờ một chữ "Tĩnh" đỏ rực vô cùng bắt mắt.

Hự! Là...

Ly Xuyên lập tức , kéo tay Kỷ Vân Thư chạy sang cồn cát đối diện.

"Xảy chuyện gì ?"

"Đi theo !"

Hắn đưa nàng sang cồn cát đối diện, nấp phía , rạp đó sang. Thấy ánh sáng phía xa ngày càng gần, vượt qua một cồn cát tiến về phía nguồn nước họ ở. Đó là một đội ngũ hơn hai mươi ! Trong đội còn mười mấy con lạc đà và vài con ngựa, đều chở hàng hóa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1388-dot-ngot-gap-go.html.]

Những đó mặc áo bào đen thống nhất, khoác giáp đen, xem đoàn thương buôn, mà là binh lính trướng quý tộc nào đó. Dù ở giữa sa mạc hoang vu vẫn mất vẻ oai phong.

Viên tướng cưỡi ngựa đầu bốn mươi tuổi, mặt một vết sẹo dài, hai bên cạnh cầm cờ, cờ chữ "Tĩnh" to tướng!

Tĩnh? Kỷ Vân Thư lục lọi trong đầu, quý tộc vương thất tướng soái nào phong hiệu chữ "Tĩnh"? Nàng kịp nghĩ tiếp thì cỗ quan tài kéo phía đội ngũ thu hút sự chú ý.

Quan tài đó phủ vải đen! Bên dựng một cái lều che mưa chắn gió. Kỳ lạ! Họ rốt cuộc là ai? Tại khiêng một cỗ quan tài qua sa mạc Nam Tắc?

Viên tướng thấy nguồn nước mắt, liền giơ tay lệnh: “Dừng, tối nay đóng trại ở đây, nghỉ ngơi một đêm."

"Rõ!"

Mọi lượt xuống ngựa. Đóng trại tại đây. Viên tướng đến bên quan tài, dặn dò: “An trí cẩn thận, nếu sơ suất gì thì lấy mạng các ngươi."

"Rõ!"

Những kéo quan tài dám lơ là nửa phần, cẩn thận khiêng quan tài từ xe ngựa xuống, vội vàng dựng lều tại chỗ! Bảo vệ kỹ càng.

Kỷ Vân Thư liếc Ly Xuyên bên cạnh, thấy cau mày chặt, cộng thêm hành động của , thể thấy gì đó. Hoặc là, quen những cũng nên.

"Họ là ai?" Nàng hỏi.

Ánh mắt Ly Xuyên sắc bén dán chặt phía đó, : “Biết quá nhiều chuyện lợi cho cô ."

Nàng hỏi vấn đề nữa, chỉ hỏi: “Vậy chúng cần mau chóng rời khỏi đây ?"

"Rời khỏi?" Trong mắt Ly Xuyên thoáng qua vẻ chế giễu, chằm chằm đám đó : “Nếu vật tư và lạc đà, và cô mười cái mạng cũng khỏi sa mạc Nam Tắc ."

Kỷ Vân Thư lập tức hiểu ý : “Chàng ..."

"Sao? Còn cách nào khác ?"

Quả thực còn cách nào! Họ một ngày một đêm ăn chút gì ! Ly Xuyên vốn định dọc đường thể gặp vài đoàn thương nhân để an rời khỏi đây, nhưng cả ngày nay, ngoài phụ nữ bám theo , chẳng thấy bóng dáng ai!

Cho nên, nghĩ cách tự cứu ! Đám đó mang theo nhiều lạc đà như , còn vật tư phong phú thế , lý nào lấy?

... Kỷ Vân Thư lo lắng: “Vết thương ở tay mới băng bó xong, thể mạo hiểm! Hơn nữa bọn họ đông , căn bản đến gần ."

"Cái cần lo! Ta tự cách lẻn ."

"Vậy theo !" Kỷ Vân Thư .

"Không ! Một khi phát hiện, chúng đều c.h.ế.t."

"Chàng một bên dắt lạc đà, một bên tìm đồ ăn thức uống, hai tay đủ ."

Ly Xuyên vẫn đồng ý: “Cô theo chỉ vướng chân vướng tay, đến lúc đó lo cho cô !"

"Ta..."

"Cô nhớ cho kỹ! Nếu phát hiện, cô lập tức theo hướng chúng hôm nay cứ thẳng về phía , may gặp đoàn thương nhân, lúc đó cô tìm cách theo họ rời khỏi đây, hoặc là, cô thể khách điếm , tính tiếp!"

 

Loading...