Phía bên .
Ly Xuyên tuy thương nặng nhưng vẫn để lộ chút vẻ yếu đuối nào. Thân là sát thủ, trong cuộc đời chỉ sống và c.h.ế.t. Chưa bao giờ chữ "yếu"!
Hắn băng qua sa mạc, ngừng nghỉ một khắc nào. Kỷ Vân Thư vẫn luôn theo , dù bản kiệt sức nhưng từng từ bỏ việc đuổi theo bước chân Ly Xuyên.
Ly Xuyên cũng nàng luôn theo . Hắn vốn tưởng nàng sẽ bỏ cuộc khách điếm đó, nhưng rốt cuộc vẫn coi thường nàng. Sự kiên cường và sức chịu đựng của phụ nữ đó khiến cũng khâm phục. Xem tên Cảnh Dung , địa vị trong lòng nàng vượt qua cả tính mạng của nàng.
Vết thương cánh tay Ly Xuyên vì xử lý hai nên nứt , m.á.u chảy khá nhiều, từng giọt m.á.u chảy dọc cánh tay rơi xuống cát. Kỷ Vân Thư phía , thấy những giọt m.á.u kịp cát vùi lấp, lòng lo lắng tột độ, dốc hết sức lực đuổi theo. Chặn mặt Ly Xuyên.
"Chàng thể nữa, tay ..."
"Không ."
"Vết thương chắc chắn nứt , để xem."
Nàng định kéo tay . Hắn giấu tay , nghiêng tránh sang một bên, vòng qua nàng tiếp tục !
Kỷ Vân Thư bước nhanh chặn nữa, giận dữ : “Ta sợ c.h.ế.t, cũng quan tâm vết thương nhỏ , nhưng nếu bắt trơ mắt mà gì, ."
Ly Xuyên vẻ mặt lạnh lùng, đáy mắt hàn khí bức . Hắn bước tới một bước về phía Kỷ Vân Thư, cụp mắt nàng. Khoảng cách giữa hai chỉ bằng một nắm tay.
"Ta cảnh cáo cô, ! Cho dù hôm qua cô cứu , cũng sẽ cảm kích cô!"
"Ta cần cảm kích."
"Vậy thì thu lòng của cô !"
Ly Xuyên buông lời tàn nhẫn xong bèn rảo bước nhanh về phía . Lần , mặc cho Kỷ Vân Thư đuổi theo thế nào cũng thể đuổi kịp đến mặt , chỉ thể theo bóng lưng từ xa.
Cuối cùng, nàng chịu nổi nữa! Đầu óc choáng váng dữ dội, đau như búa bổ. Từ tối qua đến giờ, nàng từng dừng , cũng uống ngụm nước nào, cơ thể mệt mỏi rã rời, mắt ngày càng mờ , nàng bóng lưng Ly Xuyên ngày càng xa dần, cơ thể từ từ ngã xuống. Hít đầy một mũi cát vàng!
Nàng thể để rời xa nữa, thể!
"Cảnh Dung, đừng... đừng rời xa nữa, đừng..."
Nỗi đau chia ly và mất mát như dòng m.á.u chảy trong cơ thể, một nữa chiếm lấy bộ mạch m.á.u của nàng. Đau! Đau đến mức sống bằng c.h.ế.t! Giống như đêm ba năm .
Đôi mắt nàng nhắm mở mơ hồ, sớm thấy bóng dáng Ly Xuyên nữa. Trong giây phút , ý chí mạnh mẽ từng chút từng chút mài giũa nàng! Nàng dốc hết sức lực cuối cùng cố gắng dậy, nhưng mới chống một nửa, cơ thể ngã mạnh xuống nữa.
Từng hạt cát nhỏ lúc như những mũi kim sắc nhọn, đ.â.m mạnh da thịt nàng. Máu thịt lẫn lộn! Nàng dùng hai tay cào cát, cố gắng bò về phía .
"Cảnh Dung, Cảnh Dung..."
Nước mắt như những hạt trân châu, ngừng rơi xuống.
Ngay khi nàng còn sức để nhích thêm nửa bước, một đôi bàn tay lớn bỗng nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của nàng, nương theo lực đó kéo nàng dậy khỏi mặt đất. Trong khoảnh khắc, nàng rơi một vòng tay ấm áp. Được đôi tay rắn chắc ôm chặt.
Khoảnh khắc đó, nàng ngửi thấy mùi hương quen thuộc... Trong lòng vô cùng an tâm!
Nàng cố mở mắt, thấy Ly Xuyên đeo mặt nạ. Hắn ở ngay mắt, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt chút cảm xúc thẳng về phía , hề chút thương xót nào! Ôm nàng, tiếp tục về phía .
"Chàng chẳng quan tâm ?" Nàng nghẹn ngào hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1387-chua-tung-gap-go-noi-gi-nhan-nhau.html.]
Ly Xuyên lời nào... Khóe miệng Kỷ Vân Thư từ từ nở nụ . Rồi ngất .
Đến khi nàng tỉnh , trời sắp tối! Nàng bên cạnh một nguồn nước, bên cạnh một đống lửa đang cháy. Nàng dậy xoa đầu, phản ứng đầu tiên là tìm Ly Xuyên.
May quá, . Ly Xuyên bên mép nước, đang chút vụng về gỡ dải băng dính m.á.u cánh tay. vì dải băng dính chặt vết thương, khi gỡ chẳng khác nào lột sống một miếng thịt .
Sức khỏe Kỷ Vân Thư hơn nhiều. Nàng dậy tới, xổm xuống bên cạnh .
"Để cho." Giọng nàng nhẹ nhàng.
Lần , Ly Xuyên từ chối ý của nàng, giao tay cho nàng xử lý. Kỷ Vân Thư nhẹ nhàng gỡ từng vòng dải băng dính đầy m.á.u xuống, : “Sẽ đau lắm đấy, cố nhịn nhé."
Ly Xuyên đầu chỗ khác. Không thấy vẻ chịu đau của . Hai vết thương nhuốm đầy máu, chút lở loét mưng mủ.
Tim nàng run lên, xót xa vô cùng, mũi cay cay, nàng ước gì những vết thương cứa lên , đau đớn đều do gánh chịu.
"Biết rõ thương tích còn cố chịu đựng, cứ thế tay sẽ phế !"
Ly Xuyên chỉ : “Chút thương tích c.h.ế.t !"
"Chàng lúc nào cũng thế!"
Lúc nào cũng bướng bỉnh như đây! Nghe câu , Ly Xuyên đầu nàng, yết hầu chuyển động một lúc lâu, thôi...
Kỷ Vân Thư lấy nước rửa vết thương cho , lấy t.h.u.ố.c mang theo bên đưa cho . Ly Xuyên viên t.h.u.ố.c nàng đưa đến mặt, khựng . Có chút do dự!
"Đây là t.h.u.ố.c cầm máu, t.h.u.ố.c độc."
"..."
Ly Xuyên bèn uống!
Kỷ Vân Thư xé hai dải vải từ áo , băng bó từng vết thương cho . Và dặn dò: “Nhớ kỹ, tay dùng sức, nếu vết thương nứt nữa, tay thể phế thật đấy!"
Ly Xuyên rút tay về. Không một lời cảm ơn. Hắn , sẽ cảm kích nàng.
Kỷ Vân Thư góc nghiêng lạnh lùng của , quen thuộc đến thế. Nàng gì đó, nhưng nuốt lời trong. Chỉ lấy hạt quan châu bên hông , đưa cho Ly Xuyên xem.
"Chàng còn nhớ cái ?"
Ly Xuyên liếc một cái, ánh mắt đầy vẻ xa lạ.
"Đây là lúc chúng ở Cẩm Giang, tháo từ đầu xuống, đây chỉ là một hạt quan châu bình thường, nhưng coi như báu vật, luôn mang theo bên ! Chàng còn , đây coi như tín vật định tình giữa hai , còn nhớ ?"
Cố gắng khơi gợi ký ức của . Ly Xuyên thờ ơ, đối diện với ánh mắt tràn đầy mong đợi của nàng, nghiêm túc tột độ : “Cô nương, lặp một lời nhiều !"
"Cảnh Dung..."
"Ta tên là Ly Xuyên! Ta bất kỳ quan hệ nào với cô quen , , cũng !"
"Tại cứ chịu nhận ?"
"Chưa từng gặp gỡ, gì nhận ?"