Ngày hôm .
Sức khỏe Ly Xuyên hơn nhiều, m.á.u cánh tay cũng ngừng chảy. Bây giờ, mau chóng về Yến Kinh, chủ nhân đang đợi phục mệnh!
Hắn liếc Kỷ Vân Thư đang ôm gối ngủ gục, đặt chiếc áo khoác đắp sang bên cạnh, rời . tiếng bước chân khe khẽ cát vàng vẫn đ.á.n.h thức Kỷ Vân Thư.
Nàng lập tức bật dậy đuổi theo, chạy hỏi: “Chàng ?"
Ly Xuyên gì, cứ thế bước . Nàng bám theo một đoạn đường. Cuối cùng cũng dừng , đầu Kỷ Vân Thư đang thở hổn hển vì đuổi theo , giọng điệu gay gắt: “Đừng theo nữa!"
Đôi mắt linh động của Kỷ Vân Thư ánh lên vẻ cố chấp: “Chàng , đó."
"Những gì cần hết , cô rốt cuộc thế nào?"
"Vết thương của lành, ở bên cạnh ."
"Không cần."
"Vậy cứ việc của , cứ việc của , cắt đuôi là bản lĩnh của ."
Ly Xuyên nheo mắt, đang thương, căn bản cắt đuôi ! Im lặng một lát, : “Cô theo thì theo !"
Rồi rảo bước nhanh về phía . Một bước của bằng hai bước của Kỷ Vân Thư. Nàng theo bóng lưng , liều mạng đuổi theo. Cũng ngã mấy . , gì nàng cũng sẽ để rời .
...
Khách điếm Thiên Sát.
Hổ Gia sáng sớm dậy sai thu dọn hành lý chuẩn lên đường. Kinh thúc hỏi: “Bây giờ Kỷ cô nương ở đây, mang theo hai cùng ?"
"Mang hai tên phế vật đó theo chỉ tổ vướng chân."
" cũng thể bỏ mặc bọn họ ở đây ? Sau gặp Kỷ cô nương, thật khó ăn ."
Cũng ! Hổ Gia cân nhắc một lúc đồng ý: “Thôi , mang bọn họ theo."
"Vâng."
Kinh thúc bèn bảo tiểu nhị gọi Lạc Dương và Tiểu Bát. gõ cửa mãi thấy ai trả lời.
"Chẳng lẽ c.h.ế.t trong đó ?"
Tuy nghi ngờ nhưng tiểu nhị vẫn thấy lạnh gáy, vội vàng xông xem. trong phòng trống trơn. Chẳng thấy bóng dáng Lạc Dương và Tiểu Bát .
Sáng sớm thế nhỉ? Lại tìm một vòng trong khách điếm, vẫn thấy . Bèn về bẩm báo Hổ Gia: “Người mất , trong khách điếm cũng thấy."
Hổ Gia xong cũng chẳng quan tâm, chỉ : “Đi thì thôi, đừng trách mang theo."
Đang chuyện thì... Bên vọng lên tiếng la hét: “Mất bạc , mấy trăm lượng bạc mất ."
Ồn ào cả lên! Chỉ thấy tiểu nhị quầy ở tầng một đang cuống quýt tìm kiếm. Lục tung các ngăn kéo trong tủ.
Yêu Nương tiếng chạy đến: “Sáng sớm tinh mơ ồn ào cái gì?"
Tiểu nhị toát mồ hôi hột : “Bạc... bạc mất , ba trăm lượng bạc để trong ngăn kéo thấy nữa."
"Cái gì?"
Yêu Nương kinh hãi, vội ngăn kéo thường ngày để tiền. Bên trong trống trơn, một đồng cũng còn! Nàng túm lấy tiểu nhị chất vấn: “Bạc ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1384-bat-nat-nguoi-qua-dang.html.]
Tiểu nhị run rẩy : “Không ạ, mở thấy , là trộm?"
"Trộm?" Yêu Nương nổi giận: “Hai ngày nay khách điếm Thiên Sát của trúng tà ? Hết tên áo đen đến trộm!"
"Vậy đây?"
"Dám trộm đến đầu lão nương, đúng là chán sống ."
Yêu Nương đang định lệnh cho lục soát từng phòng. Đột nhiên, từ tầng hai gọi xuống: “Tên họ Ôn tối qua biến mất ."
Người ?
"Mẹ kiếp, trộm bạc chạy chứ?" Yêu Nương nghi ngờ.
Lại phát hiện bàn tính tờ giấy: "Ở đây đồ ."
Lấy tờ giấy . Yêu Nương chộp lấy. Trên đó nguệch ngoạc: Bạc mượn dùng , còn hôm qua, cũng mang luôn, tiểu gia Lạc Dương để .
"Đồ ch.ó đẻ!" Yêu Nương tức giận đến mức mất hết vẻ yêu kiều, ngẩng đầu trừng mắt Hổ Gia đang bên lan can tầng hai, giơ tờ giấy trong tay lên hưng sư vấn tội: “Người của ông đúng là gây rắc rối cho đấy!"
"Cái gì?" Hổ Gia ngạc nhiên.
Đang hiểu chuyện gì thì thuộc hạ của hớt hải chạy tới: “Hổ Gia, ! Chúng mất ba con lạc đà, vật tư cũng thiếu hụt."
Nghe đến đây, Hổ Gia mới vỡ lẽ! Hóa Lạc Dương và Tiểu Bát chỉ trộm ba trăm lượng bạc của Yêu Nương, mà còn trộm cả ba con lạc đà của . là to gan thật!
...
Trong sa mạc, ánh nắng chói chang. Ba con lạc đà đang nối đuôi . Lạc Dương và Tiểu Bát mỗi cưỡi một con, còn con lạc đà thừa thì chất đầy thức ăn và nước uống.
Còn Ôn Ngọc, đầu trần phơi nắng bộ, hai tay trói, đầu dây thừng trong tay Lạc Dương. Lạc Dương đắc ý đầu , : “Ngươi nhanh lên, đừng lề mề!"
Ôn Ngọc bộ từ tối qua đến giờ, ngợm sớm rã rời, ngờ hai tên nhãi ranh dám trói . Lại còn bắt bộ! là to gan lớn mật! Nếu đang thương, nhất định sẽ lột da chúng sống.
"Các ngươi là ai ? Dám đối xử với như , nhất định kết cục ."
Lạc Dương nào sợ! Hắn tung tung túi bạc ba trăm lượng trộm từ ngăn kéo, : “Ngươi đừng trách , cũng là bất đắc dĩ mới dùng hạ sách thôi, để tìm bạn , buộc mang theo ngươi, đợi tìm tên đeo mặt nạ , sẽ dùng mạng ngươi để đổi."
"Thế ngươi sợ bạn ngươi c.h.ế.t ?"
"Hừ! Ngươi nhất nên cầu mong cô còn sống, nếu đến lúc đó cũng g.i.ế.c ngươi để trút giận."
"G.i.ế.c ? Ngươi cũng xứng?"
"Xứng xứng cái gì, g.i.ế.c còn xem xứng ? Sao nhỉ?"
"Láo xược, ngươi là..."
Lời Ôn Ngọc dứt Lạc Dương chặn họng: “Ta quan tâm ngươi là ai, bây giờ quan trọng nhất là mạng của tiểu ."
Chỉ Tiểu Bát. Tiểu Bát đang ườn lưng lạc đà, "điểm danh" liền vội thẳng dậy, gật đầu lia lịa: “ đúng, quan trọng nhất là mạng của ."
Ôn Ngọc hiểu: “Mạng liên quan gì đến ?"
Lạc Dương : “Cái ngươi cần , tóm , bạn Khúc Khương, nếu cô may mắn còn sống thì nhất định sẽ về hướng Khúc Khương! Cho nên, chúng cũng về hướng Khúc Khương, nhưng cũng phiền ngươi cùng em một chuyến! Nếu tìm bạn thì đổi ngươi lấy cô , còn tìm thì đợi đến Khúc Khương, bán ngươi lấy bạc."
"Bắt nạt quá đáng."
"Bắt nạt quá đáng?" Lạc Dương nhịn , ôm bụng : “Lại bắt nạt quá đáng, tiểu gia thích câu nhất đấy."