Tiểu Bát dáng tay sai, cố ý hất hàm vẻ hung dữ, chỉ Ôn Ngọc : “Ca, chính là , chính vì mà Kỷ cô nương mới bắt ."
Hóa là đến hỏi tội!
Lạc Dương hừ mũi, nhíu mày, gác chân lên ghế, cũng lộ vẻ hung tợn, chất vấn Ôn Ngọc: “Nói, kẻ g.i.ế.c ngươi rốt cuộc sẽ ? Hắn đưa ?"
là, bản lĩnh cũng , nhưng khí thế đủ!
Ôn Ngọc ngơ ngác: “Người? Người nào?"
"Còn giả ngốc?" Lạc Dương : “Tên đeo mặt nạ đó bắt cóc bạn của chúng , sa mạc rộng lớn thế , chúng tìm ở ? Chỉ ngươi tung tích của bọn chúng, ! Không cắt lưỡi ngươi!"
Hả?
Ôn Ngọc sững sờ. Bắt cóc? Nói là, kẻ đeo mặt nạ g.i.ế.c bỏ trốn? Còn bắt cóc một ?
Hắn chợt hiểu : “Bạn của các ngươi là cô gái che mặt bằng tấm vải đen ?"
"Phải!"
Vị cô nương đó là ân nhân cứu mạng của ! Ôn Ngọc đương nhiên cũng lo lắng. Hắn cau mày thật sâu.
Lạc Dương đập mạnh tay xuống bàn: “Còn ? Hắn rốt cuộc sẽ ?"
Ôn Ngọc : “Sa mạc rộng lớn thế , cũng rõ."
"Ngươi rõ, bọn chúng g.i.ế.c ngươi mà."
"Hai vị công tử, cũng là đầu tiên sâu sa mạc Nam Tắc , địa hình bên trong còn rõ, ? Đừng các vị lo lắng, cũng lo, vị cô nương đó tay tương trợ cứu , nếu cô , c.h.ế.t ."
"Hừ! Ngươi thế là , cô giờ bắt ! Ngươi xem ?"
Làm ? Ôn Ngọc ? Hắn giờ đang thương, địa hình sa mạc quen, tìm ở ? Đây chẳng khó ?
Tiểu Bát thấy mãi , bèn thì thầm với Lạc Dương: “Ca, xem thực sự , bây giờ?"
Lạc Dương xưa nay lắm mưu nhiều kế! Đầu óc xoay chuyển nhanh. Dường như chủ ý gì đó.
Khẽ ho một tiếng.
"Thôi , ngươi thì khó ngươi nữa."
Lạc Dương xong liền kéo Tiểu Bát ngoài. Còn lịch sự đóng cửa .
Tiểu Bát vẻ mặt đáng thương: “Ca, cứ thế bỏ qua , ?"
"Ta kế hoạch ." Lạc Dương chằm chằm cánh cửa, nheo mắt .
"Kế hoạch gì?"
"Đệ cứ là ."
"Ồ." Tiểu Bát hỏi nữa.
Hai đang định về phòng bàn kế hoạch thì đụng ngay tiểu nhị của khách điếm từ phòng Kỷ Vân Thư . Trong tay cầm một cái túi đen!
Cái túi đó là...
Tiểu Bát vội giật tay áo Lạc Dương, kích động : “Ca, kìa, đó là cái túi vải đen Kỷ cô nương mang theo bên ."
Quả nhiên là nó!
Lạc Dương bước tới, giật phắt cái túi từ trong lòng tiểu nhị, : “Đồ của ngươi!"
Tiểu nhị gật đầu: “ là của , là của vị Kỷ cô nương ."
"Đã của ngươi thì đừng cầm lung tung."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1382-nguoi-dung-hong-roi-xa-ta-nua.html.]
"Chỉ là cái túi rách, ai thèm! Ngươi thì cho ngươi đấy." Tiểu nhị bĩu môi khinh thường bỏ .
Đợi tiểu nhị xuống lầu, Tiểu Bát tò mò : “Hay chúng mở xem thử? Biết bên trong là t.h.u.ố.c giải!"
Lạc Dương cũng hy vọng là ! Hắn mở túi , nhưng bên trong là một bức tranh! Lục tung lên cũng chẳng thấy t.h.u.ố.c giải . Đã là tranh thì mở xem cũng chẳng , Lạc Dương tò mò thứ Kỷ Vân Thư nâng niu cả ngày rốt cuộc là cái gì?
Bèn từ từ mở bức tranh . Đập mắt là chân dung một nam tử. Nam t.ử tướng mạo đường hoàng, tuấn tú vô cùng, đôi mắt thần như thật !
Lạc Dương khỏi cảm thán dung mạo nam t.ử : "Đẹp trai thật đấy!"
Hắn là đàn ông còn thấy ghen tị!
Tiểu Bát chọc ngón tay mặt nam t.ử trong tranh, hỏi: “Đây là ai thế? Trông thật."
Lạc Dương nghi ngờ, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ tối qua cô liều mạng đuổi theo chính là ?"
"Ca, cái gì?"
"Không gì!" Hắn nuốt nước bọt, vội cuộn bức tranh , nhướn mày : “Cô là con gái con đứa mà cũng chẳng hổ, suốt ngày ôm tranh đàn ông khư khư."
Giọng điệu chút chua lòm. Chắc là tức trai bằng trong tranh!
Tiểu Bát đỏ hoe mắt: “Ca, chúng mau nghĩ cách tìm Kỷ cô nương , nếu độc trong giải , sẽ c.h.ế.t mất, ca, c.h.ế.t ."
"Đệ sẽ c.h.ế.t , tin ca ." Lạc Dương cầm bức tranh, kéo về phòng bàn bạc.
...
Gió lốc kỳ dị gào thét, vạn dặm cát vàng cuộn lên từng đợt sóng theo triền cát. Một con ngựa khỏe mạnh đang khó nhọc chạy trong sa mạc. Càng lúc càng đuối sức...
Hai bóng ngược gió cưỡi lưng ngựa. Trong lòng Kỷ Vân Thư luôn thắt , chỉ mong đàn ông phía mau chóng tránh xa nguy hiểm. Nào , sắc mặt đàn ông tái nhợt, ánh mắt yếu ớt, m.á.u tươi ngừng rỉ từ vết thương cánh tay. Nhuộm đỏ cả ống tay áo. Dường như m.á.u chảy cạn!
Hắn gắng gượng đến lúc cuối cùng cũng kiệt sức, bàn tay nắm dây cương từ từ buông lỏng, hình yếu ớt ngã khỏi lưng ngựa. Ngã bịch xuống cát.
Thấy , Kỷ Vân Thư lập tức ghì cương, nhảy xuống ngựa, lao đến bên đàn ông, hét lớn: “Cảnh Dung."
Người đàn ông yếu ớt vô lực, đôi môi khô khốc. Nàng thấy m.á.u cánh tay , kìm đỏ hoe mắt, nhưng lý trí vẫn giúp nàng giữ bình tĩnh, : “Ta sẽ để xảy chuyện nữa , tuyệt đối !"
Nói , nàng định xé tay áo đẫm m.á.u của đàn ông . tay nắm .
Người đàn ông gầm nhẹ: "Không cần cô lo."
Kỷ Vân Thư thẳng mắt , dứt khoát : “Ta thể mặc kệ trong thiên hạ, nhưng thể mặc kệ ."
Ánh mắt đàn ông khựng . Trong lòng bỗng run lên!
Kỷ Vân Thư bất chấp sự ngăn cản, x.é to.ạc ống tay áo của . Trên cánh tay là hai vết thương đập mắt. Một vết do tên bắn. Một vết do kiếm của Yêu Nương chém. Mà một trong hai vết thương mưng mủ.
"Có độc." Kỷ Vân Thư kinh hãi, ngờ Yêu Nương tay độc ác như , nhưng may là độc sâu.
Nàng lập tức lấy t.h.u.ố.c mang theo bên , nhét miệng đàn ông.
"Cô cho ăn cái gì?"
"Tóm t.h.u.ố.c độc."
Phải là, đàn ông giống hệt Cảnh Dung, đều sợ Kỷ Vân Thư nhét t.h.u.ố.c độc miệng .
Bây giờ quan trọng nhất là mau chóng cầm m.á.u cho .
"Chàng chịu đau chút nhé." Nàng xé vài mảnh vải , xử lý vết thương cho .
Người đàn ông nén đau, nghiến răng : “Cô , cưỡi con ngựa ... về."
"Chàng đừng hòng rời xa nữa!" Kỷ Vân Thư gần như gào lên.