NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1381: Ba Ngàn Lượng!

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:08
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hổ Gia là lời giữ lời. Đương nhiên sẽ nuốt lời.

Hắn : “Yên tâm, ân tình nợ cô nhất định sẽ trả."

"Vậy thì !" Yêu Nương mỉm , nhưng thấy Hổ Gia vẻ mặt lo lắng, bèn an ủi: “ ngài cũng đừng quá lo lắng, tên tên áo đen đó trúng kiếm của , dù cưỡi ngựa chạy thoát cũng chắc cầm cự , huống hồ là trong sa mạc ! Ta thấy cô nương đó là bản lĩnh, cũng thông minh, tự nhiên sẽ nghĩ cách sống sót cưỡi ngựa trở về."

"Hy vọng là ."

"Hổ Gia, ngài còn đến Khúc Khương giao hàng, thể lỡ thời gian, là thế , sáng mai ngài cứ xuất phát , đợi trời sáng, cũng sẽ phái tìm cô nương đó, nếu tìm sẽ lập tức sắp xếp cho cô đuổi theo đoàn của ngài, còn nếu tìm , ngài cũng thể đợi ở đây mãi ?"

"Cô nương đó dù cũng từng cứu , đảm bảo cô an mới thể rời ." Hổ Gia chấp nhận ý kiến .

" trọng tình trọng nghĩa." Yêu Nương duyên dáng, đặt tay lên vai Hổ Gia, ghé tai nhỏ: “Cô nương đó rõ ràng cố ý cứu , chẳng lẽ... ngài ?"

"...Hả?"

"Nếu đoán lầm, đuổi theo tối qua chính là đàn ông đeo mặt nạ đó, chứng tỏ cô quen , cho nên sẽ nữa , cũng tuyệt đối sẽ xảy chuyện gì! Đã như , ngài hà tất vì cô lỡ hành trình?"

Lông mày Hổ Gia nhíu chặt . Hắn ngốc! Đương nhiên , Kỷ Vân Thư rõ ràng là cố ý cứu !

Nói xong những lời , Yêu Nương bèn dẫn của !

Hổ Gia về phía sa mạc xa xăm, vẻ mặt ngưng trọng. Sau đó lệnh cho của : “Sáng mai xuất phát."

...

Lúc , t.h.u.ố.c mê của Ôn Ngọc tan. Tỉnh , mò mẫm trong căn phòng tối om, chỉ sờ thấy những bó củi. Ngoài chẳng gì cả!

Hắn gọi với ngoài mấy tiếng. Cho đến khi Yêu Nương dẫn .

"Ui chao, tỉnh nhanh thế, còn tưởng ngủ hai ngày hai đêm chứ." Yêu Nương nghiêng , cái eo mềm mại như sắp gãy.

Ôn Ngọc vẫn chuyện gì xảy bên ngoài! Hắn cảnh giác mặt, ôm vết thương hỏi: “Các rốt cuộc gì?"

Yêu Nương tiến gần , cố ý dùng cánh tay huých nhẹ n.g.ự.c , nũng nịu : “Làm gì ư? Đương nhiên là giúp công t.ử !"

"..."

"Công tử, cứu mạng đấy! Không những thế, còn giúp g.i.ế.c hết đám g.i.ế.c , giờ trong phòng đó vẫn còn đầy máu, là xác c.h.ế.t, đáng sợ lắm!"

Ôn Ngọc kinh ngạc: “Bọn chúng c.h.ế.t hết ?"

"Thế nào, ân tình nhỏ nhỉ?"

Ôn Ngọc hiểu . Mình là mồi nhử. cũng may, bọn chúng c.h.ế.t , an ! Bây giờ chỉ cần nghĩ cách khỏi sa mạc .

Hắn Yêu Nương, thi lễ: “Đa tạ ơn cứu mạng của Yêu Nương."

"Chàng nợ nhiều lắm đấy." Yêu Nương nham hiểm.

Rồi liếc tiểu nhị phía . Tên tiểu nhị hiểu ý, lập tức lấy từ trong một cái bàn tính nhỏ. Yêu Nương cầm lấy bàn tính, đảo mắt, ngón tay thon dài gảy tanh tách.

Vừa gảy : “Vì cứu một mạng mà khách điếm của thiệt hại ít, bàn ghế, xà nhà, cửa nẻo đều hỏng hết! Còn cả thù lao giúp g.i.ế.c đều tính ! Tổng cộng... ba ngàn lượng bạc, thiếu một xu cũng ."

Ba ngàn lượng! Đây thể là cái giá trời!

Ngay cả đám tiểu nhị cũng giật . Biết Yêu Nương sẽ đòi tiền, nhưng ngờ đòi nhiều thế! Sư t.ử ngoạm!

ngờ là...

Ôn Ngọc con mà mắt chớp lấy một cái! Thậm chí còn cảm giác "mạng rẻ thế "!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1381-ba-ngan-luong.html.]

Hắn bao cặp mắt đang đổ dồn về phía , ung dung lấy từ trong một miếng ngọc bội, đưa qua. Đó là một miếng huyết ngọc hình tròn, bên chạm khắc hoa văn vô cùng tinh xảo. Nhìn là vật tầm thường.

Ôn Ngọc : “Giá trị miếng ngọc bội năm ngàn lượng, hai ngàn lượng thừa coi như tạ ơn các vị giúp đỡ."

Yêu Nương mở to mắt, bán tín bán nghi nhận lấy miếng ngọc bội. Xoa xoa trong tay, soi ánh đèn dầu của tiểu nhị. Quả nhiên là ngọc thượng hạng! Nhìn độ trong và màu sắc chỉ năm ngàn lượng, ít nhất cũng tám ngàn lượng!

Yêu Nương tuy là phóng khoáng, nhưng với bạc thì bao giờ sức đề kháng. Nàng mừng thầm trong bụng, vội vàng cất miếng ngọc bội tay áo, : “Công t.ử tay quả nhiên hào phóng! Đã nhận bạc , công t.ử cứ yên tâm ở đây, đợi vết thương lành hẳn cũng muộn, cơm ngon rượu say, một thứ cũng thiếu phần ."

"Đa tạ."

Yêu Nương sai : “Mau, đưa công t.ử đến phòng thượng hạng nghỉ ngơi."

"Vâng."

Tiểu nhị bèn dẫn Ôn Ngọc khỏi nhà củi. Về phòng nghỉ ngơi!

Yêu Nương trong lòng vẫn còn vui sướng, nhưng cũng quên dặn dò : “Mau chóng xử lý sạch sẽ mấy cái xác đó , đừng kinh động đến khách khác."

"Đã rõ."

Mọi nhanh nhẹn xử lý!

Chuyện Hổ Gia hạ lệnh sáng mai xuất phát Lạc Dương . Hắn chạy đến ầm ĩ một trận: “Sáng mai luôn, Kỷ cô nương tính ? Mặc kệ cô ?"

"Không mặc kệ, mà là Kỷ cô nương sẽ ."

"Không ? Người bắt ! Ở thành Chu Tân, cô cứu ông đấy, giờ ông màng sống c.h.ế.t của cô , khác gì kẻ vô ơn bạc nghĩa ."

"Rầm!" Hổ Gia đập bàn, giận dữ: “Ngươi còn loạn nữa, cắt lưỡi ngươi, đây nể mặt Kỷ cô nương mới đồng ý đưa ngươi Khúc Khương, giờ Kỷ cô nương , ngươi tự ."

"Ông..."

"Còn cút ngoài?"

Lạc Dương cũng tức đến đỏ mặt tía tai. phần nhiều là lo lắng!

Người của Hổ Gia ném thẳng khỏi cửa, đóng sầm cửa .

Tiểu Bát vội chạy tới hỏi: “Sao ? Có tìm ?"

Lạc Dương gào lên với cánh cửa đóng kín: “Toàn lũ vô ơn bạc nghĩa."

Tức c.h.ế.t mất thôi!

"Ca, nếu Kỷ cô nương , xảy chuyện gì thì ? Độc trong ai giải ."

"Yên tâm, ca tuyệt đối sẽ để xảy chuyện ."

Tiểu Bát gật đầu lia lịa, chợt nhớ điều gì: “ , nãy lén vài chuyện."

"Chuyện gì?"

Hắn ghé tai Lạc Dương thì thầm.

Một lát ...

Ôn Ngọc về phòng bao lâu, đột nhiên hai bóng xông thẳng . Lạc Dương và Tiểu Bát đều mang bộ dạng thổ phỉ xông nhà cướp của.

Thấy hai lạ mặt đột ngột xông , Ôn Ngọc giật . Hắn quen họ. cảnh giác: “Các ngươi là ai?"

 

Loading...