NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1380: Chàng Ở Đâu, Ta Ở Đó

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:07
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư sắc nước hương trời, nhưng nhan sắc cũng đủ khiến bao đấng mày râu điêu ! Nhan sắc , hơn đứt Yêu Nương gấp trăm .

Tuy nhiên khác với ba năm , Kỷ Vân Thư giờ đây thêm phần đằm thắm của phụ nữ, cộng thêm khí chất thanh nhã vốn , càng khiến đàn ông thể rời mắt.

Thấy đám đàn ông chằm chằm đến ngẩn ngơ, Kỷ Vân Thư nhanh trí nắm lấy tay đàn ông phía , chủ động kề thanh kiếm trong tay lên cổ . Hành động lập tức khiến đám đàn ông ngây ngốc xung quanh hồn!

Người đàn ông phía Kỷ Vân Thư cũng kinh ngạc! Hắn quen phụ nữ đột nhiên lao đỡ kiếm cho , càng tại nàng cứu ?

Kỷ Vân Thư nghiêng đầu nhỏ với : “Nếu ngươi c.h.ế.t, ai báo thù cho bọn họ? Hơn nữa các ngươi bỏ mạng ở đây, khỏi sa mạc Nam Tắc sẽ chẳng ai ."

Hự! Người đàn ông vốn chuẩn tinh thần chịu c.h.ế.t, nhưng lời nhắc nhở , chợt bừng tỉnh, hiểu hành động chủ động kề kiếm lên cổ của phụ nữ thực chất là đang ám thị cho , cũng lập tức phản ứng , dứt khoát quàng tay qua vai phụ nữ mặt, với đám đối diện: “Các ngươi bước tới nữa, sẽ g.i.ế.c cô ."

Yêu Nương vốn đang ở thế chủ động, thấy cảnh , mặt xanh mét ngay tại chỗ, hét lớn mặt Kỷ Vân Thư: “Cô sống nữa ? Ta dặn dặn , bảo cô ở trong phòng đừng ngoài, cô cứ tìm c.h.ế.t thế hả? Tối qua thế, tối nay cũng !" Nói xong, nàng trút giận lên tên tiểu nhị cản Kỷ Vân Thư lúc , quát mắng: “Ngươi ăn kiểu gì thế?"

Tiểu nhị cũng vẻ mặt vô tội: “Thực sự cản nổi mà!"

"Đồ vô dụng!"

Yêu Nương chằm chằm đàn ông đeo mặt nạ, : “Ngươi tưởng bắt giữ cô thể bước khỏi khách điếm Thiên Sát của ? Đừng hòng! Ngươi g.i.ế.c cô , bà cô đây cũng chẳng quan tâm, tối nay, ngươi bỏ mạng tại đây!"

"Khoan !" Một giọng bất ngờ vang lên từ cách đó xa.

Chỉ thấy Hổ Gia gạt đám tiểu nhị , đến bên cạnh Yêu Nương: “Để , hại Kỷ cô nương."

Yêu Nương hừ lạnh: “Hổ Gia, cô nương rốt cuộc là gì của ngài? Ngài năm bảy lượt cứu cô ?"

"Trước đây ở thành Chu Tân, Kỷ cô nương ơn với , cho nên bảo vệ tính mạng cô ."

"Cô là ân nhân của ngài, nhưng ân nhân của Yêu Nương ."

"Yêu Nương, chúng giao tình cũng mười mấy năm nhỉ? Nếu nàng bán cho cái ân tình , nàng việc, liều cái mạng già cũng sẽ giúp nàng." Hổ Gia đưa điều kiện trao đổi.

"Thật chứ?" Yêu Nương mở to mắt.

So với việc để Hổ Gia nợ một ân tình, thả tên tên áo đen lợi hơn nhiều. Vụ , nàng lỗ!

Hổ Gia : “Ta bao giờ lời giữ lời ?"

"Được!" Yêu Nương đồng ý sảng khoái, phất tay hiệu cho đám tiểu nhị vây quanh tản : “Để ."

Người đàn ông liền khống chế Kỷ Vân Thư từ từ xuống tầng một.

Lạc Dương cũng từ lúc nào kéo Tiểu Bát khỏi phòng, bên lan can xuống. Thấy tên tên áo đen đeo mặt nạ tối qua đang khống chế một cô gái cực kỳ xinh xuống lầu, cô gái đó thật!

quen thế nhỉ? Là... cái cô xí che mặt?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1380-chang-o-dau-ta-o-do.html.]

Lạc Dương giật kinh hãi, nuốt nước bọt ừng ực, chằm chằm khuôn mặt tinh xảo của Kỷ Vân Thư, thể tin nổi.

Tiểu Bát cũng ngây , ôm lấy tay Lạc Dương : “Ca, là cô ? Quần áo giống hệt , ôi chao! Hóa xí, cô là... là tiên nữ! Là tiên nữ đấy, ca, kìa."

Vô cùng kích động.

Lạc Dương mắt chữ O mồm chữ A. Há hốc mồm. Không nên lời nào. Hắn thừa nhận, cô gái đó là nhất từng gặp, quả nhiên Yêu Nương đúng, chỉ cực mới dùng vải che mặt. Hóa ban đêm thành nhất định là xí, cũng thể là tiên nữ.

Người đàn ông khống chế Kỷ Vân Thư xuống tầng một, nhóm Yêu Nương cũng theo xuống, ép sát từng bước. Bên ngoài tối đen như mực!

Người đàn ông mặt mày tái nhợt, đôi mắt đầy tơ máu, lùi cửa, ghé tai với Kỷ Vân Thư: "Đa tạ."

Đang định đẩy nàng . ... Kỷ Vân Thư nắm c.h.ặ.t t.a.y buông, nhắc nhở: “Sân một con ngựa, là ngựa của khách điếm nuôi, tuy chạy xa, nhưng cũng chạy một đoạn, thể đưa ngươi đến nơi an , nhưng nếu ngươi từ đây, c.h.ế.t chắc."

Người đàn ông hiểu ý nàng, bèn khống chế nàng sân . Trong chuồng ngựa sân quả nhiên một con ngựa khỏe mạnh. Nhóm Yêu Nương vẫn đuổi kịp.

Người đàn ông lập tức buông Kỷ Vân Thư , nhảy lên lưng ngựa, định rời . Kỷ Vân Thư đột ngột nắm lấy áo , ngẩng đầu , : “Ngươi nhất nên đưa cùng, nếu ngươi bây giờ đang thương, dù chạy xa, bọn họ cũng nhất định đuổi theo, đến lúc đó ngươi cũng khó mà thoát , chi bằng mang theo bên , còn ích."

Nàng thể để ! Không thể để rời xa nàng nữa! Nàng dốc lực ở bên cạnh ! Nàng , tại nhận nàng?

Trong mắt đàn ông thoáng qua tia suy tính, cũng thấy lời nàng lý! Quả thực, sa mạc mênh mông, bản thương, đám khó đảm bảo sẽ đuổi theo, đến lúc đó c.h.ế.t chắc, nếu giữ phụ nữ , còn thể uy h.i.ế.p một phen.

Chỉ là...

"Tại giúp ?"

Kỷ Vân Thư rưng rưng nước mắt , môi run run, : “Bởi vì... từng , , ở đó, giờ đây, là , ở đó."

Nước mắt rơi xuống! khi thấy sự xa lạ trong ánh mắt đàn ông mặt, tim nàng như d.a.o cắt. Hắn thực sự nhớ ? Thực sự quên nàng ?

Người đàn ông khẽ cau mày, ý nàng là gì, nhưng tình thế cấp bách, đành nắm lấy tay nàng, kéo nàng lên lưng ngựa.

Ngay khi Yêu Nương dẫn đuổi tới. Họ cưỡi ngựa biến mất trong màn đêm sa mạc.

Tiểu nhị hỏi: "Có đuổi theo ?"

Yêu Nương giơ tay lên: "Không cần , c.h.ế.t thì cứ để c.h.ế.t !"

Hổ Gia cũng đuổi tới, thấy ân nhân của bắt , cuống quýt : "Đuổi theo chứ!"

Yêu Nương ánh mắt sắc lạnh: “Đuổi thế nào? Khách điếm của chỉ một con ngựa, chẳng lẽ bảo chúng cưỡi lạc đà đuổi theo ?"

"Vậy thế nào?"

"Ta ." Yêu Nương uốn éo , mặt hiện lên vẻ tàn nhẫn, với Hổ Gia: “Ân tình bán cho ngài , nhưng giờ tính mạng cô nương đảm bảo , nhưng lời Hổ Gia ngài đừng quên đấy, ngài nợ một , nhớ cho kỹ."

 

Loading...