NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1374: Người Đàn Ông Đeo Mặt Nạ

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:01
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Dương tức đến đỏ mặt tía tai. Người đàn bà mặt đúng là ăn dầu muối gì cả! Hắn tức đến mức gân xanh nổi đầy trán, : “Tục ngữ đúng thật, đàn bà lòng rắn rết, chính là loại như cô!"

Kỷ Vân Thư gán cho cái mác như cũng chẳng giận. Chỉ cho qua chuyện.

Lạc Dương chiếm tiện nghi, bèn hậm hực bỏ . Trước khi còn đóng sầm cửa một cái thật mạnh! Đủ thấy cơn giận lớn đến mức nào. Kỷ Vân Thư bèn thu dọn nghỉ.

Đêm khuya, bão cát nổi lên trong sa mạc Nam Tắc, đang cuồn cuộn thổi qua bên ngoài khách điếm. Khi Kỷ Vân Thư đang ngủ say, cửa sổ trong phòng bỗng mở toang. Một luồng gió lạnh cuốn theo cát thốc !

Nàng tỉnh dậy, thấy cửa sổ mở toang, gió rít gào, cát bay đầy phòng, bừa bộn một mảng. Rõ ràng nhớ là đó đóng mà! Nàng mò mẫm xuống giường, định đóng cửa sổ , nào ngờ chân đá vật gì đó, cúi xuống , lờ mờ thấy một sàn. Bất động.

Hả? Nàng giật thon thót, lùi hai bước, vội vàng thắp nến trong phòng, soi xuống đất. Không ngờ đất một đàn ông! Một đàn ông thương tích đầy !

Đồng t.ử nàng co rút , nhưng hoảng loạn, đặt chân nến xuống, đóng cửa sổ , vội vàng dìu đàn ông đó lên giường một cách khó khăn.

Người đàn ông mặt mày tái nhợt, mày nhíu chặt, nhưng vẫn yếu ớt mở mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỷ Vân Thư, giọng thều thào: “Đừng... đừng..."

Rồi ngất .

Đừng? Đừng cái gì? Kỷ Vân Thư gọi mấy tiếng, nhưng đàn ông còn tri giác. Người từ cửa sổ, xem là kẻ đang chạy trốn, lẽ bảo nàng đừng ầm ĩ.

thấy thương tích đầy , nàng cũng thể bỏ mặc, bèn vội vàng ngoài một chuyến, tìm tiểu nhị xin ít đồ băng bó, xử lý sơ qua vết thương cho đàn ông, băng bó . Đang định cầm đống vải dính m.á.u ngoài vứt thì bên ngoài vang lên tiếng loảng xoảng. Hình như một đám xông .

Tiếng quát vọng lên từ tầng : “Lục soát từng ngóc ngách trong khách điếm, nhất định để chạy thoát. Chủ nhân lệnh, bắt buộc lấy đầu về phục mệnh."

"Rõ!"

Khách điếm xuất hiện nhiều tên áo đen, tay cầm trường kiếm, lục soát khắp nơi. Mấy tên tên áo đen xông lên tầng hai, lục soát từng phòng một. Làm kinh động đến khách trọ.

"Các là ai?"

"Sao lục đồ của ? Các rốt cuộc là ai?"

Làm náo loạn cả khách điếm Thiên Sát!

Kỷ Vân Thư cửa, đầu giường, nghĩ thầm, đám tên áo đen bên ngoài đang tìm . Tình thế mắt, Kỷ Vân Thư đành nhanh trí, vội thổi tắt nến, lấy chăn trùm kín giường, định lên giường che giấu. hai bóng bất ngờ xuất hiện ngoài cửa.

Đập cửa rầm rầm!

"Mở cửa!"

Kỷ Vân Thư nín thở, sợ đám đó xông thật. Tên áo đen bên ngoài thấy cửa mãi mở, đang định phá cửa .

Giọng Yêu Nương bỗng vang lên: “Kẻ nào? Dám đến khách điếm Thiên Sát của quậy phá, đả thương !"

Người ngoài cửa hỏi: “Có thấy một thương ?"

"Người thương thì thấy, chỉ thấy mấy kẻ sống c.h.ế.t các ngươi thôi."

"Ngươi cái gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1374-nguoi-dan-ong-deo-mat-na.html.]

"Hừ!" Yêu Nương trút bỏ vẻ yểu điệu, trở nên hung dữ, sát khí đằng đằng, rút cây trâm đầu, búi gọn mái tóc xõa hai bên lên: “Lão nương lâu động thủ, hôm nay giãn gân cốt chút, cho các ngươi khách điếm Thiên Sát nơi dễ ."

Nói xong, nàng tung nhảy lên, đáp xuống mặt hai tên tên áo đen, túm lấy tay một tên, giật mạnh, tung cước đá bay từ tầng hai xuống. Tên còn cũng nàng bẻ quặt tay, đá văng xuống tầng một.

Yêu Nương lệnh cho tiểu nhị trong khách điếm: “Các em, giở hết tuyệt chiêu , cho đám ."

"Rõ!"

Không ngờ đám tiểu nhị cũng giống Yêu Nương, đều là cao thủ ẩn , võ công cao cường. Một đám tên áo đen bao vây. Khách trọ trong khách điếm đều tụ tập ở tầng hai xem kịch .

Nghe tiếng đ.á.n.h bên ngoài, Kỷ Vân Thư vội giấu đống vải dính m.á.u xuống gầm giường, đẩy cửa ngoài, đến lan can xuống. Thấy Yêu Nương dẫn của đang huyết chiến với đám tên áo đen. Đám tên áo đen cũng là cao thủ! Hai bên ngang tài ngang sức, ai chiếm thượng phong.

Lạc Dương bên lan can, cứ như đang xem kịch, một tay cầm cái bánh bao, một tay vung vẩy hét lớn xuống : “Đánh , đ.á.n.h mạnh ."

Tiểu Bát cũng hào hứng kém, hùa theo: "Đánh, đánh!"

là hai em! Xem náo nhiệt chê chuyện lớn.

Võ công Yêu Nương tồi, đám tên áo đen chiếm lợi thế, nàng ngược còn chớp thời cơ đoạt thanh kiếm từ tay một tên, xoay định đ.â.m tới. Mắt thấy lưỡi kiếm sắp xuyên qua cổ họng tên tên áo đen, trong chớp mắt...

Một từ ngoài cửa bất ngờ nhảy , đáp ngay mặt Yêu Nương, đá văng thanh kiếm . Lực đá mạnh, cổ tay Yêu Nương đau nhói, buông tay, thanh kiếm rơi xuống đất.

Người đàn ông mới xuất hiện cũng mặc đồ đen, nhưng mặt đeo nửa chiếc mặt nạ đen, vô cùng bí ẩn. Khoảnh khắc đó, đồng t.ử Kỷ Vân Thư giãn to. Đầu óc ong lên một tiếng. Dù đàn ông đó đeo mặt nạ, nhưng đôi mắt đó dối! Quá quen thuộc! Quen thuộc đến mức trong mơ nàng cũng thể vẽ rõ từng đường nét của đôi mắt .

Tay nàng nắm chặt lan can. Mắt ầng ậng nước! Trong lòng như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, cảm giác đó khiến m.á.u nàng sôi sục.

Cảnh tượng Lạc Dương thấy.

Nghĩ thầm: Người đàn bà thế? Chắc dọa sợ chứ? Ừm... dọa cho sợ cũng , ai bảo cô lòng rắn rết!

Người đàn ông đeo mặt nạ bên thấy tình hình , vội lệnh: "Rút!"

Rồi nhảy ngoài. Mười mấy tên tên áo đen nhận lệnh cũng rút lui bộ. Người của Yêu Nương định đuổi theo nhưng nàng ngăn : “Đừng đuổi nữa, bên ngoài đang bão cát, đừng mạo hiểm nộp mạng."

"Nhỡ đám đó thì ?"

"Thì lúc đó bắt một g.i.ế.c một, bắt hai g.i.ế.c một đôi." Yêu Nương .

Kỷ Vân Thư bất chấp tất cả chạy xuống, lao cửa. Yêu Nương tóm , kéo : “Cô nương, cô điên ? Giờ cô ngoài, gió cát sẽ nuốt chửng cô đấy."

"Buông , buông !" Nàng đỏ hoe mắt, sức vùng vẫy.

Nàng thể để nữa, thể!

Yêu Nương giữ chặt nàng buông, bảo tiểu nhị mau đóng cửa .

"Buông !" Kỷ Vân Thư van xin.

 

Loading...