NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1373: Giao Dịch Thất Bại

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:00
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giống như Kỷ Vân Thư ?

Lạc Dương rõ ràng là tin! Hắn chằm chằm Kỷ Vân Thư một lúc, phá lên, hỏi Yêu Nương: “Cô bảo cô á?"

Nói xong, ngặt nghẽo. Cười đến mức bụng đau cả ruột! Bởi vì theo thấy, Kỷ Vân Thư chắc chắn xí ma chê quỷ hờn mới đúng.

Yêu Nương thấy tên nhóc sặc sụa, bèn nhướn mày, khóe môi nhếch lên, đó, hình yểu điệu ngả về phía , tì lên mặt bàn, vươn ngón tay thon dài ấn nhẹ lên trán Lạc Dương, : “Công t.ử rõ ràng tuấn tú, mang cái đầu gỗ thế ?"

Phụt!

Câu lập tức khiến thầm. Tiếng của Lạc Dương im bặt, mặt mũi chút sượng sùng, cau mày thật chặt, phản bác: “Ai là đầu gỗ? Mụ đàn bà năng chẳng suy nghĩ gì cả! Tiểu gia thông minh lắm đấy, còn lanh lợi nữa."

Yêu Nương thấy cuống lên, cũng chỉ trừ.

Thấy , Hổ Gia vội kéo Yêu Nương một cái, : “Thôi , nàng còn để chúng ăn cơm ?"

"Thì thấy Hổ Gia đến nên vui quá, mới kìm nhiều vài câu thôi mà!" Yêu Nương nũng một chút, tươi roi rói, phẩy nhẹ chiếc quạt trong tay, sờ soạng lồng n.g.ự.c vạm vỡ của Hổ Gia nữa, : “Được , phiền các ăn uống nữa, nếu cần gì cứ sai bảo, khách điếm Thiên Sát của cái gì cũng thiếu, nhưng rượu thịt thì bao la."

Hổ Gia "ừ" một tiếng!

Yêu Nương bèn uốn éo cái eo như rắn nước sang bàn khác, lả lơi với những đàn ông khác. Nàng , bàn ăn cũng yên tĩnh hơn hẳn.

Kỷ Vân Thư cũng thở phào nhẹ nhõm, vì nàng thực sự lo Yêu Nương sẽ nhân lúc nàng để ý giật tấm vải mặt nàng xuống. Tuy nàng sắc nước hương trời, nhưng cũng dung mạo tầm thường, che chút ít, dù cũng hại.

Hổ Gia : “Các ngươi đừng để bụng, tính Yêu Nương xưa nay vẫn , lời nàng các ngươi cứ coi như thấy."

Lạc Dương vẫn còn ấm ức chuyện Yêu Nương bảo là đầu gỗ, nhưng nghĩ : “Mụ đàn bà đó năng đúng là khó thật, nhưng một câu mụ sai."

Hửm?

Mọi bàn ăn đều . Tiểu Bát phồng mồm trợn má nhai thịt, hỏi: “Ca, câu gì?"

"Mụ khen tuấn tú đấy! Hai tai rõ mồn một."

Tiểu Bát chợt hiểu, gật đầu: “Đệ cũng thấy, tỷ tỷ đó nãy đúng là khen tuấn tú, tuấn tú nhất thành Chu Tân."

"Đương nhiên !" Lạc Dương đắc ý mặt. Chẳng hề để ý đến ánh mắt như của khác.

Thằng nhóc , đúng là tự luyến quá mức. Lạc Dương quả thực tuấn tú, nếu rửa sạch mặt mũi, so với những xưng tụng là mỹ nam, cũng chẳng kém cạnh.

Ăn xong, ai nấy về phòng nghỉ ngơi. Hổ Gia bảo Yêu Nương sắp xếp riêng cho Kỷ Vân Thư một căn phòng sạch sẽ.

Nàng xin tiểu nhị một thùng nước, tắm rửa một trận. Chải chuốt xong xuôi, ngợm sạch sẽ gọn gàng. Đã lâu lắm nàng tắm nước nóng sảng khoái thế , quả thực dễ chịu, huống hồ ở nơi sa mạc hoang vu , thùng nước chẳng khác nào ban ơn.

Thấy thời gian cũng còn sớm, nàng đang định ngủ thì đột nhiên tiếng gõ cửa. Nàng vội đeo tấm vải che mặt lên, hỏi: “Ai đấy?"

"Ta." Giọng Lạc Dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1373-giao-dich-that-bai.html.]

Muộn thế chạy tới gì? Thằng nhóc chắc chắn ý đồ gì . Nàng do dự nên mở cửa , nhưng Lạc Dương dường như việc gấp, đập cửa rầm rầm. Bất đắc dĩ, Kỷ Vân Thư đành mở cửa.

Lạc Dương bước , đặt m.ô.n.g xuống ghế, gác chân lên ghế chút nể nang. Tật khó bỏ!

Kỷ Vân Thư : "Tìm việc gì?"

Lạc Dương nhe răng : “Ta đến bàn điều kiện với cô."

"Điều kiện? Điều kiện gì?"

Lạc Dương nàng quái dị, nheo mắt : “Ta đến đòi t.h.u.ố.c giải."

Quả nhiên là ý đồ! Kỷ Vân Thư thái độ kiên quyết: “Ta chẳng ? Đợi đến Khúc Khương, tìm tên Sa Đà , tự nhiên sẽ đưa t.h.u.ố.c giải cho Tiểu Bát uống."

"Cô đừng vội mấy lời sáo rỗng đó với , đến bàn điều kiện, đợi hết ."

Kỷ Vân Thư kiên nhẫn: "Được, ngươi ."

Lạc Dương bày tư thế đàm phán: “Bây giờ theo cô sa mạc Nam Tắc , còn cơ hội đổi ý nữa! Cho dù trốn cũng chẳng chỗ nào để trốn, cho nên bây giờ cô đưa t.h.u.ố.c giải , với việc đến Khúc Khương mới đưa t.h.u.ố.c giải cũng là một đạo lý, đúng ?"

"Thế nhỡ đến Khúc Khương, ngươi bỏ trốn thì ?"

"Lạc Dương là loại đó ?"

Kỷ Vân Thư cần suy nghĩ, đáp: "Phải."

"Cô..." Lạc Dương nén cục tức, : “Thực , đây điều kiện bàn với cô."

"Đừng vòng vo nữa, thẳng vấn đề ."

Lạc Dương dậy, chân vẫn gác ghế, khí thế hừng hực : “Ý là, khi cô giải độc cho Tiểu Bát, chúng thêm một cuộc giao dịch nữa, đó là dốc hết sức giúp cô tìm , bất kể là một tháng, một năm, thậm chí là mười năm! Cho dù đào ba tấc đất, cũng nhất định giúp cô đào đó , nhưng điều kiện là, cô trả cho một trăm lượng bạc thù lao."

Ha ha! Kỷ Vân Thư tưởng nhầm. Nếu là khác, chắc chắn sẽ thằng nhóc cho chóng mặt. Phải thừa nhận, Lạc Dương quả thực là kẻ giở trò khôn vặt!

Kỷ Vân Thư còn tinh ranh hơn , : “Bắt đưa t.h.u.ố.c giải, còn đưa một trăm lượng bạc? Vụ mua bán tính thế nào cũng lỗ."

"Không lỗ lỗ!" Lạc Dương giải thích: “Cô nghĩ xem! Khúc Khương rộng lớn như , cô tìm một tên Sa Đà chẳng khác nào mò kim đáy biển, bây giờ chỉ từng gặp đó, cũng chỉ giúp cô. Chúng khỏi sa mạc Nam Tắc chỉ còn một tháng thời gian, cho dù ăn ngủ giúp cô tìm, cũng chắc tìm thấy. Đến lúc đó, Tiểu Bát t.h.u.ố.c giải c.h.ế.t , cô định giao d.a.o găm cho Hổ Gia, thì chắc chắn trốn ! Ta , ai giúp cô tìm ? Cho nên, chúng thể là quan hệ ép buộc, là quan hệ hợp tác, cô đưa t.h.u.ố.c giải và một trăm lượng, giúp cô tìm , cô chẳng lỗ chút nào."

Ối trời ơi! Kỷ Vân Thư thực sự kinh ngạc. Nàng kẻ vô học mặt, lắc đầu cảm thán, : “Ngươi cũng khéo mồm khéo miệng thật đấy! Nếu là khác, khi ngươi lừa thật !"

"Chuyện ..."

"Lạc Dương, một nữa, ngươi chỉ hai tháng để giúp tìm , còn việc đến lúc đó Tiểu Bát c.h.ế.t , ngươi trốn , đều quan tâm." Giọng điệu Kỷ Vân Thư cho phép mặc cả.

Kế hoạch của Lạc Dương thất bại! Hắn tính sai ! Cũng thất sách !

 

Loading...