NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1372: Cô Ấy Sinh Ra Đã Xấu
Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:01:59
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hổ Gia nhận cô nương nỗi niềm riêng, nên hỏi đến cùng. Kỷ Vân Thư cũng nhắc chuyện nữa.
Dưới cái nắng như thiêu như đốt, từng hạt cát vàng óng ánh chói mắt, khiến mắt vô cùng khó chịu. Cát nóng như nước sôi trong nồi, nóng đến đáng sợ. Đoàn sự dẫn dắt của Hổ Gia tránh mấy cơn bão cát ập đến. Lần lượt hóa nguy thành an!
Phải rằng, cát ở sa mạc Nam Tắc chỉ nóng mà còn sắc như dao, cọ một cái, sơ ý chút là trầy da tróc vảy. Rõ ràng là nguy hiểm hơn sa mạc Bắc Tắc nhiều!
Mấy ngày , họ đến một khách điếm giữa sa mạc, Khách điếm Thiên Sát. Cái tên thôi thấy quái dị. Theo lời Hổ Gia, khách điếm Thiên Sát tồn tại trong sa mạc Nam Tắc cả trăm năm nay, hầu như ai qua sa mạc cũng đều dừng chân nghỉ một đêm. Có rượu thịt.
Khi Lạc Dương thấy tòa khách điếm sừng sững mắt, cứ ngỡ đang mơ. Dụi mắt liên tục! Mấy ngày nay, sắp cát vùi lấp đến nơi . Cuối cùng cũng chỗ dừng chân nghỉ ngơi t.ử tế.
Chỉ là... Hắn tấm biển cửa, sờ cằm cau mày lẩm bẩm: “Khách điếm Thiên Sát? Tên quái thật, sát khí đấy chứ?"
Hổ Gia sai dỡ hàng, dắt lạc đà sân , dẫn trong. Để chắn gió cát nên cửa khách điếm Thiên Sát luôn đóng kín. Khi cửa mở, gió cát ùa , khiến đám đang uống rượu bên trong nhao nhao phản đối.
"Mau đóng cửa , rượu cát thế uống kiểu gì?"
"Mau đổi rượu, đổi rượu!"
...
Không ngờ bên trong khách điếm rộng, chứa bảy tám mươi , bàn ghế chật kín. Đều là thương nhân ngang qua đây. Còn nhiều gã đàn ông thô lỗ cởi trần uống rượu oẳn tù tì, náo nhiệt vô cùng.
Có nhận Hổ Gia, cách mấy bàn chào hỏi . Hổ Gia cũng chỉ gật đầu đáp .
Lạc Dương chợt hiểu : “Ta cứ thắc mắc suốt đường chẳng thấy đoàn buôn nào, hóa trốn cả ở đây uống rượu."
Tiểu nhị trong khách điếm chạy đón: “Hóa là Hổ Gia đến ! Đến đây đến đây, dọn bàn cho các ngài, mời thượng tọa."
Hổ Gia trong sa mạc quanh năm, đương nhiên quen trong khách điếm Thiên Sát. Tiểu nhị dọn hai bàn lớn mời họ .
Kinh thúc : “Mang rượu ngon món ngon lên đây."
"Có ngay." Tiểu nhị đáp lời .
Kỷ Vân Thư quan sát xung quanh, khách điếm lớn, kiến trúc bằng gỗ cũng chắc chắn, chắn gió cát thành vấn đề, thảo nào là quán trăm năm tuổi trong sa mạc Nam Tắc !
Rất nhanh, mấy tiểu nhị bưng rượu thịt lên. Toàn đồ nóng hổi! Lạc Dương đói đến mức bụng dán lưng, vội rót chén rượu uống cạn, bắt đầu ăn ngấu nghiến màng hình tượng. Ngon lành cành đào!
Tiểu Bát nuốt nước miếng ừng ực, chằm chằm món ngon mắt: “Ca, thịt!"
"Ăn nhanh ."
"Vâng ." Tiểu Bát bốc thịt ăn ngấu nghiến.
Lúc ...
"Ui chao, Hổ Gia đến lúc nào thế? Đám thật chẳng mắt , thấy ngài đến mà cũng chẳng báo cho một tiếng."
Một giọng nữ nũng nịu truyền từ tầng hai xuống. Nhìn theo tiếng , thấy một phụ nữ mặc áo đỏ trễ vai cầu thang, tay phe phẩy chiếc quạt, lắc m.ô.n.g xuống. Rồi nửa mềm nhũn dựa vai Hổ Gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1372-co-ay-sinh-ra-da-xau.html.]
Chiếc quạt khẽ phất, nàng : “Lần gặp cũng nửa năm nhỉ? Còn tưởng Hổ Gia ngài tìm chỗ khác hơn, chê khách điếm Thiên Sát của ."
Người phụ nữ là bà chủ khách điếm Thiên Sát, tên là Yêu Nương, tuy hơn ba mươi tuổi nhưng vẫn xinh quyến rũ, phong tình vạn chủng.
Hổ Gia nàng , : “Yêu Nương, nàng cái gì ? Ta vận chuyển hàng một chuyến dễ! Nửa năm một chuyến qua sa mạc Nam Tắc coi như lưỡi d.a.o , nàng còn ngày nào cũng đến chắc?"
"Ngài là ai chứ? Ngài là Hổ Gia lừng lẫy cơ mà, gió cát sa mạc Nam Tắc lớn đến cũng chẳng thổi đến ngài ! Ta thấy ngài rõ ràng là chê Yêu Nương , cứ đợi nửa năm mới chịu đến một ."
"Cái miệng nàng đúng là dẻo thật đấy." Hổ Gia béo nhẹ cằm nàng một cái.
Yêu Nương khúc khích, thuận tay sờ soạng lồng n.g.ự.c vạm vỡ của Hổ Gia vài cái. Hành động đó, dùng từ lả lơi để hình dung cũng ngoa.
Trong nháy mắt, nàng chú ý đến Lạc Dương, mắt sáng lên, tới ngay cạnh , một tay tự nhiên đặt lên vai Lạc Dương, lả lơi : “Ái chà, vị công t.ử là ai thế? Sao giờ từng gặp, tướng mạo , ngũ quan , tuấn tú thật đấy."
Lạc Dương quả thực tuấn tú, chỉ là cái vẻ du côn nặng một chút. Đối với phụ nữ bên cạnh, Lạc Dương chẳng chút hứng thú nào. Ngược còn vẻ ghét bỏ đẩy nàng .
"Quá khen quá khen, tiểu gia trai cũng ngày một ngày hai."
Đồ mặt dày!
Yêu Nương che miệng, đôi lông mày lá liễu nhướn lên: “Ui chao, hổ ?"
"Nói bậy!" Lạc Dương phản bác.
Cát sa mạc Nam Tắc dày bao nhiêu thì da mặt dày bấy nhiêu. Sao mà hổ chứ? Hắn nốc một ngụm rượu: “Lạc Dương trời sinh hứng thú với đàn bà, cô đừng hòng kiếm chác gì ."
"Công tử, ngài hài hước thật đấy." Yêu Nương khép miệng.
thấy cơ thể vị tiểu công t.ử quả thực phản ứng gì với , nàng cũng điều chuyển sang cạnh Tiểu Bát. Thấy nhóc lông mày rậm mắt to, đen nhẻm, trong lòng vui vẻ, kìm véo má Tiểu Bát bẩn thỉu một cái, : “Nhìn xem xem, vị tiểu ca ca ăn uống đáng yêu kìa, ăn từ từ thôi, kẻo nghẹn, khách điếm Thiên Sát của nhiều đồ ăn lắm."
Tiểu Bát nhét đầy miếng thịt to mồm, hai má phồng lên gật đầu lia lịa, mặt mày hớn hở. Khiến Yêu Nương tình mẫu t.ử trỗi dậy! Không kìm xoa đầu bé.
Còn Kỷ Vân Thư im lặng nãy giờ đương nhiên cũng đôi mắt tinh tường của Yêu Nương tóm . Yêu Nương Kỷ Vân Thư che mặt bằng tấm vải đen, lòng hiếu kỳ trỗi dậy, đến bên cạnh nàng, : “Vị cô nương bỏ khăn mà ăn? Che chắn thế phiền phức lắm, để giúp cô tháo nhé?"
Định đưa tay thì Kỷ Vân Thư dùng đũa chặn : "Không cần ."
Yêu Nương ngượng ngùng: “Cô nương dáng yểu điệu thế , chịu lộ diện chứ?"
Lạc Dương đối diện vội : “Cô sai , cô chắc chắn xí lắm."
"Ồ? Công t.ử thấy ?"
"Xinh thì ai dùng vải che mặt chứ?"
Yêu Nương : “Công tử, ngài thật kém hiểu ."
Lạc Dương cuống lên: “Cô bảo ai kém hiểu hả?"
"Ngài , trong sa mạc phần lớn là thổ phỉ, kẻ vũ phu, cô nương nào xinh e là khỏi sa mạc cướp mất , xí mới an , chỉ mới tìm cách che chắn thôi." Yêu Nương Kỷ Vân Thư, duyên dáng: “Giống như cô nương đây ."