NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 137: Án mất tích Lý gia

Cập nhật lúc: 2025-12-07 03:22:05
Lượt xem: 237

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai bàn bạc trong phòng gần một canh giờ, cũng hầu nào nữa, nguội ngắt cũng chẳng ai .

Sau đó, Cảnh Dung một bước , sắc mặt u ám, toát hàn khí khiến kính nhi viễn chi. Bên ngoài mưa bụi lất phất vẫn rơi ngừng, bầu trời âm u, trong khí còn vương theo làn gió lạnh. Cả Kinh thành dường như bao phủ trong màn sương mù quỷ dị. Khiến lòng cảm thấy bức bối, ngột ngạt!

Cảnh Dung về đến phủ, y phục và tóc tai ướt một mảng vì mưa bụi, phủ lên một lớp "sương" trắng xóa. Hắn thẳng đến Đông viện, nhưng cửa mấy nha đầu báo tin Kỷ Vân Thư ngoài.

"Mang theo Vệ công t.ử ?" Giọng lạnh băng.

Nha đầu co rúm , lắc đầu: "Không ạ, Vệ công t.ử ở trong phòng, Kỷ một ."

"Đi ?"

"Không ạ!"

"Các ngươi ăn kiểu gì ?" Cảnh Dung quát lên.

Mấy nha đầu sợ hãi cúi gằm mặt, dám , lắp bắp mãi mới : "Vương gia khỏi phủ lâu thì gửi đồ cho Kỷ . Sau đó Kỷ vội vàng ngay, chỉ dặn dò trông nom Vệ công t.ử cẩn thận, còn gì cả, nô tỳ ngăn ạ."

Điều khiến Cảnh Dung thót tim! Kỷ Vân Thư mới đến Kinh thành, lạ nước lạ cái, ngoài gặp ai chứ? Người Kỷ gia thì thể, giờ chắc họ còn lo xong tang sự!

Là ai?

Hắn phất mạnh tay áo, gọi Lang Bạc đến, mặt đầy vẻ lo lắng, lớn tiếng lệnh: "Lập tức mang lục soát khắp Kinh thành, dù đào sâu ba thước đất cũng tìm Kỷ Vân Thư về cho bổn vương. Bổn vương cho phép cô xảy bất kỳ tổn hại nào."

"Tuân mệnh!"

Lang Bạc cũng cuống lên, vội dẫn thị vệ phủ Dung Vương tìm Kỷ Vân Thư.

Lúc , Vệ Dịch tiếng động bèn bước , tay cầm miếng bánh hoa quế, miệng nhai nhồm nhoàm. Cậu lúng búng hỏi Cảnh Dung: "Ca ca, ồn ào cái gì thế? Thư nhi bảo lúc ăn chuyện, cứ ồn ?"

"..."

Thấy đáp, Vệ Dịch bước tới, hất cằm lên hỏi tiếp: "Có đói ?"

"Không đói!"

"Thế ồn ào cái gì?"

Ngây thơ hết chỗ ! Cảnh Dung đen mặt, đang lo sốt vó lên mà tên ngốc còn tìm cách "chọc " , thể nghiêm túc chút ?

Hắn dặn dò mấy nha đầu: "Trông chừng Vệ công t.ử cho kỹ, còn để xảy chuyện, bổn vương sẽ xử lý các ngươi."

"Vâng!" Các nha đầu đồng thanh đáp.

Ngay đó, Cảnh Dung vội vã rời , lao khỏi phủ tìm Kỷ Vân Thư. Phía , Vệ Dịch lầm bầm: "Ca ca phát điên ?"

Các nha đầu thấy Cảnh Dung mới thở phào, nhưng vẫn sợ hãi. Vệ Dịch đến mặt họ, an ủi: "Các tỷ tỷ đừng sợ ca ca, ca ca tuy là bao trút giận nhưng lắm, các tỷ đừng sợ , cũng đừng giận ."

"Vệ công tử, chúng nô tỳ..."

"Đừng sợ đừng sợ, ca ca sợ nhất là Thư nhi, nếu bắt nạt các tỷ, sẽ mách Thư nhi." Bộ dạng chi là vênh váo.

Trong lòng các nha đ.á.n.h trống liên hồi, rõ ràng Kỷ là nam, Vệ công t.ử gọi là "Thư nhi", xưng hô mật quá mức, hơn nữa cứ sai sai. bỏ qua chuyện đó, các nha đều gật đầu. Phải Vệ Dịch là cao thủ "tám chuyện", tuy mới tiếp xúc một ngày nhưng "ưu điểm" của quá rõ ràng. Nếu gật đầu, e là Vệ Dịch sẽ kéo họ chuyện mấy canh giờ mới tha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-137-an-mat-tich-ly-gia.html.]

Vệ Dịch hề hề, nuốt xong miếng bánh trong miệng nhét tiếp miếng tay , lúc mới thỏa mãn phòng tiếp tục ăn!

...

Một bên khác.

Kỷ Vân Thư rời khỏi phủ Dung Vương, đến một tửu lầu. Vừa tiểu nhị dẫn lên phòng bao tầng hai.

Đẩy cửa bước , thấy một ngay ngắn, dáng vẻ ung dung hoa quý, gương mặt tuy hòa nhã nhưng ánh mắt kiêu ngạo thì giảm nửa phần.

Cửa lưng khép !

Kỷ Vân Thư hề ngạc nhiên, nắm chặt phong thư ngắn gọn trong tay, phủi nước mưa vai, bước tới, khóe miệng khẽ nhếch.

"Không ngờ Giang phu nhân đến Kinh thành nhanh như ?"

Người mặt cô là vị Giang phu nhân hống hách ngang ngược . Lúc Kỷ Vân Thư bắt ngục tin Giang phu nhân và Lý Triệu thả, hơn nữa là do Lý lão tướng quân xin văn thư vàng gửi đến nha môn, Huyện thái gia chỉ còn cách lệnh thả . Mặt mũi Lý gia đúng là lớn thật!

Mắt Giang phu nhân ánh lên ý , nhưng nhiều hơn là sự kinh ngạc, bà phẩy tay mời : "Kỷ mời , sai chuẩn rượu ngon món lạ, coi như tẩy trần cho ."

Kỷ Vân Thư cũng khách sáo, vén vạt áo xuống. Trước mặt là những món đặc sắc của tửu lầu , món nào cũng tinh tế mắt.

khách sáo: "Giang phu nhân cần phung phí như ."

"Sao thể là phung phí, Kỷ vật trong ao, nay đến Kinh thành, tất nhiên kính ba ly mới , bày tiệc thế còn sợ là thất lễ đấy."

Người tiền đúng là khác bọt!

Cô ngước mắt thẳng Giang phu nhân, nghiêm túc: "Giang phu nhân và cũng mới gặp đầu, nếu phu nhân việc thì cứ thẳng, mỹ vị giai hào sở thích của tại hạ."

Giang phu nhân khẽ lắc đầu, thở dài: "Tiên sinh thật thông minh, chuyện gì cũng qua mắt ngài. Đã đoán dụng ý của thì cũng xin thẳng."

Chà! Có việc thật ! Cũng , cô ở Cẩm Giang vạch trần "vết sẹo" của bà , bà hận cô thấu xương mới đúng, đời nào mời cô ăn ngon uống say!

Giang phu nhân thở dài, kể: "Không giấu gì , trong phủ một cập kê lâu, tên là Thủy Tinh. cách đây ít lâu, đúng ngày khi từ Cẩm Giang về kinh, Thủy Tinh bỗng dưng mất tích, cho ngóng khắp nơi mà tin tức gì."

Đi thẳng vấn đề!

"Án thiếu nữ mất tích?" Kỷ Vân Thư khẽ hỏi.

" , chắc kinh chứ? Hai tháng nay Kinh thành liên tiếp xảy nhiều vụ nữ t.ử mất tích, tra mãi manh mối khiến lòng hoang mang. Chỉ ngờ tay của hung thủ vươn đến Lý gia ."

Nói đến đây, bàn tay thêu hoa của Giang phu nhân siết chặt thành nắm đấm!

Đại khái ý tứ Kỷ Vân Thư cũng hiểu, cô cụp mắt, chỉ hỏi một câu: "Cho nên Giang phu nhân giúp bà?"

"Năng lực của Kỷ thế nào rõ..."

"Giang phu nhân..."

Giang phu nhân lập tức ngắt lời cô: "Ta nhúng tay việc , nhưng hiện tại, chỉ Kỷ ngài mới thể tra rõ vụ án thôi."

 

Loading...