NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1368: Đào Hố Tự Chôn Mình

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:10:46
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa thấy Lạc Dương, Hổ Gia liền vớ lấy thanh đại đao bên cạnh định c.h.é.m tới. Kỷ Vân Thư chắn mặt: “Xin Hổ Gia đao hạ lưu nhân, một câu."

Thanh đại đao sắp bổ xuống dừng giữa trung. May mà thu lực kịp. Nếu , Kỷ Vân Thư chẻ đôi .

"Cô nương, tránh ! Thằng nhãi trộm đồ của , chặt đứt hai tay nó."

"Đồ do trộm."

"...Hả? Không nó trộm?" Hổ Gia ngẩn .

Hắn nổi tiếng là hỏa nhãn kim tinh, dù tối qua tên hắc y nhân bịt mặt, nhưng đôi mắt đó thể sai . Rõ ràng là thằng nhãi . Mình thể nhầm .

Kỷ Vân Thư thấy Hổ Gia vẫn giữ đao lơ lửng, : “Thực kẻ trộm d.a.o găm của ngài là khác."

"..." Hổ Gia bán tín bán nghi, hỏi: “Sao cô nương chắc chắn là khác? Cô nương, bụng, nếu chẳng cứu mạng , nhưng Hổ Gia hành tẩu giang hồ bao năm nay, bao giờ nhầm , tên trộm tối qua chính là thằng nhãi lưng cô."

"Người của ngài tối qua đuổi theo, chắc thấy tên hắc y nhân đó cõng một cô gái mặc áo choàng bỏ chạy chứ?" Kỷ Vân Thư đột nhiên hỏi chuyện . Đồng thời, ánh mắt quét qua đám tráng đinh trong phòng.

"Cõng một cô gái? Có ?" Hổ Gia của .

Một tráng đinh tham gia truy đuổi tối qua : “Có, lúc đó tên hắc y nhân quả thực cõng một bỏ chạy, chúng đuổi theo xa nhưng vẫn mất dấu."

Kỷ Vân Thư : “Người đó chính là ."

Hổ Gia bỏ đao xuống, kích động hỏi: “Cô nương và tên trộm đó là một bọn?"

"Không, Hổ Gia hiểu lầm , chi bằng hết ."

"Cô ."

"Ta đêm qua thành Chu Tân, ai ngờ đường tên trộm đó đụng , cướp bạc , bắt đem bán hàng hóa, bèn bắt cóc , nhưng thấy ốm yếu, bán giá, sợ đuổi kịp nên mới thả . trong lúc giãy giụa, giật khăn che mặt của xuống, kẻ đó tướng mạo cực kỳ hung dữ đáng sợ, mặt đầy sẹo, qua cũng ngoài bốn mươi."

Kỷ Vân Thư dối chớp mắt. Lạc Dương kinh ngạc đến ngây ! Hắn tưởng dối như uống nước lã là ghê gớm , ngờ gặp cao thủ còn lợi hại hơn . Nói dối trơn tru thế chứ lị! Hắn xin bái phục!

Thảo nào cô nương cứ cam đoan sẽ , chỉ là... Hổ Gia tin ?

Hổ Gia mặt mày cứng đờ vài giây, liếc Lạc Dương trong bộ dạng rách rưới, thế nào cũng thấy mặt thằng nhãi sẹo! cứ cảm thấy đôi mắt thằng nhãi giống đôi mắt tên trộm hắc y nhân tối qua.

"Lời cô nương là thật chứ?"

"Hoàn là sự thật."

Hổ Gia thở dài một : “Cô nương cứu , lời cô đương nhiên tin tưởng, hơn nữa... quả thực tìm thấy d.a.o găm thằng nhãi ! Đã thì thôi." Hổ Gia trừng mắt Lạc Dương, hung dữ : “Thằng ranh con, coi như mày gặp may!"

Lạc Dương nhún vai, khoanh tay ngực, hất hàm đắc ý: “Tiểu gia rộng lượng, ông nhận nhầm , đ.á.n.h nhầm , coi như bỏ qua."

"Mày..."

"Làm gì gì? Còn động thủ ?"

Hổ Gia chọc tức đến mức thổi râu trừng mắt.

Kỷ Vân Thư vội : “Thực đến tìm Hổ Gia còn việc khác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1368-dao-ho-tu-chon-minh.html.]

Hổ Gia kìm nén cơn giận: "Còn việc gì nữa?"

Nàng : “Trước đó Hổ Gia vận chuyển hạt lưu ly đến Khúc Khương, thật ?"

"Phải, lưu ly vận chuyển đến kinh đô Yến Kinh của Khúc Khương."

Kỷ Vân Thư rõ ý định: “Vậy thể cho chúng nhờ một đoạn ? Vừa cũng Khúc Khương, nhưng sa mạc Nam Tắc chúng quen, mà ông trong sa mạc quanh năm, thông thạo địa hình, nên cùng, tiện ?"

Hổ Gia tưởng chuyện gì! Hắn : “Hóa chỉ vì chuyện ? Không vấn đề gì, nhưng chỉ sợ cô nương chịu nổi, từ thành Chu Tân đến Khúc Khương trong sa mạc cả tháng trời, cô nương phận gái, là đổi đường khác thì hơn."

" rời khỏi đây, chuyển sang đường khác Khúc Khương thể mất hai ba tháng, việc quan trọng, nhất định qua sa mạc Nam Tắc." Ý chí nàng kiên quyết.

Hổ Gia suy nghĩ một chút sảng khoái đồng ý: “Được, là cô nương sợ thì sẽ đưa cô nương một đoạn, nhưng thằng nhãi ?" Hắn chằm chằm Lạc Dương!

Kỷ Vân Thư : “Hắn là quen của , nên cùng."

"Được, nể mặt cô nương đấy."

Hào phóng! Hổ Gia đồng ý, hẹn sáng mai xuất phát, còn định tìm tên trộm trong thành Chu Tân một nữa.

Sau khi Kỷ Vân Thư và Lạc Dương rời khỏi tửu lầu, Lạc Dương tò mò hỏi: “Cô cứu mạng tên đó bao giờ thế?"

"Không liên quan đến ngươi."

"Còn hạt châu nữa, cô gọi là quan châu? Quan châu là cái gì? Người cô tìm quan hệ gì với cô?"

"Mấy cái cũng liên quan đến ngươi."

Kỷ Vân Thư lạnh lùng từ chối câu hỏi của . Lạc Dương thấy mất hứng, hừ một tiếng.

Hai cùng về căn nhà nhỏ tồi tàn. Tiểu Bát ở cửa ngóng trông mãi, cuối cùng cũng thấy về.

"Ca, về , về nữa là đào hố chôn thật đấy."

Lạc Dương an ủi: “Được , cần chôn nữa."

Kỷ Vân Thư bên cạnh : “Chôn? Sao tự chôn ?"

Tiểu Bát : "Tại vì..."

Lạc Dương ngắt lời: “Bớt nhảm, việc , mau thu dọn đồ đạc!"

"Thu dọn đồ đạc? Có Khúc Khương thật ? Vậy là c.h.ế.t nữa ?" Tiểu Bát kích động.

Lạc Dương lườm Kỷ Vân Thư một cái, : “Vậy xem ông trời cho chúng tìm cần trong vòng hai tháng ."

Tiểu Bát vẻ mặt kiên định: “Nhất định tìm , nhất định tìm , thu dọn đồ đạc ngay đây."

Vội vàng chạy phòng thu dọn đồ đạc. cái gì mà dọn? Cũng chỉ mấy bộ quần áo rách và đôi giày, đáng giá nhất cũng chỉ cái đèn dầu và bộ ấm chén đó... Nghèo đến mức mái nhà cũng rách.

Kỷ Vân Thư với Lạc Dương: “Tối nay sẽ ở đây, sáng mai cùng xuất phát! Các ngươi cũng đừng hòng thừa cơ nửa đêm bỏ trốn, độc hạ đời ai giải , nếu tin cứ việc trốn thử, nhưng đến cùng đừng đến cầu xin ."

Lạc Dương đúng là xui xẻo tận mạng. Thế mà một phụ nữ dắt mũi. Hắn giờ chỉ nuốt cục tức , đợi lấy t.h.u.ố.c giải cứu Tiểu Bát và con d.a.o găm , nhất định sẽ cắt lưỡi đàn bà mặt . Cho nàng thành câm thật. Xem còn hống hách !

 

Loading...