NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1367: Giao Dịch

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:10:45
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây chẳng là tự chui đầu rọ ? Đi tìm Hổ Gia, với Lạc Dương mà chẳng khác nào nộp mạng!

Hắn ngạc nhiên tức giận: “Cô nương, nãy cô cũng thấy đấy, suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t, giờ cô bảo cùng đoàn lạc đà của , e là đến Khúc Khương róc xương lóc thịt ."

Vụ lỗ vốn. Không !

Tiểu Bát nãy giờ im một bên cũng lao tới, : “ , thể cùng tên đó , sẽ g.i.ế.c chúng mất, , tuyệt đối ."

Xua tay lia lịa! hiện tại, duy nhất Kỷ Vân Thư thể nghĩ đến chỉ Hổ Gia.

Nàng : “Các ngươi yên tâm, ở đây, sẽ ăn thịt các ngươi, càng lấy mạng các ngươi ."

Lạc Dương khẩy: “Hừ! Cô khẩu khí lớn thật đấy!"

"Đã dám , tự nhiên cách."

Lạc Dương nàng từ xuống : “Có cách? Cách gì? Dựa ?"

Giọng điệu đầy vẻ khinh thường! Hắn thà tin đời ma còn hơn tin lời phụ nữ lai lịch bất minh .

Kỷ Vân Thư đón nhận hai ánh mắt tin tưởng , : “Chỉ cần các ngươi cùng đến gặp Hổ Gia, tự nhiên sẽ cách giải vây cho các ngươi."

Cái gì? Lạc Dương trố mắt, tưởng nhầm, phụ nữ năng nực : “Này... lúc nãy ngã đập đầu hỏng não ? Ta vất vả lắm mới từ cõi c.h.ế.t trở về, giờ cô bảo tìm Hổ Gia với cô? Cô chê mạng lớn? Hay chê cú đ.ấ.m lúc nãy ăn đủ đau? Cô đúng là bệnh, mau khám !"

Nói xong, vung tay, kẹp cổ Tiểu Bát : “Đi, chúng nhà ngủ bù, đừng để ý đến mụ điên ."

Hai về phía phòng, Kỷ Vân Thư bước nhanh tới chặn đường.

"Nếu ngươi , sẽ giao con d.a.o găm cho Hổ Gia."

Lạc Dương khinh thường: “Tùy cô, Lạc Dương thích đồ quý, nhưng chỉ yêu mỗi một con d.a.o găm, cô giao thì giao, dẫn đến đây thì dẫn, cùng lắm thì chuyển nhà! Bọn họ là dân buôn bán, thời gian thể lỡ, nhưng hàng hóa thì ! Mãi tìm , tự nhiên sẽ thôi, tiểu gia đây chấp hết!"

Phải nộp mạng, thà bỏ con d.a.o găm, chuyển nhà trốn , đợi bọn họ , sóng êm biển lặng, vẫn là tiểu bá vương của thành Chu Tân !

Thấy , Kỷ Vân Thư đành dùng hạ sách! Nàng rút d.a.o găm , bất ngờ kề cổ Tiểu Bát. Tiểu Bát sợ hãi mở to mắt, lông tóc dựng ngược, há hốc mồm. Nhân cơ hội đó, nàng lấy một viên t.h.u.ố.c nhét miệng Tiểu Bát.

"Ực" một tiếng nuốt xuống. Đồng thời, nàng cũng thu d.a.o về. Tiểu Bát ôm cổ, viên t.h.u.ố.c lạ sặc đỏ cả mặt.

"Tiểu Bát?" Lạc Dương lo lắng tột độ, lập tức chất vấn Kỷ Vân Thư: “Cô cho nó ăn cái gì?"

"Thuốc độc!"

"Thuốc độc?"

"Loại độc uống hai tháng sẽ c.h.ế.t bất đắc kỳ tử." Mắt Kỷ Vân Thư lóe lên tia tàn nhẫn.

Tiểu Bát chỉ còn sống hai tháng, lập tức òa lên, nắm lấy tay Lạc Dương : “Ca, sắp c.h.ế.t , sắp c.h.ế.t , bây giờ? Đệ c.h.ế.t ! Đệ mới mười bảy tuổi, còn kiếm đủ tiền cưới vợ, còn đợi sinh con nữa mà, ca, cứu , c.h.ế.t..."

Nước mắt nước mũi tèm lem. Lạc Dương đỡ Tiểu Bát, lo đến toát mồ hôi hột, nắm c.h.ặ.t t.a.y trừng mắt đàn bà rắn rết : “Mau đưa t.h.u.ố.c giải đây."

Kỷ Vân Thư bày tư thế đàm phán: “Nếu ngươi đồng ý cùng đến Khúc Khương, đợi qua khỏi sa mạc Nam Tắc, tìm tên Sa Đà , sẽ đưa t.h.u.ố.c giải cho nó."

"Cô dám uy h.i.ế.p ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1367-giao-dich.html.]

"Không gọi là uy hiếp, thực sự là bất đắc dĩ."

"Tin g.i.ế.c cô ?"

"Ngươi mà g.i.ế.c , đừng hòng t.h.u.ố.c giải." Thái độ Kỷ Vân Thư kiên quyết.

Tiểu Bát : “Ca, chúng đồng ý với cô , c.h.ế.t !"

Thấy Lạc Dương vẫn do dự, Kỷ Vân Thư tiếp: “Đã cần ngươi dẫn đường, tự nhiên sẽ để Hổ Gia g.i.ế.c ngươi, bảo ngươi gặp cũng là để giúp ngươi giải vây, tiện thể cùng đoàn lạc đà của đến Khúc Khương. Còn về độc , hai tháng mới phát tác, cho nên, ngươi cũng chỉ hai tháng để giúp tìm cần."

Nàng dùng thủ đoạn đê hèn nhất! cũng là kế sách bất đắc dĩ. Để tìm Cảnh Dung, nàng thà gánh vác tội .

Lạc Dương cuối cùng cũng nếm trải cảm giác uy h.i.ế.p khó chịu đến mức nào, nhưng thể trơ mắt Tiểu Bát c.h.ế.t. Cho nên...

"Được, đồng ý với cô."

Vì Tiểu Bát!

Kỷ Vân Thư cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cầm con d.a.o găm : “Còn con d.a.o nữa, đợi tìm , t.h.u.ố.c giải và d.a.o găm sẽ đưa cả cho ngươi."

Nói xong, nàng lách qua Lạc Dương, ngoài. Lạc Dương nén cơn giận trong lòng. Cố nhịn. Rồi với Tiểu Bát: “Đệ ở nhà đợi, với cô gặp Hổ Gia, nếu mệnh hệ gì thì ... Ây da! Thôi bỏ , nếu c.h.ế.t thật thì độc của cũng chẳng giải , đến lúc đó tự đào cái hố, chôn xuống nhé, em còn gặp âm phủ."

"Hả?"

"Nhớ lời dặn đấy!"

Lạc Dương bèn theo Kỷ Vân Thư, cùng tìm Hổ Gia. Tiểu Bát lau nước mắt, đầu óc mơ hồ. Ngơ ngác cửa, gãi đầu. Nghĩ thầm: Tự chôn ? Chôn kiểu gì?

...

Kỷ Vân Thư dẫn Lạc Dương đến tửu lầu Hổ Gia ở. Đám thấy Lạc Dương, giận tím mặt: “Giỏi cho thằng nhãi ranh, nãy để ngươi chạy thoát, giờ tự dẫn xác tới."

Định bắt .

"Khoan !" Lạc Dương theo bản năng nấp lưng Kỷ Vân Thư, vỗ vai nàng, hạ giọng : “Cô mau giải quyết , mà xảy chuyện gì, cô đừng hòng tìm thấy Sa Đà."

Biết phản khách vi chủ đấy!

Kỷ Vân Thư bình tĩnh đám đàn ông vạm vỡ mặt, : “Chúng đến gặp Hổ Gia."

"Hóa là cô nương!"

Lạc Dương ngẩn , ghé tai Kỷ Vân Thư hỏi: “Họ ?"

Kỷ Vân Thư trả lời thắc mắc của , với đám : “Ta việc tìm Hổ Gia."

Đám : “Dễ thôi dễ thôi, cô là ân nhân của Hổ Gia mà, nhưng thằng nhãi ranh ..."

"Hắn là bạn , trong chuyện chút hiểu lầm."

"Hiểu lầm?"

Mấy đàn ông . Cuối cùng vẫn dẫn họ lên tầng hai. Vì chuyện con d.a.o găm, nhóm Hổ Gia lỡ thời gian xuất phát, giờ ầm ĩ lên, cả thành Chu Tân đều . Hổ Gia đương nhiên giận dữ, đang định tăng thêm bắt tên trộm sống c.h.ế.t về, thì tên trộm tự dâng đến cửa.

 

Loading...