Năm năm , khi họ điều tra vụ án A Ngữ ở Cẩm Giang, trú mưa một đêm trong ngôi miếu hoang. Và hạt quan châu đầu nàng cũng Cảnh Dung tháo xuống lúc đó. Bấy lâu nay, Cảnh Dung vẫn luôn mang theo hạt quan châu đó bên ! Chưa từng rời ! Không ngờ ba năm , hạt quan châu đó xuất hiện Lạc Dương.
Nàng bất chấp tất cả, gạt phăng đám đông lao tới, chộp lấy hạt quan châu, giật phắt khỏi cổ Lạc Dương. Kích động chất vấn: “Hạt châu ở ?"
Lạc Dương lúc vẫn bàn tay to lớn của Hổ Gia túm cổ áo, ôm cái bụng đau nhức, cau mày phụ nữ kỳ lạ đột nhiên nhảy . Rõ ràng là ngớ !
Cô nương câm ? Sao mở miệng chuyện ? Hắn nuốt nước bọt, rảnh để chất vấn tại nàng giả câm? Mắt chằm chằm hạt quan châu, yếu ớt trả lời: “Của ! Của chính , từ trong bụng ."
"Ta hỏi nữa, hạt châu rốt cuộc ngươi lấy ở ?" Kỷ Vân Thư gào lên như điên dại. Đôi mắt đỏ ngầu!
Đây là tia hy vọng duy nhất nàng trong suốt ba năm qua! Lạc Dương sững sờ. Hổ Gia và xung quanh cũng ngơ ngác!
Người phụ nữ là ai? Ở chui ?
Kỷ Vân Thư rơi nước mắt, kìm nén cảm xúc, giọng điệu mang theo sự van xin: “Ngươi ở ? Nói cho !"
Lạc Dương chớp chớp mắt: "Ta..."
Đang định thì Hổ Gia xốc cổ áo lắc mạnh mấy cái: “Thằng nhãi ranh, lão t.ử rảnh xem các ngươi diễn kịch! Nếu điều thì mau giao con d.a.o găm , nếu , băm vằm ngươi !"
Lạc Dương đối diện với đôi mắt giận dữ của Hổ Gia, dang hai tay vẻ vô tội: “Dao găm gì chứ, lấy!"
"Vẫn còn già mồm? Xem m.ó.c t.i.m gan ngươi thì ngươi sự lợi hại của Hổ Gia !"
Tiểu Bát nãy giờ trốn lưng giờ mới ló mặt , quỳ xuống đất, ôm chặt lấy cái chân to tướng của Hổ Gia, lóc t.h.ả.m thiết: “G.i.ế.c , g.i.ế.c , cứu mạng với, g.i.ế.c ca ."
Khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem! Gào thét xé ruột xé gan!
Hổ Gia đá một cái: "Cút xéo!"
Tiểu Bát kiên trì bỏ cuộc, lao tới ôm chặt đùi nữa: “Nếu ông g.i.ế.c ca , sẽ liều mạng với ông! Tim gan ca , phổi cũng , ông moi cũng chẳng bán giá , ông tha cho ."
"Còn cút?"
"Đại gia, chúng thật sự lấy d.a.o găm của ông, chúng nghèo thật, nhưng chuyện đó , ông lau mắt cho kỹ mà!" Tiểu Bát lóc t.h.ả.m thiết. Nhất quyết chịu buông chân Hổ Gia .
Mọi xung quanh bắt đầu chỉ trỏ.
"Người chẳng Hổ Gia ở Thao Nam ? Sao cái trò vu oan giá họa cho thế ?"
"Bình thường là kẻ dễ chọc , ngờ giờ ác độc đến mức đòi mạng ."
" là mặt thú."
...
Hổ Gia bàn tán, mặt xanh mét!
Lạc Dương cúi đầu , thấy Tiểu Bát gào t.h.ả.m thiết nháy mắt lia lịa với . Thằng nhóc , đúng là uổng công theo . Sắp thành tinh !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1365-thua-co-tron-thoat.html.]
Lạc Dương đảo mắt, nhân cơ hội nhanh chóng nghĩ cách, đột nhiên nảy ý , hiệu cho Tiểu Bát, dùng chân di di cát mặt đất, Tiểu Bát hiểu ý, bốc một nắm cát ném về phía Lạc Dương.
Hắn hét lớn một tiếng "Hổ Gia"!
Hổ Gia đang bực vì tiếng c.h.ử.i bới xung quanh, gọi giật giọng, đang định mở miệng... Nhân cơ hội đó, Lạc Dương ném nắm cát trong tay mắt và miệng .
"Á!" Hổ Gia hét lên đau đớn. Mắt đau rát, nhắm chặt .
Lạc Dương lập tức dùng hết sức bình sinh đẩy Hổ Gia , kéo Tiểu Bát lẩn đám đông. khi chạy, quên vỗ m.ô.n.g con lạc đà bên cạnh mấy cái, chạm "vảy ngược" của con lạc đà mà nó lồng lên, húc ngã mấy . Làm náo loạn cả khu vực.
Lạc Dương huýt sáo một tiếng, kéo Tiểu Bát chạy thục mạng. Tẩu thoát thành công!
Kỷ Vân Thư cầm hạt châu định đuổi theo, nhưng đám đông chen chúc chặn kín đường của nàng. Chỉ đành trơ mắt hai bóng đắc ý chạy ngày càng xa... Cuối cùng biến mất trong biển !
Phía gào lên: "Hổ Gia, ngài chứ?"
Nàng đầu , thấy Hổ Gia dụi mắt lùi phía , hình to lớn ngã uỵch xuống đất, đám thuộc hạ vội vàng vây quanh. ... Hổ Gia bỗng ôm chặt ngực. Không thở , co giật. Khuôn mặt đang đỏ gay vì giận dữ bỗng chốc trắng bệch.
"Nguy , Hổ Gia phát bệnh , mau lấy thuốc." Có hô lên.
Thấy một trai trẻ lấy một cái lọ, đổ một viên thuốc. Định cho Hổ Gia uống!
Kỷ Vân Thư thấy , bước nhanh tới, hất văng viên t.h.u.ố.c . Đám đó nổi giận, định cho nàng một bài học. thấy nàng xổm xuống, vỗ mạnh cằm Hổ Gia, ép ngẩng cao đầu, lấy từ thắt lưng một viên t.h.u.ố.c nhét nhanh miệng Hổ Gia, đ.ấ.m mạnh hai cái n.g.ự.c .
Khiến trố mắt .
"Cô là ai? Cho Hổ Gia chúng ăn cái gì thế?"
"Thuốc!"
"Thuốc? Ta thấy cô đến hại thì ." Một gã to con xắn tay áo định lôi nàng dậy.
Đột nhiên, Hổ Gia giật nảy lên, phun một cục đen sì. Cục đen đó bốc mùi buồn nôn! Xem thứ đó ở trong lâu . Hổ Gia đỡ hơn nhiều, cuối cùng cũng thở .
"Hổ Gia, ngài chứ?"
Hắn xua tay, bảo đỡ dậy, cô gái che mặt mắt, : “Đa tạ cô nương tay tương trợ."
Kỷ Vân Thư : “Trong ông dị vật, lẽ do vô tình nuốt , lâu ngày loại bỏ, chèn ép ở n.g.ự.c dẫn đến tắc nghẽn tim mạch, giờ nôn , bệnh của ông sẽ tái phát nữa."
"Hóa là ! Căn bệnh hành hạ bao năm nay, chữa mãi khỏi. Cô nương, coi như cô cứu mạng ." Hổ Gia là ơn báo ơn, thấy Kỷ Vân Thư vẫn cầm hạt quan châu bình thường , bèn : “Hổ Gia xưa nay oán báo oán ơn báo ơn, cô nương chữa khỏi bệnh lâu năm cho là đại ân! Ta mấy hạt lưu ly thượng hạng vận chuyển đến Khúc Khương, tặng cô vài hạt, quý giá hơn hạt châu tay cô nhiều."
Kỷ Vân Thư nắm chặt hạt quan châu trong lòng bàn tay, : “Đối với , hạt châu quý giá đến cũng sánh bằng hạt châu ."
"Cô nương?" Đó là hạt lưu ly đấy! Quý giá lắm. Sao thèm chứ?
"Đại ân lời nào cảm tạ hết , cáo từ."
Kỷ Vân Thư nhận ơn, nàng cầm hạt châu rời . Phải tìm Lạc Dương hỏi cho lẽ!