NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1361: Ca, Huynh Nhặt Ở Đâu Về Thế?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:10:39
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu niên cũng hoảng hồn.

Trời tối như hũ nút, chỉ lo cắm đầu chạy, nào để ý gì. Giờ đ.â.m , vội vàng thanh minh: “Ta cố ý, thấy cô."

Dưới ánh trăng, cúi đầu cô gái đang bệt đất, ôm khư khư cái túi vải.

"Hóa là con gái !" Hắn xổm xuống, nhưng cô gái mặt che kín mặt mũi, chẳng thấy dung mạo , bèn hỏi: “Cô nương, cô chứ? Ta cố ý , tối thế , thấy cô."

Cô gái chẳng thèm để ý đến lời , vẫn tiếp tục ôm cái túi vải, nhẹ nhàng phủi cát.

Thiếu niên thấy lạ. Chẳng lẽ biến thành vô hình ? Hay cô nương điếc?

Đang lúc định mở miệng nữa thì phía vang lên tiếng bước chân, ngày càng gần.

"Ở đằng , mau đuổi theo."

Nguy , bọn chúng đuổi tới nơi ! Thiếu niên thấy tình hình , vỗ vai cô gái : “Ta lo cho cô , còn lo xong."

Nói , dậy định chạy. mới chạy vài bước, đầu thì thấy cô gái tông ngã đang cố dậy, nhưng ngặt nỗi cổ chân thương, chống tay mãi vẫn lên .

Tình cảnh , đúng là ốc mang nổi ốc! Nếu dừng bắt, tên Hổ Gia chắc chắn sẽ lột da, róc xương thật. Hắn do dự lắm! cô gái quả thực vì thương!

Cuối cùng, c.ắ.n răng, lao tới kéo cô gái dậy. Xốc thẳng lên lưng.

"Đi theo !"

Cái quái gì thế? Cô gái còn kịp phản ứng một gã đàn ông cõng chạy ? khi ngoảnh thấy đuổi theo, nàng lờ mờ hiểu ! Hóa đang truy đuổi ! Cô gái nghĩ ngợi một chút la hét nữa, mặc kệ gã lạ mặt cõng chạy thục mạng. Cuối cùng trốn một con hẻm nhỏ. Lúc mới cắt đuôi đám !

Thiếu niên đặt cô gái xuống, thở hồng hộc. Mặt đỏ bừng. Hắn cô gái gầy gò mặt, : “Không ngờ cô gầy thế mà nặng phết."

Vẫn thở dốc. Cô gái đáp lời.

"Này, hỏi, nửa đêm nửa hôm, con gái con đứa như cô đường gì?"

"..."

"Hỏi cô đấy!"

Cô gái vẫn thèm để ý đến , mà vội vàng lấy thứ trong túi vải . Hóa là một bức tranh cuộn! May mà vẫn còn nguyên vẹn!

Thiếu niên chống nạnh, quan sát kỹ mặt, hỏi tiếp: “ ! Cô là ma thế?"

"..."

Ma?

"Ta đang chuyện với cô đấy!"

Cô gái cất bức tranh túi vải, lườm một cái. Định bỏ . cổ chân trẹo nặng. Mới hai bước đau đến mức vịn tường. Không thể nổi.

Thiếu niên thấy , vội kéo nàng , : “Cô ? Vừa nãy đám thấy cô cùng , cô mà ngoài tóm thì đừng trách đấy."

Cô gái cứng họng, vung tay áo hất tay thiếu niên khỏi cổ tay . suýt ngã. Thiếu niên đỡ lấy nàng, nắm chặt cánh tay nàng: “Cô chẳng lẽ câm thật ? Hay là điếc?"

...

Cô gái thật sự cạn lời, vô duyên vô cớ tông thương đành, bức tranh giẫm lên cũng thôi , cõng chạy khắp nơi cũng bỏ qua, giờ còn bảo là câm với điếc. Nàng định mở miệng...

câu tiếp theo của thiếu niên chặn họng nàng: “Không , thời buổi , câm sống dai."

Hự! Lần cô gái quyết định im lặng luôn cho xong. Có lẽ đúng! Câm sống dai thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1361-ca-huynh-nhat-o-dau-ve-the.html.]

Thiếu niên tò mò hỏi: “Này, cô con gái nửa đêm lang thang ngoài đường sợ gặp ma ? Ta cho cô , thành Chu Tân cứ đến tối là lắm chuyện kỳ quái lắm, cẩn thận gặp thứ gì đó quỷ dị, c.h.ế.t lúc nào ! Hơn nữa tối thế , cô cũng chẳng tìm chỗ trọ , nãy cũng đụng cô, chân cô thương , hôm nay tiểu gia vớ đồ , tâm trạng đang vui, nên tối nay rủ lòng thương cho cô tá túc, sáng mai cô hãy ."

"...Hả?"

Không đợi cô gái từ chối, kéo nàng lên lưng. Cõng .

Cô gái nghĩ , cũng chẳng kẻ , nếu chẳng cõng khi dậy nổi. Đã nguy hiểm thì theo cũng chẳng . Vừa tối nay đang thiếu chỗ nghỉ chân.

Rất nhanh, thiếu niên đưa nàng về nơi trú ngụ thường ngày. Một cái sân tồi tàn đến mức thể tồi tàn hơn. Vừa đẩy cửa bước , Tiểu Bát nãy giờ vẫn đợi bên trong liền lao .

"Ca, về , sợ c.h.ế.t khiếp ? Đệ đợi mãi, suýt chút nữa là cầm gậy cứu ."

Giọng điệu nghèn nghẹn như sắp . Chỉ chui tọt lòng thiếu niên. khi thấy lưng thiếu niên cõng một , khựng . Chỉ trỏ hỏi: “Ca, thế ?"

Thiếu niên : “Đừng hỏi nhiều."

Nói đặt cô gái lưng xuống, chỉ căn phòng bên trong : “Tối nay cô ngủ trong đó."

Cô gái khẽ gật đầu. Rồi cà nhắc trong. Thiếu niên khoanh tay ngực, theo bóng lưng cô gái.

Tiểu Bát ngơ ngác. Nhìn chằm chằm bóng lưng cô gái một hồi lâu, đến khi cửa phòng đóng , mới ghé tai thiếu niên hỏi: “Ca, nhặt về thế? Lại còn què nữa chứ."

"Muốn ?"

"Muốn ." Tiểu Bát gật đầu lia lịa. Mắt đầy vẻ tò mò.

Thiếu niên xoa đầu , : “Đi ngủ , đừng hỏi nhiều."

" mà..."

" mà cái gì?"

"Huynh nhường phòng cho , hai em ngủ ?"

"Ngủ chẳng , tìm hai tấm ván gỗ ."

Tiểu Bát gãi đầu, vội vàng khiêng ván gỗ. Dựng tạm mái che trong sân.

Tiểu Bát dường như vẫn còn thắc mắc, mắt đảo quanh, hỏi: “Ca, tại đó lấy vải che mặt?"

Thiếu niên vẻ thông thái, chằm chằm căn phòng bên trong, phán chắc nịch: “Vì !"

"Ca, ?"

"Chưa!"

"Thế ?"

"Vì !"

"Tại ?"

Ha ha!

"Đệ ngốc thế? Đã thấy mỹ nhân nào nửa đêm một thành ? Chỉ xí mới sợ tối, sợ ma."

Tiểu Bát bừng tỉnh đại ngộ!

"Thì là thế!"

Nút thắt trong lòng gỡ bỏ. Tiểu Bát hề hề vội vàng leo lên ván gỗ ngủ.

 

Loading...