Trời tối đen, gió cát bên ngoài càng lúc càng dữ dội, tiếng gió rít như sói tru, rợn cả . Trên phố hầu như một bóng . Nhà nhà cửa đóng then cài để tránh cát vàng bay .
Mùa đang là thời điểm buôn bán nhộn nhịp nhất, thành Chu Tân chật ních thương khách, các tửu lầu lớn nhỏ đều kín chỗ từ sớm, nên những ai chậm chân đành tá túc tạm bợ qua đêm trong những túp lều tránh gió ven đường.
Đoàn lạc đà của Hổ Gia trọ trong tửu lầu, hàng hóa cũng sắp xếp thỏa. Hổ Gia vốn tính tình thô lỗ, lăn lộn sa mạc nhiều năm nên vô cùng cảnh giác, dù là nghỉ ngơi ban đêm cũng cởi bỏ y phục, cứ thế mặc nguyên tấm da hổ tấm phản gỗ đơn sơ mà ngủ.
Nửa đêm, một bóng đen lẻn từ nhà bếp phía tửu lầu. Lợi dụng lúc tiểu nhị trực đêm đang ngủ gục quầy tầng một, bóng đen nhanh chóng chuồn lên tầng hai, dừng cửa một phòng khách đóng kín. Ghé mắt qua khe cửa, xác định bên trong ngủ say, hắc y nhân móc từ trong túi một thanh tre nhỏ, luồn qua khe cửa. Khẽ khàng gẩy gẩy vài cái, thanh gỗ chốt cửa bên trong liền bật sang một bên.
Cửa mở! Động tác nhẹ nhàng, hề kinh động đến bên trong! Hắc y nhân rón rén bước , nhẹ nhàng khép cửa , nương theo ánh sáng hắt từ cửa sổ, mò mẫm đến bên giường.
Hổ Gia đang ngáy o o, ngủ say. Ánh mắt hắc y nhân dán chặt con d.a.o găm bên hông . Trong lòng mừng thầm! Hóa tên trộm chính là thiếu niên uống rượu ở tửu lầu ban ngày.
Tiếc con d.a.o găm ngay mắt Hổ Gia nắm chặt trong tay. Thiếu niên hít sâu một , đưa tay chầm chậm gần, nhẹ nhàng nắm lấy chuôi dao, từng chút từng chút một rút . Mắt thấy sắp rút ...
Bất ngờ Hổ Gia mở choàng mắt.
"Kẻ nào?"
Thiếu niên giật , vẻ mặt hoảng hốt, nhưng phản ứng đầu tiên của trong tình huống là giật mạnh con d.a.o găm. Giằng lấy nó từ tay Hổ Gia.
Hổ Gia bật dậy khỏi giường, vung nắm đ.ấ.m đấm thẳng n.g.ự.c . May mà né kịp! Tránh cú đấm!
Hổ Gia nổi trận lôi đình, quát lớn: “Thằng nhãi ranh, lão t.ử băm vằm ngươi nhắm rượu."
Nói tung cú đá ngàn cân. Thiếu niên theo bản năng giơ tay lên đỡ, cú đá trúng ngay cánh tay . Lực đá quá mạnh khiến loạng choạng lùi phía , lưng đập mạnh khung cửa sổ. Đau điếng ! Cảm giác xương cốt như rã rời! Đặc biệt là cả cánh tay, tưởng chừng như gãy lìa.
Tiếng động lớn kinh động đến bên ngoài! Đám thuộc hạ của Hổ Gia ùa cả .
"Sao ?"
"Xảy chuyện gì thế?"
Thiếu niên nhanh trí đẩy toang cửa sổ lưng. Cát vàng bên ngoài theo gió thốc . Thổi khiến mở nổi mắt, vội vàng giơ tay che chắn.
Thiếu niên lớn, giơ cao con d.a.o găm đoạt , : “Tiểu gia chơi với các ngươi nữa."
Nói nhảy phắt qua cửa sổ xuống . Từ tầng hai xuống đất cao lắm nhưng cũng chẳng thấp. Người thường nhảy xuống gãy chân cũng gãy tay. thiếu niên tỉnh bơ, chỉ lộn hai vòng khi tiếp đất dậy. Xem là kẻ quen trò !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1360-dem-khuya-vao-thanh.html.]
Đám xuống từ cửa sổ, thấy bóng đen chạy về phía xa, dần biến mất trong màn đêm.
Hổ Gia tức điên , sờ soạng bên hông trống trơn. Dao găm mất . Hắn đ.ấ.m mạnh một cú khung cửa sổ.
"Còn ngây đó gì? Mau đuổi theo! Lão t.ử ăn thịt, uống máu, róc xương nó!"
Giọng sặc mùi c.h.ế.t chóc! Cả bọn vội vàng lao xuống đuổi theo.
Thiếu niên chạy thoát, trốn một cái lều lớn. Thấy bọn họ đuổi tới, kéo khăn che mặt xuống, lấy con d.a.o găm trong n.g.ự.c . Lớp sơn d.a.o găm bong tróc khá nhiều, qua chẳng gì đặc biệt, bình thường. hoa văn chạm khắc đó vô cùng tinh xảo. Là ba đầu hổ! Sống động như thật. Không loại d.a.o găm tầm thường thể so bì. Hơn nữa cầm tay, quá nhẹ cũng quá nặng.
Thiếu niên rút d.a.o khỏi vỏ, lưỡi d.a.o ánh trăng lóe lên hàn quang, vô cùng sắc bén! Hắn kìm thốt lên: “ là một con d.a.o !"
Đang lúc mải mê ngắm nghía...
"Mau đuổi theo, thằng nhãi đó chạy về hướng , nhất định tìm nó, nếu Hổ Gia lột da chúng mất."
"Nhanh nhanh nhanh!"
Không ngờ chúng đuổi nhanh thế! Tốc độ cũng khá đấy! Hắn vội giấu d.a.o trong áo, men theo con đường phía chạy trốn...
Lúc là đêm khuya. Cát bụi cuồn cuộn hoành hành khắp thành Chu Tân, từng hạt cát quất mặt đau rát. Còn dữ dội hơn cả bão cát trong sa mạc! Chẳng ai dám lang thang ngoài đường giờ . Hơn nữa sa mạc lâu năm đều kinh nghiệm, các đoàn thương nhân qua thành Chu Tân đều thành khi trời tối.
Cổng thành trơ trọi, đèn lồng treo cao gió thổi lay lắt chực rơi. Chẳng thấy bóng ma nào!
lúc , thấy một nữ t.ử khoác áo choàng xám, tay xách đèn dầu bằng sắt từ sa mạc thành Chu Tân. Nữ t.ử dáng mảnh khảnh, dùng tấm vải lớn trùm kín đầu và mặt, chỉ lộ đôi lông mày thanh mảnh và đôi mắt trầm tĩnh lạnh lùng. Trong tay nàng còn ôm một vật dài bọc trong túi vải, là thứ gì?
Chắc cũng là khách qua đường, hơn nữa quen sa mạc, lẽ là tay mơ, cộng thêm vận đen nên mới thành lúc trời tối thế . Gió cát xung quanh gào thét, nàng ngược chiều gió, định tìm chỗ tá túc tạm trong thành.
Chỉ là thành Chu Tân vắng vẻ quá. Chẳng khác nào tòa thành bỏ hoang. Dù khi đến nàng tình hình nơi , nhưng ngờ vắng vẻ hơn tưởng tượng nhiều. Nàng gõ cửa vài khách điếm và tửu lầu, đóng cửa thì cũng là hết phòng. Ngay cả những lều tránh gió cũng chật ních và lạc đà! Trước mắt, gió cát trong thành ngày càng dữ dội, nếu tìm chỗ trú, e là sẽ cát vùi lấp mất.
Nàng xách đèn dầu tiếp tục về phía , thử vận may nữa. Vừa đến một ngã ba đường, một bóng đen lao sầm nàng.
"Á!"
Nàng kịp phản ứng, cú va chạm mạnh hất ngã xuống đất. Cát bụi phủ đầy ! Lòng bàn tay trầy xước rướm máu! Cổ chân dường như trẹo, đau điếng! Chiếc đèn dầu tay rơi xuống đất tắt ngấm, còn cái túi vải nàng nâng niu cũng rơi sang một bên, kẻ đ.â.m nàng giẫm lên một cái.
Nàng chẳng màng vết thương , vội đẩy kẻ , nhặt túi vải lên, sức phủi những hạt cát bám đó. Vô cùng lo lắng.