NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1354: Ngươi nhớ lại rồi sao?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:09:07
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám cháy ở Dưỡng Tâm Điện đến sáng hôm mới dập tắt , bên trong khói trắng mù mịt. Khi đó, Lang Bạc dẫn xông , chỉ thấy cảnh tượng hoang tàn đổ nát và những cái xác cháy đen t.h.ả.m khốc. Hắn điên cuồng tìm kiếm trong đống đổ nát, miệng ngừng gọi "Vương gia"! cuối cùng, chỉ tìm thấy bộ áo giáp Cảnh Dung mặc lúc còn sống, chứ thấy t.h.i t.h.ể .

Dưỡng Tâm Điện lửa cháy dữ dội, cửa hông chặn, lối thoát, huống hồ lúc đó Cảnh Dung trúng kiếm, xà nhà rơi trúng đầu.

Như , căn bản cơ hội sống sót!

nếu đúng là , thì t.h.i t.h.ể ?

Mấy ngày nay, tìm kiếm hết đến khác, gần như lục tung cả Vương cung và thành Cao Định, tra hỏi từng cung nữ thái giám, nhưng đều manh mối.

Thậm chí phái khỏi thành tìm kiếm, dán cáo thị tìm , nhưng vẫn bặt vô âm tín.

, xương cốt lẽ cháy thành tro bụi!

đó chỉ là lời dối lòng!

Bởi vì ai cũng , xương thể ngọn lửa thông thường thiêu thành tro !

, Kỷ Vân Thư đợi ba ngày.

Đau lòng ba ngày.

cuối cùng, bày mắt nàng vẫn chỉ là bộ áo giáp nhuốm máu.

ngoài cứ lặp lặp rằng cơ hội sống sót của Cảnh Dung... quá mong manh.

nàng vẫn cố chấp tin rằng, nhất định còn sống!

Tục ngữ câu, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.

Chỉ là Cảnh Dung, rốt cuộc đang ở ?

...

Nam Quốc Hầu tăng cường nhân lực, lục soát từ trong thành ngoài thành.

vì đang trong thời gian quốc tang, thể gióng trống khua chiêng, hơn nữa Cảnh Dung là Vương gia Đại Lâm, chuyện càng thể để lộ ngoài.

Trong thời gian quốc tang, việc trong triều đình Hồ Ấp dần dần định.

Đi quỹ đạo!

Bạch Âm là Trữ quân, vài ngày nữa sẽ khoác hoàng bào.

Những ngày , ngoài việc lo lắng cho tung tích của Cảnh Dung, còn lo lắng cho tương lai của chính .

Vương vị định!

Hắn thể chọn rút lui lúc .

Chỉ là sự do dự và trăn trở trong lòng bao giờ vơi .

Hắn trong đình ở hậu viện Hầu phủ, mặt là mặt hồ đóng băng.

Tuyết vẫn rơi.

Bay lất phất đầy trời.

Hắn dần chìm suy tư...

Cho đến khi đến gần phía !

Liên Tước lặng lẽ đến bên cạnh , mặt hồ đóng băng, một lời.

Hồi lâu...

Bạch Âm nghiêng đầu hỏi : "Vân Thư thế nào ?"

Liên Tước thở dài: "Vẫn đang đợi!"

Bạch Âm cũng thở dài theo, kiên định : "Đã tìm thấy thi thể, thì nhất định còn sống. Ta tin Cảnh Dung sẽ ."

" Lang thị vệ tận mắt thấy Dung Vương trúng kiếm ngực, xà nhà rơi xuống, cho dù tung tích, nhưng sống sót..." Quá khó! Ba chữ cuối cùng, Liên Tước nuốt ngược trong.

Không nỡ !

Năm xưa, cũng từng tự nhủ A Cẩn nhất định còn sống, nhưng tất cả đều bảo A Cẩn c.h.ế.t.

Cho nên, hiểu rõ cảm giác ôm hy vọng nhưng dập tắt tàn nhẫn như thế nào.

Bạch Âm hỏi: "Ngươi tin mệnh ?"

"Sao hỏi ?"

"Cảnh Dung và Vân Thư trải qua quá nhiều chuyện, mạng sống của họ như buộc chặt , ai rời xa ai, họ là song sinh!"

"Ý của ngài là?"

Bạch Âm , nghiêm túc : "Chỉ cần còn một tia hy vọng, Cảnh Dung sẽ vì Vân Thư mà dốc hết sức để sống, bởi vì , nếu c.h.ế.t, Vân Thư cũng sống nổi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1354-nguoi-nho-lai-roi-sao.html.]

Liên Tước hiểu sâu sắc về tình cảm giữa Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư, nhưng Bạch Âm , mối tình đó chắc chắn khắc cốt ghi tâm, sống c.h.ế.t !

Hắn trầm mặc.

Bạch Âm tiếp tục: "Con sống, chẳng đều mang theo một niềm tin ? Giống như năm xưa tỉnh trong khu rừng đó, niềm tin duy nhất trong lòng là là ai! Không ngờ chờ đợi một cái, là hơn hai mươi năm."

Cười khổ!

Nghe những lời , Liên Tước cau mày, giọng vương chút bi thương khẽ đáp: "Ta nào khác gì ?"

Bạch Âm sững , .

Bao nhiêu năm qua, niềm tin giúp Bạch Âm sống tiếp là tìm thế của .

Còn niềm tin của Liên Tước, là chờ đợi... và tìm kiếm A Cẩn của !

Sự chờ đợi , cũng kéo dài hơn hai mươi năm.

Liên Tước mặt hồ đóng băng, bỗng nhớ chuyện xưa.

Hắn bất giác mỉm , : "A Cẩn, ngài còn nhớ ... năm ngài năm tuổi nằng nặc đòi xuống hồ bắt cá cho ngài?"

Bắt cá?

Không nhớ!

Bạch Âm lắc đầu.

"Ta nhớ, lúc đó thời tiết cũng giống hệt bây giờ, cũng là tháng Giêng! Mặt hồ đóng băng dày cộp, ngài cứ kéo đây, bảo là thấy một con cá chép vàng đáy hồ, thích thú vô cùng, đòi bắt con cá đó lên cho bằng . Hết cách, ai bảo bao giờ từ chối ngài chứ! Kết quả tốn bao công sức mới đục một tảng băng, ở trần xuống nước mấy mới bắt con cá đó cho ngài. Lúc đó ngài vui lắm, còn bảo mang về cung nuôi trong phòng. Còn thì ốm một trận thập t.ử nhất sinh, một tháng trời xuống giường . Hầu gia chuyện cấm ngài đến phủ, nhưng ngài vẫn lén lút trốn thăm , mang cho bao nhiêu đồ ăn ngon trong cung. Một tháng đó, suýt ngài vỗ béo thành heo luôn."

Nhớ chuyện cũ, nụ luôn thường trực môi Liên Tước.

Bạch Âm tưởng tượng cảnh tượng lúc đó.

Cũng bất giác mỉm .

"Ta nghịch ngợm thế ?"

"Đâu chỉ nghịch? Nếu gắn cho ngài đôi cánh, khi ngài bay lên trời chứ."

"..." Bạch Âm.

Thế đưa cái xẻng khi đào xuống đất luôn ?

Liên Tước kể nhiều chuyện xưa.

Thú vị , vui vẻ , buồn bã ...

Hận thể kể hết từng chuyện từng chuyện một tỉ mỉ cho Bạch Âm .

Hy vọng thể nhớ chút gì đó!

kể đến cuối, mắt Liên Tước đỏ hoe...

Hít một thật sâu.

Không kể tiếp nữa.

"A Cẩn, nếu năm xưa... đến Vương cung kịp thời, chúng sẽ xa cách lâu như ?" Liên Tước rơm rớm nước mắt.

Bạch Âm : "Chỉ thể là thế sự khó lường thôi!"

Cả hai đều im lặng!

Không ai thêm lời nào...

Khi Liên Tước định rời , Bạch Âm gọi giật .

Hửm?

Trong nháy mắt, tay Bạch Âm xuất hiện một thanh kiếm.

Đó là thanh kiếm năm xưa tặng cho Liên Tước!

"Thanh kiếm , ngươi bỏ quên ở Nhị Vương phủ, tìm về cho ngươi ." Hắn đích đưa kiếm qua, : “Năm xưa ngươi , ngươi sẽ dùng thanh kiếm bảo vệ mãi mãi, hy vọng lời hứa , trọn đời trọn kiếp đổi."

Liên Tước trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh hỉ tột độ.

Trong lòng chấn động thôi.

Nước mắt tuôn rơi!

"Ngài... ngài nhớ ?"

Bạch Âm mỉm ...

...

 

Loading...