NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1353: Gieo nhân nào gặt quả nấy!

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:09:06
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ Ấp Vương băng hà, Nhị Vương gia và Tam Vương gia cũng đều c.h.ế.t.

Bình Dương Hầu và đồng bọn tạo phản đều tống ngục.

chiến thắng cuối cùng trong cuộc chiến đoạt cung , là Nam Quốc Hầu!

Ông tuyên bố với bên ngoài rằng Bình Dương Hầu ý đồ tạo phản, tàn sát bừa bãi, ông đưa di cô của Tiên vương đến kịp thời, lập tức điều động đại quân cứu giá.

Cuối cùng kiểm soát đại cục.

Các triều thần Lý Kiều giam giữ lượt giải cứu, ai nấy đều cảm kích khôn cùng.

Tất cả đều quy thuận.

Tôn Bạch Âm lên vua.

Chỉ là quốc tang nửa tháng, đại lễ đăng cơ buộc hoãn .

Cung Trì cuối cùng cũng báo đại thù, ông cũng thực hiện lời hứa, mang theo tro cốt của con trai, trở về quê cũ.

Từ nay về , can dự chuyện triều chính nữa.

Quy ẩn điền viên.

Xe ngựa của Cung phủ khỏi thành Cao Định, nhanh chóng đường quan lộ.

Mùng ba Tết, tuyết vẫn rơi dày.

Những bông tuyết dày đặc, che khuất tầm .

Vì là dịp Tết nên đường quan lộ vắng vẻ, lác đác vài qua .

Trong xe, Cung Trì quấn chặt áo khoác, tay ôm hộp tro cốt.

Lúc , nút thắt trong lòng ông tháo gỡ!

Thở phào nhẹ nhõm!

"Sĩ Lâm, cha đưa con về nhà, bao giờ đây nữa."

Ông bao giờ nghĩ rằng, quyết định khiến bản nhẹ nhõm đến thế!

Bởi vì đối với ông , hiện tại chẳng còn gì vướng bận, chỉ nửa đời còn sống bên cạnh tro cốt của con trai.

Đó là niềm an ủi lớn nhất.

Bên ngoài, gió lạnh rít gào, thổi tấm rèm cửa phập phồng...

"Cháo hoa mai nóng hổi đây."

"Cháo hoa mai nóng hổi đây."

Có tiếng tiểu thương rao hàng đường.

Nghe , Cung Trì vén rèm ngoài.

Thấy bên đường một quán nhỏ, khói trắng bốc lên nghi ngút, lán che kê hai cái bàn.

Ông chủ quán trạc sáu mươi tuổi đang bán cháo hoa mai.

Đó là món Cung Sĩ Lâm thích ăn nhất khi còn sống!

"Dừng !"

Phu xe kéo cương, dừng xe ngựa .

"Lão gia?"

Cung Trì ôm hộp tro cốt xuống xe, bảo phu xe: "Nghỉ chân ở đây chút ."

"Vâng ạ!" Phu xe vội dắt ngựa sang một bên.

Ông chủ quán nhiệt tình chào đón.

Bưng lên hai bát cháo hoa mai.

Cung Trì ăn một miếng, mùi vị miệng.

Ông chủ hỏi: "Khách quan, hợp khẩu vị ?"

Ông gật đầu.

Mỉm .

"Khách quan đấy?"

"Về nhà."

"Nhà ở ?"

"Một thị trấn nhỏ ở phương Nam." Cung Trì cởi mở, kể thêm vài chuyện về quê hương .

Đó là một nơi .

Ông chủ xong, , múc thêm cho ông một bát cháo nữa.

"Cháo hoa mai nấu là ngon nhất đấy, khách quan thích thì ăn thêm bát nữa."

Nói xong việc.

Cung Trì rừng cây trắng xóa mắt, lòng thấy thư thái vô cùng.

Mấy chục năm qua, ông lăn lộn chốn quan trường, ngày nào cũng lừa lọc, đấu đá lẫn , lâu lắm tĩnh tâm ngắm cảnh non sông thế .

Thực cởi bỏ bộ quan phục cũng hẳn là .

Ông cuối cùng cũng hiểu cái thú tiêu d.a.o tự tại của những thi nhân mặc khách!

Bất giác thốt lên: "Đẹp thật!"

Vừa ông chủ thấy, bèn tiếp lời: "Hiếm khi Hồ Ấp năm nay tuyết rơi lâu như , mới cảnh thế . mà, cảnh thì thật, cũng chỗ ! Mấy hôm thấy một con hươu chạy loạn trong rừng tìm thức ăn, mùa đông tuyết rơi, trong rừng cái gì ăn, c.h.ế.t đói bao nhiêu con vật ! cũng chẳng trách ông trời , mùa đông đến thì lo tích trữ lương thực từ sớm chứ, c.h.ế.t đói thì ráng chịu! là gieo nhân nào gặt quả nấy! Khách quan đúng ?"

Cung Trì xong những lời , trầm ngâm suy nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1353-gieo-nhan-nao-gat-qua-nay.html.]

Lặng lẽ đặt bát cháo xuống!

Không trả lời.

Thấy trời còn sớm, phu xe nhắc nhở: "Lão gia, mau lên đường thôi, kẻo tối kịp đến nơi."

"Ừ."

Cung Trì lấy một nén bạc đặt lên bàn.

Đợi phu xe dắt ngựa tới, ông lên xe rời .

Ông chủ quán cầm nén bạc bàn, theo hướng xe ngựa xa, nhạt lùng.

Cung Trì trong xe, bỗng cảm thấy lạnh toát...

Ông tựa đầu thành xe, ôm chặt hộp tro cốt của Cung Sĩ Lâm.

Khóe miệng rỉ dòng m.á.u đen tím.

Ông kêu la, cứ yên lặng như thế.

Trong đầu vang lên lời ông chủ quán : "... là gieo nhân nào gặt quả nấy! Khách quan đúng ?"

là gieo nhân nào gặt quả nấy!

Đây là cái nhân ông gieo!

Rốt cuộc, vẫn thể trốn thoát.

Rèm cửa thỉnh thoảng gió thổi bay lên, đôi mắt ngấn lệ của ông ngoài.

Bên ngoài thật!

Trong rừng, thật!

Tuyết theo gió lạnh bay vài hạt.

Rơi lên ông và hộp tro cốt.

Ông : "Sĩ Lâm, cha nhất định... nhất định sẽ đưa con về nhà."

Từ từ nhắm mắt ...

Gieo nhân nào thì gặt quả nấy.

Ai cũng !

Không ai thoát .

...

Phủ Nam Quốc Hầu.

Trong căn phòng đóng kín cửa sổ, ánh nến leo lét.

Nữ t.ử tóc xõa, mặc y phục đen, ánh mắt đờ đẫn bên mép giường, sắc mặt trắng bệch, tiều tụy.

Đôi mắt trũng sâu, vằn tia máu.

Mới ba ngày trôi qua, nàng gầy rộc trông thấy.

Trong tay nàng ôm bộ áo giáp rách nát.

Áo giáp dính đầy máu.

Nàng ngây đó, bất động.

Từng miếng vảy giáp lạnh lẽo im lìm ngón tay nàng.

Ba ngày , Lang Bạc tận tay trao bộ áo giáp cho nàng.

với nàng: "Vương gia kẹt trong lửa, xà nhà... sập xuống, là thuộc hạ vô dụng, cứu Vương gia."

Lúc đó, nàng , gào thét.

Chỉ ôm bộ áo giáp tự nhốt trong căn phòng .

Ba ngày ba đêm, một lời.

Ai gõ cửa cũng mặc kệ!

Không qua bao lâu, nàng từ từ dậy, lê bước chân mệt mỏi cửa, mở cửa.

Ánh sáng bên ngoài chiếu chói mắt.

Nàng nheo mắt , một lúc lâu mới vật.

Lúc phủ Nam Quốc Hầu treo đầy lụa trắng.

Đâu cũng treo đèn lồng trắng.

Tang sự rõ rành rành!

Nam Quốc Hầu, Tam gia và Lang Bạc đều đang ở bên ngoài.

Thấy nàng cuối cùng cũng chịu khỏi phòng, Nam Quốc Hầu lo lắng tiến lên xem xét.

"Vân Thư?"

Nàng chỉ bình thản hỏi một câu: "Người ? Tìm thấy ?"

Người?

Nam Quốc Hầu nhất thời trả lời thế nào.

Kỷ Vân Thư quanh , giọng vô cùng yếu ớt: "Ba ngày nay, vẫn luôn đợi, đợi tìm thấy ."

Vừa , nước mắt nàng trào .

...

 

Loading...