NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 135: Kẻ vô dụng Cảnh Hoa

Cập nhật lúc: 2025-12-07 01:51:03
Lượt xem: 259

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối với lời của Cảnh Hoa, Cảnh Dung coi như thấy.

Hắn hờ hững trả lời: "Đã đưa về Kinh thành, chắc chắn đó chỗ hơn ." Rồi sang Kỳ Trinh Đế: "Nhi thần tin tưởng cô , vụ án Ngự Quốc Công nhất định sẽ phá ."

Kỳ Trinh Đế gật đầu, bưng chén uống một ngụm: "Đã là Cảnh Dung con tin tưởng như , trẫm cũng vài phần tò mò." Ông ngẫm nghĩ một chút: "Vừa ngày là sinh thần Tiêu Phi, thiết yến trong cung, hôm đó con hãy đưa tới. Trẫm xem rốt cuộc là ai mà khiến Cảnh Dung con tin tưởng đến thế."

Nghe đến đây, thực Cảnh Dung chút do dự. Hắn tuy nghĩ đến việc đưa Kỷ Vân Thư về kinh chắc chắn sẽ dính dáng đến hoàng cung, nhưng ngờ nhanh đến ! Không thể từ chối, Cảnh Dung đành nhận lời.

"Vâng, nhi thần tuân mệnh."

Kỳ Trinh Đế "ừ" một tiếng, phất nhẹ tay: "Con về phủ , mới về kinh cũng nên nghỉ ngơi nhiều, tấm lòng trung hiếu của con trẫm hiểu rõ."

"Vâng."

Từ đầu đến cuối, chữ Cảnh Dung nhiều nhất lẽ là "Vâng".

Hắn khỏi Phụ Dương Điện thì Cảnh Hoa cũng theo .

"Cảnh Dung!"

Bước chân khựng , Cảnh Dung mái hiên, Cảnh Hoa đang tươi rói.

"Thái t.ử việc gì?"

"Gọi là Cảnh Hoa , ruột thịt cả, xa lạ thế?"

"Ngài là Trữ quân, thần là bề , trong đó tự khác biệt."

Câu "Trữ quân" của Cảnh Dung khiến Cảnh Hoa hài lòng. Hắn vỗ nhẹ vai Cảnh Dung, : "Phụ hoàng sai, trung hiếu, trong đám em chỉ tranh giành. Sau nếu lên ngôi, hy vọng Cảnh Dung sẽ trở thành thần t.ử đắc lực nhất của ."

Hoàng đế còn băng hà mà ngươi nghĩ đến chuyện vua ? Đồ ngốc!

Cảnh Dung thầm nghĩ, câu mặt thì , chứ lung tung bên ngoài coi chừng c.h.ế.t lúc nào . Nhất là đừng mặt Cảnh Diệc, giờ lật đổ ngươi, nhưng khó bảo đảm nắm thóp khiến ngươi ngã ngựa.

Cười nhạt, Cảnh Dung : "Nếu ngày Thái t.ử đăng cơ, tất nhiên sẽ dốc sức phò tá."

"Không uổng công bổn Thái t.ử coi trọng như ."

"..."

Cảnh Hoa vỗ vai : "Được , còn về Đông Cung nghiên cứu văn thư, gần đây phụ hoàng sai chuyển nhiều sách Đông Cung."

Biết , ! Ngươi chỉ khoe là Hoàng thượng coi trọng ngươi chứ gì! Xì! Kỳ Trinh Đế chẳng qua chê trong đầu ngươi ít mực, nhồi nhét thêm chút chữ nghĩa cho ngươi thôi.

Cảnh Hoa chắp tay lưng, dương dương tự đắc bỏ , theo là sáu thái giám tùy .

Cảnh Dung theo, nhịn nhạt một tiếng: "Đồ bao cỏ!"

Tên Cảnh Hoa từ nhỏ lớn lên bên cạnh Hoàng đế, tuy là kẻ vô tích sự, việc bất tài nhưng khéo mồm mép. Chung quy vẫn là một kẻ vô dụng, chỉ cái đầu t.h.a.i , ông bố thương yêu nên mới giành cái danh Thái tử. Nếu là thường, c.h.ế.t bao nhiêu cũng !

Trong lòng Cảnh Dung vẫn luôn xếp Cảnh Hoa loại ngu dốt, tưởng là Trữ quân thì chắc chắn vững ngai vàng, rằng chỉ cần các hoàng t.ử khác dùng chút mưu kế là thể kéo xuống đài.

Chắc hẳn Cảnh Diệc vẫn giữ cái bao cỏ xử lý cũng vì sức uy h.i.ế.p và khả năng chiến đấu của quá thấp, thậm chí bằng . Cứ đợi diệt hết các hoàng t.ử khác mới xử Cảnh Hoa, Cảnh Diệc tất nhiên sẽ vững vàng lên ghế Thái tử. Bàn tính trong hoàng thất gảy đúng là vang thật!

Đáng tiếc, Cảnh Dung vô tâm tham gia cuộc tranh quyền đoạt vị , nhưng những chuyện đúng là như mong .

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-135-ke-vo-dung-canh-hoa.html.]

Từ hoàng cung trở về, Cảnh Dung một bộ y phục màu lam sẫm, kịp ăn gì vội đến Đông viện.

Lúc ở Đông viện, Vệ Dịch ngủ từ sớm, trùm chăn ngủ say sưa!

Đi xe ngựa lâu như , thực Kỷ Vân Thư cũng mệt, nhưng chẳng buồn ngủ. Cô mái hiên, ngẩng đầu nước mưa nhỏ xuống, đôi mắt trong veo vương nét u buồn nhàn nhạt.

Trong tay cô nắm chặt một dây tua rua treo viên ngọc xanh biếc tròn trịa, ánh đèn lồng trông càng thêm trong suốt. Ngón tay cô khẽ mân mê sợi dây đỏ, đung đưa trong gió lạnh.

Cảnh Dung bước viện thấy cô. Dù cô mặc nam trang, đeo nửa chiếc mặt nạ, nhưng vẫn khiến tim khẽ rung động. Người con gái gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, khiến thể gán hai chữ "phàm tục" lên cô. Cô lẽ nên thuộc về vùng sông nước Giang Nam yên bình, sống một đời an nhiên bên bờ nước mới .

Khoảnh khắc , Cảnh Dung thực sự nghi ngờ, liệu đưa cô về kinh là đúng sai?

Lòng chùng xuống, nhẹ nhàng bước tới.

"Dây tua rua !" Hắn .

Kỷ Vân Thư nắm gọn dây tua rua lòng bàn tay, khóe miệng khẽ nhếch lên.

"Đây là Kỷ Bùi tặng , đây là vật luôn đeo bên khi mất trí nhớ."

Nhắc đến đó, nụ môi Kỷ Vân Thư như tơ vương, mang theo nỗi đau. Cảnh Dung , vị trí của Kỷ Bùi trong lòng cô ai thể thế.

"Cô thực sự nghĩ c.h.ế.t ?" Cảnh Dung đột nhiên hỏi.

Câu hỏi khiến tim Kỷ Vân Thư thắt , ánh mắt kinh ngạc : "Sao Vương gia hỏi ?"

"Không gì, chỉ là đột nhiên nghĩ đến thôi."

Cô lắc đầu: "Ta dám cầu mong nữa , lẽ là dám hy vọng nữa. Hai năm qua, lúc nào hy vọng Kỷ Bùi còn sống. Cảm giác hy vọng bao nhiêu thất vọng bấy nhiêu thực sự mài mòn tâm trí con ."

Nói đến đây, cô chua xót! Cảnh Dung vẫn luôn cô, quan sát sự đổi thần sắc khi cô nhắc đến Kỷ Bùi.

"Vân Thư." Hắn đột nhiên gọi.

"Hả?"

"Thôi bỏ ." Hắn lắc đầu, chuyển chủ đề: "Ngày , cô theo cung một chuyến."

Cô tưởng nhầm. Vào cung?

"Không đến để tra Lâm Kinh Án ? Sao còn cung?"

Cảnh Dung giải thích: "Cô đấy, Ngự Quốc Công dù cũng là hoàng thất, tầm quan trọng của vụ án cô cũng hiểu. Cô yên tâm, ngày chỉ là sinh thần Tiêu Phi nương nương, thiết yến trong hoàng cung, cô chỉ cần lộ mặt, khi tiến cử cô với phụ hoàng xong, nếu cô khỏi cung, sẽ cho đưa cô ngay."

"Không ?"

"Ta nhận lời ."

Này , mới là trong cuộc, cũng hỏi ý kiến chứ? Kỷ Vân Thư nghĩ , ý chỉ của Hoàng thượng, Cảnh Dung thể từ chối.

Cảnh Dung vội thêm: "Nếu cô đưa Vệ Dịch cung cũng ."

"Không cần ." Cô gạt phắt : "Hiện giờ đưa Kinh thành, cần lôi hoàng cung nữa."

"Cô yên tâm, hôm cung, sẽ sai chăm sóc cho . Hắn chẳng thích ăn thịt ? Ta sẽ cho đưa ăn thịt ngon nhất Kinh thành."

Lời bảo đảm Kỷ Vân Thư chẳng cảm động chút nào. Chứ nếu Vệ Dịch mà đang ngủ lơ mơ, thấy chắc chắn sẽ bò dậy ôm chầm lấy !

Loading...