NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 134: Quân trắng quân đen

Cập nhật lúc: 2025-12-07 01:51:02
Lượt xem: 244

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Phi tuy ở thâm cung nhưng chuyện tiền triều và ngoài cung đều nắm rõ. Có khi là Cảnh Diệc cung kể, khi là cung nữ bên cạnh bẩm báo. Người phụ nữ thì liễu yếu đào tơ, dịu dàng hết mực, nhưng trong ánh mắt ẩn chứa sự âm hiểm bản chất của nữ nhân chốn hậu cung.

doanh doanh: "Trong kinh mất tích mà giờ vẫn tra manh mối, tên Kinh Triệu Doãn đúng là kẻ chỉ ăn tiền mà việc."

Dứt lời, cô thu kéo , ném mạnh chậu hoa, đè nát mấy nhánh cây. Nhận lấy khăn tay từ cung nữ, cô lau tay.

Lúc , một tiểu thái giám cúi đầu bước nhanh , một bên, hai tay buông thõng ngoan ngoãn, bẩm: "Nương nương, Dung Vương cung ."

Vừa hai chữ "Dung Vương", đôi mắt vốn dịu dàng của Tiêu Phi khẽ nheo , đuôi mày hạ thấp. Cô liếc tiểu thái giám, lạnh lùng hỏi: "Vừa về kinh?"

"Vâng, mặc thường phục cung, đang đến Phụ Dương Điện. Hoàng thượng và Thái t.ử đang bàn việc ở đó, chắc giờ Dung Vương đến nơi ."

"Đến triều phục cũng mặc mà cung? Thú vị thật." Tiêu Phi , nhưng thần sắc vô cùng quỷ quyệt.

Người đồn Dung Vương tinh ranh, bàn tính gảy cũng tệ, hành động nhỏ đủ để Hoàng đế hài lòng . Tiêu Phi khẽ nhón lấy nhụy một bông hoa, dùng sức bóp nhẹ, nhụy hoa đứt lìa!

...

Tại Phụ Dương Điện.

Tiểu thái giám bên ngoài thông báo khi Cảnh Dung đến, nhưng mãi vẫn thấy . Cảnh Dung ở cửa, mặt lạnh lùng, lưng thẳng tắp bất động, mắt thẳng, toát lên khí khái nam nhi cứng cỏi.

Không từ lúc nào trời bắt đầu đổ mưa, nước mưa từ mái hiên chảy xuống đất b.ắ.n lên vạt áo Cảnh Dung, ướt đẫm một mảng.

Đợi gần một nén nhang!

Két ...

Cánh cửa chạm khắc hoa văn mặt bất ngờ hai thái giám mở , tên thái giám thông báo giữa cửa, cúi đầu : "Dung Vương, Hoàng thượng tuyên ngài điện."

Gương mặt lạnh lùng của vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nâng vạt áo bước qua cửa. Vào trong, thái giám dẫn đường đưa đến thiên điện.

Lúc trong thiên điện, Hoàng đế và Thái t.ử đang thong thả đ.á.n.h cờ.

Kỳ Trinh Đế sáu mươi tuổi, gương mặt hằn vết thời gian, chòm râu bạc trắng tạo cảm giác thiện, nhưng kỹ giữa hai lông mày toát lên uy lực, thậm chí là d.ụ.c vọng thống trị thiên hạ!

Bộ long bào màu vàng nghệ thêu chín con rồng, ở giữa là mây ngũ sắc. Cổ áo mỗi bên một con rồng chính diện, đầu gối trái và chỗ vạt chéo mỗi nơi một con rồng đang bay, ống tay áo cũng rồng chính diện. Vạt long bào thêu nhiều "thủy cước" uốn lượn, bên là sóng nước cuồn cuộn, sóng nước hoa văn "hải thủy giang nha".

Đối diện bàn cờ là Thái t.ử Cảnh Hoa, mặc trường bào màu xanh lam thêu năm con rồng, áo ngoài màu xanh, quần màu đỏ.

Cảnh Dung giữa thiên điện, chắp tay gọi: "Phụ hoàng!"

Thế nhưng, Kỳ Trinh Đế như thấy!

Tay ông cầm một quân cờ trắng, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, đặt xuống bàn cờ. Tiếng quân cờ chạm bàn vang lên lanh lảnh!

Thái t.ử Cảnh Hoa cầm quân đen đ.á.n.h , cuối cùng đành bỏ hộp cờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-134-quan-trang-quan-den.html.]

"Nhi thần kỳ nghệ tinh, thua ."

Kỳ Trinh Đế trầm giọng : "Cảnh Hoa, thua vẫn còn quá sớm. Ván cờ cũng như cả thiên hạ, đến nước cuối cùng thì ai thắng ai thua."

Dứt lời, Kỳ Trinh Đế nhặt quân trắng trong hộp cờ của Thái tử, ném lên bàn cờ. Những quân trắng vốn quân đen bao vây bỗng chốc tìm thấy đường sống! Cục diện xoay chuyển, thành quân trắng của Thái t.ử thắng cả bàn.

Cảnh Hoa lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu: "Phụ hoàng , nhi thần tài hèn, còn học hỏi nhiều."

"Trên bàn cờ, mỗi quân mỗi bước đều cần suy tính cẩn trọng, sai một bước là thua cả thiên hạ."

"Vâng, nhi thần đa tạ phụ hoàng dạy bảo, nhất định sẽ ghi nhớ kỹ."

Cảnh Hoa nịnh nọt cũng chẳng ngày một ngày hai! Thế mà Kỳ Trinh Đế như trúng độc, chỉ chịu nhận "thuốc giải" ngọt như mật của Cảnh Hoa!

Thu bàn cờ , hai mới để ý đến Cảnh Dung vẫn giữa điện.

Cảnh Hoa dậy, bước sang một bên, ánh mắt quét Cảnh Dung từ đầu đến chân. Nửa năm gặp, cái vẻ lạnh lùng tên vẫn chẳng giảm chút nào.

Kỳ Trinh Đế bưng chén nóng bàn nhỏ, nhấp một ngụm, ánh mắt già nua Cảnh Dung, : "Sao ngay cả triều phục cũng cung ?"

"Nhi thần về kinh, về phủ vội cung bệ kiến phụ hoàng để trình báo về Lâm Kinh Án. Vụ án ..."

Chưa hết câu, Kỳ Trinh Đế giơ tay ngắt lời. Ông đặt chén xuống, ho nhẹ một tiếng: "Tuy là án của Ngự Quốc Công, nhưng trẫm giao cho con xử lý từ lâu, con cứ bàn bạc chi tiết với Tần ái khanh là , cần vội vàng cung trình báo trẫm."

"Vâng."

Án Ngự Quốc Công, cho cùng là do Tần Sĩ Dư - Tần đại nhân kêu oan, quỳ ngoài cửa Nam Triết ba ngày ba đêm mới khiến Kỳ Trinh Đế hạ lệnh điều tra.

Ngự Quốc Công dù cũng là bào của Kỳ Trinh Đế, án hoàng gia tra thì thể tra qua loa, huống hồ còn là vụ án diệt môn mười bốn năm . Hơn nữa, năm xưa chính Kỳ Trinh Đế là kết án, giờ Tần Sĩ Dư dùng dư luận ép ông lật bản án do chính kết thúc để điều tra , trong lòng ông khúc mắc cho !

Kỳ Trinh Đế nhướng mày Cảnh Dung nữa, : " con vội vã cung gặp trẫm cũng là điều khiến trẫm an ủi. Nửa năm ở bên ngoài con cũng vất vả , án Ngự Quốc Công đơn giản, con để tâm nhiều hơn."

Cảnh Dung mặt ông lúc nào cũng giữ bộ dạng mặn nhạt, trong mắt ngoài là con kính trọng cha, nhưng chỉ Kỳ Trinh Đế mới , trong lòng Cảnh Dung chỉ đạo quân thần chứ tình phụ tử.

Cảnh Dung cúi đầu : "Phụ hoàng yên tâm, nhi thần nhận vụ án , tất nhiên sẽ điều tra rõ ràng."

"Vụ án con tra nửa năm, tiến triển gì ?"

"Nhi thần qua ít nơi, nhiều tiến triển, nhưng nhi thần mang về một , nhất định thể giúp nhi thần sáng tỏ vụ án."

Hửm? Điều khơi dậy hứng thú của Kỳ Trinh Đế.

Cảnh Hoa bên cạnh cũng tò mò, bước lên hai bước, vẻ mặt đầy ngờ vực hỏi: "Người nào mà lợi hại thế? Ngay cả Đại Lý Tự còn bó tay mà đó phá ?"

Rõ ràng Cảnh Hoa tin. Vụ án lâu thế , Cảnh Dung phá , Đại Lý Tự phá , chẳng lẽ kỳ nhân nào phá ? Không tin, gì cũng tin.

Vẻ khinh thường mặt Cảnh Hoa lộ rõ mồn một!

 

Loading...