NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1331: Xe ngựa lật nhào

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:02:25
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu tung hô "Đại vương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế" khiến Na Thác vô cùng hài lòng.

Hắn lớn.

"Bình Dương Hầu a Bình Dương Hầu, khi Bổn vương đăng cơ, ông sẽ là một , vạn ."

"Tạ ơn long ân của Đại vương."

Na Thác xuống chiếc ghế trong phòng, tay nhẹ nhàng vỗ lên tay vịn, ánh mắt bỗng trầm xuống: "Bây giờ... chỉ còn thiếu bước lên long ỷ nữa thôi."

Bình Dương Hầu dậy: "Còn mười mấy ngày nữa là đến lễ tế cuối năm, Vương gia chỉ cần kiên nhẫn đợi thêm chút nữa, còn lo gì lên long ỷ?"

Na Thác vẫn còn lo lắng: " ngày hôm đó, trong ngoài hoàng cung, thậm chí cả thành Cao Định đều canh phòng cẩn mật. Hầu gia 'thừa nước đục thả câu', nhưng để nước đục? Hôm đó, Bổn vương gì?"

"Chẳng lẽ Vương gia quên ?"

"Hửm?"

"Hai đứa con trai của , một đứa phụ trách an nguy trong cung, thường xuyên ở bên cạnh Đại vương! Một đứa phụ trách an nguy thành Cao Định, kiểm soát cổng thành . Hai cửa ải quan trọng đều trong tay chúng . Ngày hôm đó, chỉ cần dùng chút mưu kế, trong cung tất loạn! Cổng thành và cổng cung đóng chặt, binh mã của Na Diên , binh mã của Hoàng thượng cũng . Đến lúc đó cả hoàng cung là thiên hạ của Vương gia, ngài chỉ cần lệnh một tiếng là thể đạt ý nguyện."

Na Thác chợt hiểu .

"Hèn chi ông sắp xếp cho Lý Thành Thành Ty Bộ, hóa ông tính toán từ , chỉ để đợi ngày hôm nay!"

Bình Dương Hầu cũng giấu giếm, thẳng: "Phải! Từ khi bí mật may bộ long bào , bắt đầu mưu tính việc cho Vương gia, chỉ đợi thời cơ chín muồi. Đến lúc đó, gió đông nổi lên là ngày Đại vương đăng cơ. Chuyện cũng giữ một nước cờ, Cung Tả tướng hề , nên Vương gia cứ yên tâm, tuyệt đối lộ phong thanh."

là một con cáo già!

Hèn gì đường đường là Hầu gia, con trai cả việc bên cạnh Hồ Ấp Vương, chỉ cần một câu thể cho Lý Thành triều quan to, chức trọng. Vậy mà ông nhờ Cung Trì sắp xếp cho Lý Thành Thành Ty Bộ, phụ trách an nguy cổng thành Cao Định. Hóa sự sắp xếp từ .

Cổng thành. Cổng cung. Hai cánh cửa gọn trong tay ông . Cũng đồng nghĩa với việc nắm giữ an nguy của Hồ Ấp Vương.

Từng bước tính toán, bàn cờ mở. Chỉ đợi lễ tế cuối năm.

Na Thác yên tâm hẳn.

"Tốt, , lắm!" Hắn liên tiếp khen ba tiếng .

Đêm đó, tuyết rơi dày. Chẳng mấy chốc, mặt đất phủ một lớp tuyết dày cộp. Cả thành Cao Định chìm trong màu trắng xóa.

Tết sắp đến, trong thành chăng đèn kết hoa, náo nhiệt vô cùng. Người dân bắt đầu sắm sửa đồ tết, may áo mới. Khắp nơi tràn ngập khí vui tươi.

Ngoài thành, bánh xe của một chiếc xe ngựa sa vũng bùn tuyết. Phu xe đẩy mãi mà thoát .

Con ngựa dường như cũng mất kiên nhẫn, hí vang t.h.ả.m thiết. Hai vó chồm lên cao!

Trong xe, hai nữ t.ử lộ vẻ lo lắng.

"Tiểu thư, nơi hoang vu hẻo lánh, nếu xe nữa thì ?"

Triệu Nhi vén rèm ngoài, xung quanh là rừng cây, đường lối nhỏ hẹp. Tuyết vẫn rơi nặng hạt. Vài bông tuyết bay trong xe.

Nha vội : "Tiểu thư, bên ngoài lạnh lắm, mau buông rèm xuống ."

"Chúng ngoài giúp một tay ."

"Thôi đừng ạ, tiểu thư cứ yên đây, để em xuống giúp là ."

Triệu Nhi kiên quyết: "Chúng cùng ."

Bất chấp sự ngăn cản của nha , nàng bước xuống xe. Nha vội vàng che ô theo, khuyên can: "Tiểu thư, tuyết lớn thế , sức khỏe yếu, nhỡ cảm lạnh thì khổ! Người em, mau lên xe ạ."

"Sao em nhiều thế!"

Triệu Nhi xe, thấy phu xe đang hì hục đẩy. Mồ hôi nhễ nhại!

Triệu Nhi xắn tay áo lên: "Ta giúp ngươi." Nói nàng cũng ghé vai đẩy.

Nha hết cách, đành vứt ô sang một bên, cùng giúp sức.

Phu xe đẩy : "Tiểu thư, đẩy là , cô mau lên xe ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1331-xe-ngua-lat-nhao.html.]

"Không ."

Ba hợp sức, nhưng sức lực của hai cô gái yếu đuối chẳng thấm . Bánh xe cứ trượt trượt trong bùn tuyết, mãi lên .

Đột nhiên... "Rắc!"

Bánh xe gãy rời khỏi trục! Cả chiếc xe ngựa nghiêng hẳn sang một bên, lật nhào xuống đất.

Cùng lúc đó, dây cương buộc ngựa cũng đứt phựt. Con ngựa hoảng sợ lồng lên, chạy thục mạng. Rất nhanh biến mất trong rừng sâu.

"Ôi trời ơi, ngựa chạy mất ! Tiểu thư, bây giờ?" Nha cuống quýt.

Phu xe cũng hoảng loạn tính .

"Tiểu thư, cô đừng vội, cô sang bên nghỉ ngơi , đuổi theo con ngựa."

Không ngựa thì thể bước nào, huống hồ ở chốn rừng núi hoang vu . Phu xe vội vàng đuổi theo, Triệu Nhi và nha đành bìa rừng đợi, cũng may chỗ tránh tuyết.

Triệu Nhi lạnh run cầm cập. Nha vội trong xe lấy áo choàng khoác cho nàng: "Tiểu thư khoác kỹ kẻo lạnh."

Triệu Nhi tự trách: "Đều tại , nếu vội về thành, đòi đường tắt thì đến nỗi ."

"Sao trách tiểu thư ? Tiểu thư cũng chỉ vì nóng lòng về thăm phu nhân thôi mà, thể thông cảm ."

"Không đuổi kịp con ngựa nữa, nếu đuổi , chúng ..." Nàng thở dài thườn thượt.

Nơi cách Cao Định xa cũng gần, nếu bộ về, e là sẽ c.h.ế.t cóng dọc đường.

...

Cách đó xa, trong một khu rừng gần nhà tre, Bạch Âm đang múa kiếm trời tuyết.

Thực giỏi kiếm thuật! cũng đến nỗi vụng về.

Bỗng nhiên, trong rừng vọng tiếng ngựa hí. Hắn thu kiếm, về hướng phát tiếng động, thấy một con ngựa đang lồng lộn chạy về phía . Va đập lung tung!

Hắn lao tới, tung nhảy lên lưng ngựa. Giật mạnh dây cương. Con ngựa khống chế, dần dần yên tĩnh trở .

Bạch Âm xuống ngựa, vuốt ve bờm nó: "Ngựa ở , chạy đến đây?"

"Hí hí ~"

Con ngựa tất nhiên hiểu tiếng .

Lúc , phu xe cũng hổn hển chạy tới.

"Cái đó... đó là ngựa của ." Hắn thở dốc .

Bạch Âm lạnh lùng : "Đây là ngựa của ngươi?"

"Đa tạ đại hiệp giúp đỡ, con ngựa hoảng sợ, đứt dây cương! Kết quả chạy tót rừng, nếu nhờ đại hiệp, chắc đuổi kịp nó , tiểu thư nhà cũng về thành ."

Hoảng sợ cái gì? Tiểu thư cái gì?

Bạch Âm chẳng quan tâm, ném dây cương cho : "Lần trông ngựa cho cẩn thận."

Nói xong bỏ .

"Đại hiệp dừng bước!"

Bạch Âm : "Còn chuyện gì nữa?"

Phu xe cầu khẩn: "Chốn rừng núi hoang vu, tìm giúp đỡ thật sự quá khó khăn. Thú thật với đại hiệp, xe ngựa của chúng lật, nhất thời , cho nên... nhờ đại hiệp giúp một tay. Đến lúc đó, lão gia nhà nhất định sẽ hậu tạ đại hiệp."

"Lão gia nhà ngươi là ai?"

"Là Vương Quốc công!"

...

 

Loading...