Ánh mắt Liên Tước dán chặt ngôi nhà hồi lâu.
Tâm trạng rối bời.
Người chờ đợi hơn hai mươi năm, mà nhận .
Tất cả những chuyện xưa cũ, dường như tan biến, như bọt nước vỡ tan.
Và tất cả những ký ức , chỉ một nhớ!
Nghĩ đến đây, chỉ thấy buồn, chẳng còn gì khác.
Ngay cả niềm vui hội ngộ cũng .
Tam gia thấy nỗi buồn trong lời của , bèn dậy tới, vỗ vai an ủi: "Sẽ thôi, chuyện sẽ thôi."
Liên Tước cụp mắt xuống.
Im lặng .
...
Nam Quốc Hầu cần trở về thành khi cổng thành đóng để gây sự chú ý của Hồ Ấp Vương.
Những năm qua, Hồ Ấp Vương liên tục cài cắm tai mắt bên cạnh ông, vô đôi mắt luôn dõi theo từng cử động của ông, đề phòng ông phản hoặc mưu đồ bất chính. hơn hai mươi năm qua, ông vẫn an phận thủ thường ăn buôn bán, mang danh hiệu Hầu gia nhưng từng can dự việc triều chính, thậm chí hề hỏi han đến.
Trong mắt Hồ Ấp Vương, ông như một con thú hoang thuần hóa, còn chút sức uy h.i.ế.p nào.
Chính vì thế, trong danh sách thanh trừng cựu thần tiền triều của Hồ Ấp Vương tên ông!
...
Nếu để tai mắt của Hồ Ấp Vương ông hôm nay lén lút khỏi thành, chắc chắn sẽ rước lấy phiền phức.
Vì , ông bí mật trở về!
Trước khi , ông dặn dò Tam gia: "A Đường, tạm thời ở đây, nơi an . Còn những chuyện khác, đợi giải quyết xong việc bên sẽ tìm bàn bạc ."
Tam gia gật đầu.
Ông hiểu "chuyện khác" mà Nam Quốc Hầu là chuyện gì!
Sau đó, Nam Quốc Hầu sang Cảnh Dung, quan sát một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc và khâm phục: “Không ngờ, Dung Vương gia lừng danh Đại Lâm đang mặt . Ta giao thiệp với ngài vài mà nhận , thật thất kính."
Cảnh Dung đáp: "Ta cố ý che giấu phận thì đương nhiên ngài sẽ phát hiện , nếu thì ngày đầu tiên đến Hồ Ấp e là gặp rắc rối to ."
"Nói cũng , nhưng mà..." Nam Quốc Hầu lo lắng : “Tình hình sắp tới sẽ vô cùng nguy hiểm, con đường đầy chông gai, bao xa thì ai . Hơn nữa đây là chuyện nội bộ hoàng thất Hồ Ấp, ngài dù cũng là Vương gia Đại Lâm, nếu chuyện ngài nhúng tay lộ , e rằng sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nước và cả bản ngài, cho nên..."
"Hầu gia lo xa , khi đến Hồ Ấp tính toán và chuẩn kỹ lưỡng. Nếu sợ rắc rối thì đến đây. Huống hồ..." Hắn sang Kỷ Vân Thư, mỉm dịu dàng, nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của nàng: “Người yêu ở , há lý do gì theo? Sinh t.ử trải qua bao phen, xá gì ! Vì nàng , dù lên núi đao xuống biển lửa, cũng từ nan."
Ánh mắt Kỷ Vân Thư kiên định và thâm tình.
Kỷ Vân Thư đón nhận ánh mắt , khóe mắt cay cay.
Nàng , đàn ông mặt vì nàng mà thể hy sinh cả tính mạng.
Tình yêu thật cao cả.
Và sâu sắc.
Cũng giống như nàng yêu .
Nam Quốc Hầu đôi uyên ương mặt, trong lòng cảm thấy an ủi phần nào. Ông Kỷ Vân Thư : "Có Dung Vương bên cạnh chăm sóc Vân Thư, như cũng yên tâm. Trăm sự nhờ cậy Dung Vương."
Nói xong, ông chắp tay cúi chào Cảnh Dung.
Rồi rời .
Người khỏi, đột nhiên...
Lang Bạc hỏi một câu: "Phải , Bạch Âm ?"
Hửm?
là thấy bóng dáng .
Người ?
Lúc ở một góc khác của ngôi nhà trúc.
Bạch Âm đang một gốc cây lớn.
Vẻ mặt vô cảm.
Lát , phía một bóng từ từ tiến gần.
dừng ở cách ba mét, tiến thêm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1305-ta-se-nho-lai.html.]
Bạch Âm cảm nhận phía nhưng , chỉ đưa lưng về phía đó hỏi: "Ngươi từ sớm ?"
Tay cầm kiếm của Liên Tước siết chặt, hồi lâu mới : "Ta chắc chắn!"
"Vậy bây giờ thì ?"
Mắt Liên Tước đỏ hoe, gọi khẽ: "A Cẩn."
Chậm rãi, Bạch Âm .
Khoảnh khắc gương mặt Liên Tước lọt tầm mắt, trong đầu vang lên từng hồi âm thanh.
"Liên Tước, Liên Tước, Liên Tước..."
Đó là giọng của một đứa trẻ.
Lặp lặp !
Hắn khẽ lắc đầu, để bản trở về thực tại.
Rồi thẳng với Liên Tước: "Chuyện , nhớ gì cả."
Tim Liên Tước thắt .
Sống mũi cay cay.
Hắn từ từ giơ thanh kiếm trong tay lên, hỏi: "Thanh kiếm , ngươi cũng nhớ ?"
Bạch Âm thanh kiếm, trong mắt gợn lên chút d.a.o động.
Hắn lắc đầu.
Không nhớ.
Liên Tước bước gần hai bước, : “Nhớ ngày đó, chúng cùng bò mái nhà, với ngươi là thích thanh kiếm . thì ngươi ngủ mất ! Ta tưởng ngươi thấy lời , nhưng chẳng bao lâu , ngươi ôm thanh kiếm chạy đến tìm . Đó là thanh kiếm ngươi cầu xin phụ vương và mẫu phi lâu mới , chỉ vì... một câu thích. Lúc đó, cầm thanh kiếm và với ngươi rằng, sẽ luôn bảo vệ ngươi."
Bạch Âm .
Tiếp tục lắng .
Giọng Liên Tước nghẹn ngào: " ngờ, khi hoàng cung binh mã bao vây trùng trùng điệp điệp, bất lực, chỉ thể trơ mắt ngươi biến mất. Ta thực hiện lời hứa, là với ngươi."
Bạch Âm lập tức : "Không! Ngươi với . Chuyện năm xưa, đổi là bất cứ ai cũng đều bất lực thôi."
"A Cẩn..."
"Liên Tước, sẽ nhớ , tất cả... sẽ nhớ ." Bạch Âm chắc nịch.
Khoảnh khắc đó, mắt Liên Tước ầng ậc nước.
Hắn gật đầu thật mạnh.
Hắn tin Bạch Âm nhất định sẽ nhớ .
...
Một chiếc xe ngựa tăng tốc chạy dọc con đường mòn trong rừng hướng về phía cổng thành.
Cuối cùng cũng đến nơi khi cổng thành đóng.
Vẫn còn khá nhiều dân cổng thành!
...
Hôm nay xảy vụ ám sát ở cầu Văn, nên thành giới nghiêm.
Việc cổng thành kiểm tra gắt gao.
Xe ngựa của Nam Quốc Hầu chặn .
Lính gác cổng bên cạnh xe ngựa, hỏi: "Người nào? Vào thành gì?"
Người đ.á.n.h xe bình tĩnh đáp: "Đi buôn, giờ mới về kịp."
"Trong xe gì?"
"Không gì, chỉ là ít hàng hóa thôi."
"Mở , chúng kiểm tra."
Hả?
Nam Quốc Hầu bên trong, ánh mắt chợt đanh !
Nếu... rèm xe vén lên, ông sẽ lộ! Lúc đó, nếu để của Hồ Ấp Vương ông về thành muộn thế , chắc chắn sẽ sinh nghi và đề phòng!
...