Trước cảnh tượng hỗn loạn, Tống Chỉ cũng sợ c.h.ế.t khiếp.
Hắn giữa đám đông náo loạn, hồi lâu vẫn hồn! Chỉ cảm thấy m.á.u trong đang sôi sục. Muốn vọt lên tận đỉnh đầu.
Chân run rẩy, cũng , ở cũng xong.
Cho đến khi ai đó húc mạnh vai, mới giật tỉnh , ánh mắt đảo lia lịa, vội vàng chạy theo dòng về phía cầu để thoát .
vì quá đông, cầu hẹp, cộng thêm đám đông bên bờ đối diện cũng bắt đầu nhốn nháo, chặn kín lối lên cầu, nhất thời ai qua . Một liều nhảy xuống sông, cố bơi sang bờ bên .
"Bõm!"
Lác đác nhảy xuống. giữa mùa đông giá rét, nhảy xuống nước tím tái mặt mày, run lẩy bẩy, sức lực giảm một nửa, suýt thì đóng băng! Nên nhiều dám nhảy nữa, chỉ cố sống cố c.h.ế.t chen lấn lên cầu.
Tiếng la hét vang trời. Nỗi sợ hãi lan nhanh.
Đối diện với cảnh tượng đó, Cảnh Dung bên bờ vẫn bình tĩnh. Ánh mắt dán chặt bên rời.
Lang Bạc sang hỏi: "Vương gia, cần qua giúp ?"
Giúp? Ha ha!
"Không cần!" Y lạnh lùng ngăn : “Chuyện liên quan đến chúng ."
Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Huống hồ là chuyện của Nhị Vương gia. Càng nên xen !
Cảnh Dung nắm lấy tay Kỷ Vân Thư: "Chúng ." Định đưa nàng rời khỏi đây.
... Kỷ Vân Thư về phía Tống Chỉ đang kẹt cứng trong đám đông, lo lắng : "Tống Chỉ còn ở bên đó, đưa qua đây ."
Tên nhóc đó cũng thật vô dụng! Những đều chen lên , lên cầu cả , chỉ là mãi nhích thêm bước nào, ngược còn đẩy lùi về mấy mét, ép sát hành lang, suýt thì ngã sấp mặt.
là thư sinh trói gà chặt! Lại thêm tính tình lề mề, hiền lành, chen cũng là chuyện thường tình.
Bên đ.á.n.h ngày càng ác liệt, đao kiếm mắt, tình hình nguy hiểm, sơ sẩy một cái là Tống Chỉ băm vằm ngay.
Vì thế, Cảnh Dung thể thấy c.h.ế.t mà cứu!
Y lệnh cho Lang Bạc: "Ngươi qua đó đưa về đây, nhưng đừng để Nhị Vương gia thấy, kẻo rước rắc rối."
"Vâng."
Lang Bạc hiểu ý, xé vội một mảnh vải áo bịt mặt, đạp chân một cái, bay vút sang bờ bên .
Đáp xuống ngay cạnh Tống Chỉ. Hắn chẳng chẳng rằng, túm lấy cổ áo Tống Chỉ.
"Đồ mọt sách, theo !"
Tống Chỉ để ý bên cạnh xuất hiện thêm một , còn túm áo , trố mắt nọ, hoảng hốt hỏi: "Ngươi... ngươi là ai?"
"Qua bên ."
Giọng quen quá!
Lang Bạc dùng lực cổ tay, định xách , nào ngờ, đám thị vệ của Na Diên tưởng lầm là thích khách, nhao nhao vung kiếm lao tới bao vây.
C.h.ế.t dở! Lúc khó mà thoát .
Tống Chỉ nhân cơ hội vùng thoát khỏi "ma trảo" của Lang Bạc, nấp cột nhà. Vừa thấy con d.a.o găm cắm cột, c.ắ.n răng, dùng hết sức bình sinh rút con d.a.o , nắm chặt trong tay để phòng .
Lang Bạc vây khốn, đ.á.n.h loạn xạ với đám thị vệ! Thị vệ kéo đến ngày càng đông!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1299-loan.html.]
Na Diên vẫn đó bình tĩnh, ánh mắt sắc bén lạnh lùng quan sát tất cả, hai tay giấu trong tay áo nắm chặt, nhưng bề ngoài vẫn tỏ điềm nhiên như .
Sóng to gió lớn hơn thế cũng từng gặp.
Mấy tên thích khách thấy , lập tức cầm kiếm lao tới. Mũi kiếm như rực lửa. Hừng hực sát khí!
Na Diên hề sợ hãi, chinh chiến sa trường bao năm, kinh nghiệm đầy , võ công tất nhiên tầm thường, kẻ địch g.i.ế.c một ngàn cũng tám trăm. Đối mặt với tình cảnh , hề rối loạn, mũi chân hất một thanh kiếm đất lên, chộp lấy.
Rồi lao giao chiến với đám thích khách.
dù võ công cao đến , song quyền nan địch tứ thủ. Cũng lúc sơ hở.
Hắn đang đối mặt với kẻ địch phía , một tên thích khách khác bất ngờ cầm kiếm đ.á.n.h lén từ phía .
Cảnh tượng lọt mắt Tống Chỉ. Gần như suy nghĩ, Tống Chỉ cầm con d.a.o găm lao tới. Hắn giơ tay lên, dùng d.a.o găm đỡ lấy thanh trường kiếm. sức quá yếu, d.a.o chạm kiếm đ.á.n.h rơi xuống đất. Tên thích khách thu kiếm , trừng mắt gã đàn ông đột ngột xông phá đám, ngay khi con d.a.o tay Tống Chỉ rơi xuống đất, vung kiếm, đ.â.m thẳng n.g.ự.c Tống Chỉ.
Xuyên thấu lưng!
Tống Chỉ sững , run lên, chỉ cảm thấy n.g.ự.c đau nhói, đầu óc ong ong. Cảm giác như phơi nắng giữa trưa hè gay gắt!
Máu tươi theo vết thương n.g.ự.c chảy xuống. Từng giọt từng giọt rơi xuống đất.
Na Diên , thấy Tống Chỉ kiếm đ.â.m xuyên , mắt đanh , tung cước đá văng tên thích khách.
Kiếm tay vung lên hạ xuống. Cắt đứt cổ họng tên thích khách. C.h.ế.t ngay tại chỗ!
Thanh trường kiếm cũng thuận thế rút khỏi n.g.ự.c Tống Chỉ.
Tống Chỉ loạng choạng lao về phía , lảo đảo sắp ngã, cúi đầu lồng n.g.ự.c đ.â.m thủng một lỗ, phun một ngụm m.á.u tươi ngã xuống.
May mà Na Diên đỡ .
"Tống Chỉ?"
Hắn dám tin, tên thư sinh ngốc nghếch cứu mạng !
Hắn ấn chặt hai tay lên n.g.ự.c Tống Chỉ: "Bổn vương sẽ để ngươi c.h.ế.t !"
Tống Chỉ nên lời.
Na Diên mặt đỏ bừng, mắt đầy sát khí đám thích khách, gầm lên với đám thị vệ: "G.i.ế.c tha!"
Đám thị vệ bắt đầu đại khai sát giới! Thích khách kẻ c.h.ế.t, kẻ bắt. Mười mấy , chỉ còn vài tên.
Vì thế, Lang Bạc càng khó thoát . Bị vây trong ba tầng ngoài ba tầng. Trừ khi mọc cánh mới bay .
Bên bờ đối diện, Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư thấy tất cả.
Bạch Âm lo lắng: "Ta qua giúp , nếu thoát ."
Nói , Bạch Âm xé vội mảnh vải bịt mặt. Bay vút sang.
Kỷ Vân Thư trán lấm tấm mồ hôi, từ xa nàng thấy Tống Chỉ thương, đ.â.m xuyên ngực.
Tim nàng thắt : "Tống Chỉ đây?"
Ánh mắt lạnh lùng của Cảnh Dung dừng Na Diên, thấy Na Diên đang dùng sức ấn chặt vết thương đang chảy m.á.u của Tống Chỉ, vẻ mặt vô cùng căng thẳng, y : "Yên tâm , Nhị Vương gia sẽ để c.h.ế.t !"
Tống Chỉ đỡ một kiếm cho Na Diên, Na Diên thể để c.h.ế.t? Dù cũng là ân nhân cứu mạng của !
...