Đáp sự cảm kích của Tống Chỉ, Kỷ Vân Thư : "Lẽ chúng cảm ơn mới đúng, nếu , chúng cũng chẳng chỗ tá túc thuận tiện thế ."
Tống Chỉ: "Đây là việc nên mà."
Sau đó, Cảnh Dung lấy từ trong tay áo một túi bạc nặng trịch, nhét tay Tống Chỉ, : "Tống công tử, bạc cầm lấy."
Hả?
Tống Chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng rực, vội vàng rụt tay . Từ chối: "Không , ."
"Huynh cứ cầm lấy ."
"Ta thể nhận, Cảnh công tử, giúp nhiều , tiền tuyệt đối thể nhận, thu về ."
Vừa lùi mấy bước. Sợ Cảnh Dung dùng "vũ lực" ép nhận.
Cảnh Dung : "Số bạc đối với chúng cũng chỉ là con nhỏ thôi. hiện tại kỳ thi Hội sắp đến, cần dùng tiền nhiều việc, đó còn thi Đình nữa, chỗ nào cũng cần tiền cả. Bạc chắc cũng chẳng còn bao nhiêu, chẳng lẽ cứ thắt lưng buộc bụng mà sống ? Bây giờ là giai đoạn quan trọng, thể kham khổ , bạc sẽ giúp chi tiêu thoải mái hơn, yên tâm mà thi cử."
Y định dúi túi bạc tay Tống Chỉ nữa.
Tống Chỉ kiên quyết từ chối: "Đa tạ ý của Cảnh công tử, nhưng tiền tuyệt đối thể nhận! Thực bạc vẫn đủ dùng, Cảnh công t.ử cần lo lắng. Huống hồ các vị rời khỏi Hồ Ấp đường sá xa xôi, cần dùng tiền còn nhiều hơn , cứ giữ mà dùng, tấm lòng xin nhận."
Từ chối năm bảy lượt. Cảnh Dung hết cách, thể ép buộc, đành thôi.
Đêm hôm đó, Tống Chỉ đến tìm Kỷ Vân Thư. Thấy cửa phòng nàng vẫn mở, bèn gõ cửa.
Kỷ Vân Thư đang bên trong sắp xếp hai chiếc hộp gỗ đàn hương. Một hộp đựng màu vẽ. Một hộp đựng các loại d.a.o giải phẫu.
Thấy Tống Chỉ ở cửa, nàng : "Vào ."
Tống Chỉ bưng một bát canh nóng . Đặt lên bàn, : "Ta thấy trời tối lạnh, sáng mai các vị sớm, nên nấu cho Kỷ công t.ử một bát canh nóng, uống xong ngày mai cũng sẽ dễ chịu hơn."
Kỷ Vân Thư đặt con d.a.o tay hộp, lau tay. Bưng bát canh lên: "Không ngờ Tống công t.ử chu đáo thế."
"Thực bình thường cũng xuề xòa lắm."
Kỷ Vân Thư , uống một ngụm canh. Phải công nhận tay nghề của Tống Chỉ khá, ngon hơn cả đầu bếp thuê về nấu cho trong nhà.
Tống Chỉ nàng chớp mắt. Từ khi Kỷ Vân Thư là nữ nhi, mỗi khi đối diện với nàng, trong lòng luôn một sự rung động khó tả. Tim đập loạn nhịp, bối rối vô cùng.
Chỉ còn một đêm nữa thôi là Kỷ Vân Thư . Trong lòng nỡ bao nhiêu.
Kỷ Vân Thư thấy cứ chằm chằm cũng thấy lạ, ngược còn tò mò hỏi: "Không trong lòng Tống công t.ử ý trung nhân nào ?"
Tống Chỉ vốn da mặt mỏng. Bị hỏi như , má đỏ bừng, cúi đầu lí nhí: "Kỷ công t.ử đùa , quanh năm suốt tháng chỉ bạn với sách vở, gì cơ hội tiếp xúc với cô nương nào?"
"Điều kiện của thực mà."
"Ngài cứ đùa."
Thấy ngại ngùng, Kỷ Vân Thư cũng tiếp tục chủ đề nữa, chợt nhớ một chuyện, bèn hỏi: "Thực một chuyện, vẫn luôn thắc mắc."
"Chuyện gì?"
"Chuyện liên quan đến ."
"Ta?" Tống Chỉ ngạc nhiên, chỉ tay . Hắn chuyện gì đáng để tò mò chứ? Bản chỉ là một tên nghèo rớt mồng tơi, đều chẳng gì đặc biệt.
Kỷ Vân Thư đặt bát canh xuống, : "Ở Nghĩa Ô, ai cũng là tài tử, cũng xem thơ , nếu nhận thứ hai thì đời ai dám nhận thứ nhất. Tài năng như , tại năm xưa bỏ thơ, chuyển sang kịch bản kiếm sống?"
Hình như đây đầu nàng hỏi câu thì .
Tống Chỉ thở dài: "Chuyện cũ... nhắc đến thì hơn."
Về nguyên nhân, bao giờ với ai. Mấy năm nay, ít hỏi , chỉ trừ cho qua chuyện hoặc lảng sang chuyện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1294-thuong-lo-binh-an.html.]
Kỷ Vân Thư hỏi nữa vẫn kết quả! Tống Chỉ thì đành chịu.
Thấy thời gian còn sớm, Tống Chỉ dám phiền thêm, chào tạm biệt Kỷ Vân Thư vài câu lui ngoài.
Ngày hôm .
Sáng sớm tinh mơ, nhóm Cảnh Dung lên xe ngựa. Chưa đợi Tống Chỉ tiễn biệt, họ rời .
Trước khi , Cảnh Dung để túi bạc hôm qua.
Tống Chỉ phát hiện thì vô cùng cảm động, cũng buồn. Hắn cầm túi bạc ở cửa, về hướng cổng thành Cao Định.
"Thượng lộ bình an."
...
Buổi sáng mùa đông, gió lạnh như d.a.o cứa da thịt. Tưởng chừng như lột cả lớp da xuống.
Mặc dù , buổi sáng ở Cao Định vẫn nhộn nhịp, trời sáng hẳn, nhiều tiểu thương thành, bày biện hàng hóa hai bên đường. Dọc đường , mùi bánh bao nóng hổi thơm phức lan tỏa khắp phố phường. Khiến thèm thuồng.
Một chiếc xe ngựa giản dị qua khu chợ sầm uất, đến cổng thành. lính canh cổng chặn .
"Hôm nay xe ngựa khỏi thành ."
Hửm?
Lang Bạc cưỡi ngựa bên cạnh hỏi: "Tại ?"
"Tối qua gió to, đường quan lộ mấy cây lớn đổ rạp, sườn núi sạt lở, cũng ngập nước, bộ thì qua chứ xe ngựa thì chịu."
Bọn họ xe ngựa thì ? Lang Bạc thế nào, bèn hỏi vọng trong xe: "Công tử, tính đây?"
Cảnh Dung vén rèm xe ngoài. Hai hàng lông mày nhíu chặt: "Xem hôm nay ."
Lang Bạc: "Hay là về?"
Cảnh Dung giơ tay ngăn : "Không cần phiền Tống Chỉ nữa, chúng tìm đại một khách trọ nào đó ở tạm, đợi đường thông ."
"Vâng."
Thế là xe ngựa đầu. Lang Bạc tìm một khách trọ gần đó để tá túc.
Mọi xuống xe, thuê mấy phòng thượng hạng.
Khi Kỷ Vân Thư lên cầu thang, vô tình va một đàn ông đang vội vã xuống.
Vai nàng đau nhói, ngã ngửa , may mà Cảnh Dung ngay phía kịp thời đỡ lấy vai và eo nàng.
Cùng lúc đó, một vật từ trong gã đàn ông rơi .
"Keng" một tiếng. Âm thanh lớn.
Nhìn xuống, thấy một con d.a.o găm rơi ngay chân Kỷ Vân Thư.
Gã đàn ông vội vàng cúi xuống nhặt lên, nhét vội tay áo. Rồi vội vã xuống lầu.
Kỷ Vân Thư cau mày. Có chút tò mò.
Gã đàn ông đó mặc nho sam, đội mũ thư sinh, qua là sĩ t.ử đến kinh thành ứng thi. rõ ràng là một thư sinh, tại trong mang theo d.a.o găm?
Hơn nữa, thư sinh cầm bút thường chai ở ngón tay, nhưng nãy khi gã nhặt dao, Kỷ Vân Thư phát hiện lòng bàn tay gã đầy vết chai sạn! Trông giống như bàn tay của lao động chân tay quanh năm. miếng ngọc bội đắt tiền bên hông gã chứng tỏ gã dân lao động nghèo khó.
...