Gã sai vặt vội vàng cúi chạy , định kéo Triệu Nhi đang quỳ đất lên.
Triệu Nhi giãy giụa, liên tục cầu xin Vương Quốc công: "Cha ơi, dù cha nhẫn tâm đến thì cũng xin nể tình con mà cứu với."
"Mang ."
"Bà cũng là phu nhân của cha, là của con mà..."
Mặt Vương Quốc công tối sầm .
lúc ...
Na Diên nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng: "Quốc công, một đêm vợ chồng trăm năm ân nghĩa mà."
Nghe như lời khuyên giải, nhưng thực chất mang âm hưởng lệnh.
Vương Quốc công sững . Ông ngờ Na Diên lên tiếng. Nhất thời gì.
Na Diên Triệu Nhi đang đầm đìa nước mắt, bỗng nở nụ dịu dàng, : "Bản vương nhớ gặp ngươi, ngươi vẫn còn là một cô bé con, hôm nay lớn thế ."
Hả?
Chuyện gì thế ?
Nhớ gặp Triệu Nhi cách đây năm năm.
Na Diên đến phủ Quốc công khách, đang dạo cùng Quốc công ở hậu hoa viên, trò chuyện vui vẻ thì một bóng nhỏ bé từ lao , đ.â.m sầm hông .
Hắn thấy đau, chỉ cảm thấy vật gì đó mềm mại va . Cúi xuống , thấy một cô bé tết tóc đuôi sam, mặc váy xanh đang xoa đầu.
Miệng lẩm bẩm: "Mình gây họa ."
Giọng non nớt đầy vẻ tự trách.
Hắn bỗng nở nụ hiền hậu như một trai, đưa tay xoa đầu Tiểu Triệu Nhi, hỏi: "Có đau ?"
Tiểu Triệu Nhi ngước đôi mắt to tròn trai mặt, lắc đầu: "Không đau ạ."
Nói xong, cô bé cha , mím môi nhận : "Cha, con cố ý."
Biết nhận là ngoan.
Vương Quốc công trách phạt, chỉ gõ nhẹ đầu cô bé hai cái: "Đi chơi ."
"Vâng ạ."
Tiểu Triệu Nhi chạy biến .
Na Diên theo bóng lưng đáng yêu đó, hỏi: "Đây là?"
Vương Quốc công đáp: "Đây là con gái út của ."
"Hóa là lệnh thiên kim."
"Xấu hổ quá, suýt chút nữa Vương gia thương."
"Không , lệnh thiên kim đáng yêu."
"Nó tinh nghịch lắm." Nhắc đến con gái út, khuôn mặt Vương Quốc công luôn rạng rỡ nụ cưng chiều.
Na Diên hỏi: "Cô bé tên gì?"
"Triệu Nhi."
Triệu Nhi!
Ngày hôm đó, Na Diên ghi nhớ cái tên . Trở về, còn đặc biệt tìm hiểu về Tiểu Triệu Nhi. Biết thế kỳ lạ của cô bé, cũng ngạc nhiên khi thấy Vương Quốc công mê tín đến !
Giờ đây, năm năm gặp , Triệu Nhi năm xưa trở thành một thiếu nữ duyên dáng. Hoàn trút bỏ vẻ ngây thơ non nớt ngày nào.
Tính ... cũng đến tuổi cập kê .
Triệu Nhi ngừng , ngước đàn ông mặt, hỏi: "Ngài là Nhị Vương gia?"
", hóa ngươi vẫn nhớ ."
Cô bé nhớ, bỏ qua chuyện đó, cô bé nắm lấy vạt áo Na Diên, cầu xin: "Ngài thể bảo cha cứu ? Mẹ bệnh nặng lắm, cần mời đại phu."
"Đương nhiên, Bản vương đương nhiên sẽ giúp ngươi." Hắn trả lời chút do dự.
Sau đó...
Hắn sang Vương Quốc công: "Quốc công, chuyện ông chứ?"
Vương Quốc công đương nhiên dám trái lời, đáp: "Đã hiểu."
Na Diên Triệu Nhi: "Mẹ ngươi sẽ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1290-nguoi-ten-la-trieu-nhi-phai-khong.html.]
"Cảm ơn Nhị Vương gia."
"Không cần khách sáo." Na Diên với Quốc công: “Vậy Bản vương phiền ông xử lý việc nhà nữa, chuyện khác để khi nào rảnh sẽ bàn tiếp."
"Vâng."
Hắn dậy, phủi bụi áo, vuốt phẳng nếp nhăn tay áo.
Định rời , nhưng bước cửa dừng , Triệu Nhi vẫn đang quỳ đất, dịu dàng hỏi: "Ngươi tên là Triệu Nhi, ?"
Triệu Nhi đầy ơn, gật đầu lia lịa: "Vâng, tên là Triệu Nhi."
"Tốt, Bản vương nhớ kỹ ngươi ."
Để câu đó, bước màn tuyết rơi.
Vương Quốc công thở dài, con gái , tự tay đỡ cô bé dậy: “Cha với con bao nhiêu , cấm con đến gặp , con lời? Cứ thích chống đối cha là ?"
Triệu Nhi túm lấy tay áo ông: "Sao con thể gặp ?"
"Không là !"
"Cha..."
"Được , Vương gia lên tiếng thì cha thể bỏ mặc. con cho kỹ đây, đây là cuối cùng. Nếu con còn lời, cha sẽ tống con đến chỗ cô con đấy."
Cô của Triệu Nhi sống ở xa ngoài thành Cao Định, nếu đưa đến đó đồng nghĩa với việc bao giờ gặp Khương thị nữa.
Thế thì c.h.ế.t dở!
Cô bé vội vàng : "Vâng, đây là cuối cùng. Chỉ cần qua khỏi kiếp nạn , con sẽ lời cha."
"Ừm, thế thì ."
Triệu Nhi lúc mới rời .
Vương Quốc công ngốc, theo bóng lưng con gái, ông hít sâu một : "Xem ông trời ban cho vận may , vận may sắp đến đây."
...
Sau đó, Vương Quốc công lệnh cho mời đại phu đến khám cho Khương thị, dặn dò cứu chữa tận tình, để xảy chuyện.
... ông vẫn nhất quyết chịu đặt chân đến viện của Khương thị.
Triệu Nhi về phòng, lòng như lửa đốt chờ tin.
Không qua bao lâu.
Một nha nhỏ chạy về.
Triệu Nhi hỏi dồn: "Mẹ ?"
"Tiểu thư yên tâm, đại phu khám , là bệnh cũ tái phát cộng thêm trời lạnh nên cảm lạnh."
Trái tim đang treo lơ lửng của cô bé cuối cùng cũng hạ xuống đôi chút.
...
"Bị cảm lạnh?"
"Đại phu ạ, kê đơn t.h.u.ố.c và ."
Triệu Nhi cau mày, hai tay xoắn : “Cứ thế thì ! Lần đến thăm , thấy chăn đắp mỏng dính, than trong phòng cũng đủ ấm, ở trong đó lạnh mới lạ? Trước khi dặn dò nha chăm sóc bổ sung ngay những thứ còn thiếu mà."
"Tiểu thư..."
"Chẳng lẽ nha đó theo lời ?" Triệu Nhi hừ một tiếng, lệnh: “Em mau chuẩn mấy cái chăn bông và mấy giỏ than mang sang chỗ , , mua thêm mấy bộ quần áo dày nữa, nhanh lên."
Cô bé thúc giục.
nha nhỏ ngẩn .
"Em còn đó gì?"
Nha ấp úng: "Tiểu thư, thực ... lão gia mới sai mang đầy đủ đồ dùng cần thiết sang cho phu nhân , còn cử thêm hai nha nữa đến chăm sóc phu nhân chu đáo."
Cái gì?
Triệu Nhi tưởng nhầm: "Em ... là cha sai ?"
"Vâng, xong xuôi hết cả ạ."
Kỳ lạ quá!
Với tính cách của cha, thể đổi nhanh như ? Trong lòng cô bé dấy lên nỗi nghi ngờ.