Bạch Âm đàn ông đêm hôm khuya khoắt đến thăm viếng với ánh mắt kỳ quái, câu hỏi lạ lùng đó.
Cái gì gọi là “ngươi thực sự tên là Bạch Âm "?
Hắn Bạch Âm thì là ai? Câu hỏi thật đáng để suy ngẫm.
Bạch Âm siết chặt chuôi đao trong tay, hỏi ngược Liên Tước: "Tại ngươi hỏi ?"
Liên Tước im lặng một lát : "Ta từng nhỉ, ngươi giống một bạn của ?"
Bạn?
Nghe , Bạch Âm lùi nửa bước. Hắn bất giác nhớ giấc mơ ! Trong mơ Liên Tước!
Vừa hoang mang, tò mò về mặt. Hắn thuận theo lời Liên Tước, hỏi : “Ta... quen ngươi ?"
Câu hỏi dứt, khí như ngưng đọng. Ánh mắt hai giao , dường như trong khoảnh khắc đó, họ một sự cảm ứng nào đó.
Không ai lời nào!
Một lúc , tay cầm đao của Bạch Âm từ từ hạ xuống. Trong mắt thoáng hiện vẻ chắc chắn, nhưng ngay đó kiên định : “Không, chúng thể nào quen ."
Bởi vì trong ký ức của , hề ai tên là Liên Tước!
Liên Tước chua chát: "Phải, ngươi cũng thể là ."
Bởi vì A Cẩn của sẽ bao giờ nhận .
Cả hai đều phủ nhận suy đoán trong lòng . Liên Tước nán lâu, xong câu đó bèn vội vã rời với nỗi tiếc nuối.
Màn đêm gió tuyết trở về với sự tĩnh lặng vốn . Bạch Âm hành lang trống trải, chìm trầm tư.
Đêm đó, uống rượu suốt đêm, say khướt ngủ gục luôn bậc thềm đá. Như một đống bùn nhão!
...
Sáng sớm tinh mơ.
Tống Chỉ mở mắt cầm chổi sân quét tuyết.
Vừa đến sân, thấy Bạch Âm chỏng chơ bậc thềm. Tuyết phủ đầy . Mặt mày đỏ gay, môi tím tái. Rõ ràng là lạnh cóng.
Tống Chỉ sững sờ. Chuyện gì thế ? Một sống sờ sờ đây, nên quét tuyết từ trái sang từ sang trái nữa?
Đắn đo một hồi, luống cuống .
"Cái ... đây?"
Hắn sợ Bạch Âm, ai cũng điều đó.
Mãi một lúc ...
Hắn mới dám rón rén gần, xổm xuống, đẩy nhẹ Bạch Âm mấy cái, gọi khẽ: "Bạch Âm? Bạch Âm? Tỉnh ."
Đống bùn nhão vẫn bất động!
Tống Chỉ kiên trì gọi: "Bạch Âm , trời lạnh thế , đây ngủ sẽ cảm đấy, mau dậy . Bạch Âm? Dậy ."
"..."
"Hay là dìu về phòng nhé?"
"..."
Đống bùn nhão thấy tiếng động, cựa quậy một chút nhưng vẫn tỉnh.
Tống Chỉ lo sốt vó!
lúc , Lang Bạc dậy, chỉnh trang quần áo bước cửa. Vừa vòng qua hành lang thì thấy cảnh tượng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1287-bach-am-suyt-chet-cong.html.]
Hả?
Hắn ngớ rảo bước tới, hỏi Tống Chỉ: "Chuyện gì thế ?"
Dọa c.h.ế.t .
Tống Chỉ thấy như vớ cọc, vội dậy nắm chặt cán chổi giải thích: “Cái đó... cũng xảy chuyện gì? Sáng sớm quét tuyết thấy Bạch Âm đây, gọi mãi tỉnh."
Lang Bạc khịt mũi, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc xung quanh. Hôi quá! Hắn cau mày, liếc mắt quanh thì thấy mấy vò rượu tuyết vùi lấp.
Đổ nghiêng đổ ngả.
Hóa tên đêm qua ngoài uống rượu ? Uống rượu thì thôi , còn say bí tỉ! Giờ đây, nửa chôn trong tuyết. Nếu còn tiếng ngáy thì tưởng c.h.ế.t ! Chắc chắn là c.h.ế.t cóng. Nếu tuyết rơi dày thêm chút nữa thì chắc lấp kín luôn!
Tống Chỉ lo lắng hỏi: "Lang công tử, giờ đây? Không thể để Bạch Âm ngủ mãi ở đây ?"
Dù cũng bó tay !
Lang Bạc là một hán t.ử thô kệch, đảo mắt một vòng cúi xuống, nắm lấy cánh tay to khỏe của Bạch Âm, dùng sức kéo dậy. Sau đó vác luôn lên vai, thẳng.
Tống Chỉ theo mà trố mắt. Nhìn đôi tay chỉ quen cầm bút của , e là xách thùng nước cũng nổi. Thật hổ quá!
Hắn thở dài, lẳng lặng cầm chổi tiếp tục quét tuyết.
...
Lang Bạc vác Bạch Âm say khướt về phòng, ném phịch xuống giường chút thương hoa tiếc ngọc.
"Bịch" một tiếng!
Đầu Bạch Âm đập thành giường cứng ngắc.
Chắc là đau quá nên kêu lên "Á" một tiếng tỉnh dậy. Người co rúm , ôm đầu rên rỉ.
Mở mắt , thấy Lang Bạc đang nhăn nhở bên giường.
Hơi men tan bớt, ý thức dần . Hắn khó nhọc dậy, trừng mắt Lang Bạc: "Ngươi đ.á.n.h gì?"
Ái chà. Dám vu oan cho .
Lang Bạc vẻ mặt vô tội, pha chút bực bật : "Ai đ.á.n.h ngươi? Ngươi bằng con mắt nào thấy đ.á.n.h ngươi?"
Bạch Âm sờ đầu: "Ở đây chỉ ngươi, ngươi thì là ai? Chẳng lẽ là tự đánh?"
"Ta , ngươi uống rượu đến mụ mẫm đầu óc ? Ngươi , nếu nhờ vác ngươi về thì giờ ngươi vẫn đang ngoài đống tuyết kìa, c.h.ế.t cóng là cái chắc."
"..."
Bạch Âm mới nhớ . Phải ! Đêm qua uống rượu suốt đêm ngoài sân. Kết quả uống đến mất cả ý thức.
Nghe Lang Bạc , Bạch Âm mới thấy run rẩy. Lạnh buốt lan tỏa khắp . Răng va lập cập. Nằm ngoài trời cả đêm, lạnh mới lạ.
Hắn hà tay, vội vàng xoa xoa hai cánh tay, kéo chăn quấn chặt lấy .
Kín như bưng.
Sau đó Lang Bạc với ánh mắt phức tạp: "Cảm ơn."
"Còn cảm ơn là ngốc hẳn."
"Ngươi đừng đằng chân lân đằng đầu."
Lang Bạc đắc ý, phịch xuống mép giường, đôi mắt vẫn còn lờ đờ của Bạch Âm, hỏi: “ thật , rốt cuộc ngươi thế? Đêm qua gặp ác mộng xong là thấy lạ lạ, hỏi thì , tưởng ngươi ngoài dạo, ai ngờ uống rượu cả đêm. Uống thì uống, còn uống say bí tỉ như thế? Ngươi Tống công t.ử thấy ngươi như sợ hết hồn ! Hắn yếu nhớt, vác nổi ngươi. Nếu , giờ ngươi vẫn ngoài đó. Sao? Còn trông mong Vương gia khiêng ngươi á? Mơ ! Nếu là Vương gia, chắc chắn sẽ sai dội gáo nước lạnh cho ngươi tỉnh, lúc đó ngươi thành tượng băng luôn."
"..."
Cái miệng độc địa thật. Quả nhiên là do Cảnh Dung đích đào tạo, dạng .
...