Cô khẳng định tuyệt đối từng thế!
Lông mày Trương bộ đầu như dựng ngược lên tận tóc mai, đôi môi khô khốc khẽ giật. Chẳng lẽ quá nóng vội ?
Còn kẻ tiểu bộ khoái giữ chặt thì trưng đôi mắt vô tội đáng thương. Vô tội ư? Không, ngươi chẳng vô tội chút nào !
Khi Kỷ Vân Thư bước tới, cái miệng như dính keo của Trương bộ đầu cuối cùng cũng mở : "Cô nương, nạn nhân lúc còn sống từng tiếp xúc với , mu bàn tay còn cào xước, nhất định là xô xát với nạn nhân g.i.ế.c c.h.ế.t ."
"Huyện nha Du Châu từng án oan bao giờ ?"
Đôi mắt hạnh của cô thẳng Trương bộ đầu. Khiến bất giác run sợ! Sao tự dưng hỏi câu như ?
Trương bộ đầu hiểu: "Chuyện ..."
"Nếu Huyện thái gia Du Châu cũng nóng vội hồ đồ như ngài thì Du Châu chẳng án nào cũng là án oan ?"
"..."
Lần đầu tiên, Trương bộ đầu một con nhóc chặn họng đến nên lời.
Cho chừa cái thói coi thường phụ nữ! Cho chừa cái thói coi thường ! Đây mới chỉ là bài học ngoài miệng thôi, nếu thực sự gây án oan g.i.ế.c nhầm , ngài mấy cái đầu cũng đủ đền!
Chưởng quầy lúc bước lên, vỗ mạnh đầu kẻ : "Tiểu Triệu, nếu đúng là do ngươi g.i.ế.c, là đầu tiên thịt ngươi. Biển hiệu trăm năm của ngươi phá hỏng hết ."
Tiểu Triệu bèn kêu oan: "Chưởng quầy, ở quán gần mười năm , ông tin ?"
"Câm mồm, nếu tật giật thì ngươi chạy cái gì?" Chưởng quầy nghiến răng nghiến lợi.
"Ta..."
"Hắn quả thực g.i.ế.c !" Kỷ Vân Thư ngắt lời họ, Tiểu Triệu: "Hắn chỉ phòng ăn trộm đồ thôi."
"Ăn trộm?" Chưởng quầy ngạc nhiên.
Tiểu Triệu cúi gằm mặt, miệng run rẩy: "Ta ..."
"Ngươi cần chối quanh." Kỷ Vân Thư bác bỏ ngay lập tức: "Tuy ngươi g.i.ế.c , nhưng trong móng tay nạn nhân quả thực vụn da. Chỉ cần kiểm tra xem khớp với vết thương tay ngươi là ngay. Điều đủ chứng minh ngươi tiếp xúc với nạn nhân. Vì ngươi lén lấy chiếc nhẫn ngọc ngón cái của , nạn nhân lúc đó chắc chắn cào tay ngươi. Cũng chính lúc đó, dầu tay ngươi dính cổ tay nạn nhân. Ta nghĩ chiếc nhẫn đó vẫn còn ngươi chứ? Chỉ cần lục soát là ."
Dứt lời, tên bộ khoái nhanh nhẹn lục soát Tiểu Triệu, quả nhiên tìm thấy một chiếc nhẫn ngọc!
Tiếp đó, bộ khoái đem chiếc nhẫn so với ngón cái của nạn nhân, phấn khích với Trương bộ đầu: "Bộ đầu, sai, chiếc nhẫn là của c.h.ế.t."
Cán đao của Trương bộ đầu trong tích tắc kề cổ Tiểu Triệu, ép hỏi: "Còn mau khai, ngươi g.i.ế.c thế nào?"
"Oan quá, ... thật sự chỉ trộm đồ, g.i.ế.c mà!"
"Ngươi rõ ràng là lúc trộm cắp phát hiện nên mới g.i.ế.c diệt khẩu."
"Không , thật sự !" Tiểu Triệu sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy, nước mắt lưng tròng.
Cảnh Dung rốt cuộc nổi nữa, bước lên, giọng lạnh lùng: "Trương bộ đầu? Kỷ cô nương hung thủ thì chắc chắn ."
Ái chà, tên nhóc xem theo phá án nhiều cũng hiểu bài của !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-128-an-mang-quan-tro-2.html.]
Trương bộ đầu nghĩ bụng, chẳng lẽ nóng vội nữa ? Khóe mắt giật giật, mới bỏ cán đao khỏi cổ Tiểu Triệu, ánh mắt nghi hoặc về phía nữ t.ử che mặt.
Kỷ Vân Thư Cảnh Dung một cái, xoay xuống bên cạnh thi thể.
Cô từ tốn phân tích: "Trong móng tay nạn nhân tuy vụn da, nhưng còn cả vụn vải. Loại vụn vải nhỏ vải thô mà là lụa. Ta xem khắp phòng thấy đồ vật gì bằng lụa, hơn nữa vật đắt tiền như thế cũng thứ Tiểu Triệu . Một trong hai vết hằn cổ nạn nhân do dây thừng treo cổ gây , mà hẳn là do dải lụa. Vì vết hằn do vải tạo dạng dẹt, tơi và đều. Chắc chắn vụn vải trong móng tay là do lúc hung thủ dùng dải lụa siết cổ, nạn nhân giãy giụa cào cấu nên mới lưu ."
"Hơn nữa, vết hằn chúc xuống . Nạn nhân chỉ cao năm thước ( 1m6), hung thủ chắc chắn thấp hơn năm thước mới tạo vết hằn chúc xuống như . Tiểu Triệu cao năm thước ba tấc ( 1m7)."
"Dựa vải vóc và chiều cao, Tiểu Triệu đều phù hợp!"
Đôi mắt sáng ngời của cô, trong veo mà đầy trí tuệ, trong sự thông tuệ ánh lên vẻ tự tin nhàn nhạt!
Mọi xong đều im phăng phắc! Nhìn cô đầy kinh ngạc. Nữ t.ử rốt cuộc từ tới?
Tiểu Triệu giãy giụa vặn vẹo hai tay, miệng vẫn kêu: "Thả , g.i.ế.c mà."
"Thành thật chút !" Tên bộ khoái cũng chẳng hiền lành gì.
Kỷ Vân Thư định dậy thì phát hiện khóe miệng nạn nhân dường như vật gì đó. Cô bèn dùng chiếc khăn tay ban nãy lót tay, cạy miệng nạn nhân lôi vật đó .
Là một sợi tóc!
"Hung thủ là nữ?" Cô lẩm bẩm.
bên cạnh vẫn thấy. Trương bộ đầu hỏi: "Nữ? Sao thể? Nạn nhân dẫu cũng là đàn ông, thể một nữ nhân thấp bé hơn g.i.ế.c c.h.ế.t? Lại còn treo cổ lên?"
"Không là lý."
Kỷ Vân Thư dậy, đến mặt Tiểu Triệu.
Nghiêm giọng hỏi: "Ngươi thành thật trả lời , lúc ngươi trộm đồ rốt cuộc gì? Nhìn thấy gì? Nạn nhân lúc đó trong tình trạng thế nào?"
"Ơ!"
Bộp…
Trương bộ đầu thụi cán đao bụng Tiểu Triệu, quát: "Còn mau !"
"Ta , ." Tiểu Triệu đau điếng, cố nhớ , kể: "Lúc đó đưa cơm, ban đầu thấy , sấp đất. Ta thử thở thấy vẫn còn sống, tưởng... tưởng chỉ ngất thôi. Lúc đó thấy chiếc nhẫn ngọc tay , nhất thời nổi lòng tham nên tháo xuống. Ai ngờ đột nhiên tỉnh , nắm c.h.ặ.t t.a.y buông. Ta sợ quá nên đẩy mạnh , ngất . Ta bèn vội vàng chạy ngoài. Thật đó, thật đó, chỉ thôi, gì khác cả!"
"Ngươi chắc chắn lúc đó trong phòng chỉ một ?"
"Chắc là... ."
"Không đúng. Trước khi ngươi , hoặc khi ngươi , trong phòng , tính cả nạn nhân, ba mới đúng." Kỷ Vân Thư .
Trương bộ đầu ngạc nhiên: "Ba ?"
Cô chỉ tay lên bàn: "Trên bàn ba chén . Trương bộ đầu lúc chẳng lẽ chú ý ? Một tại rót ba chén ?"
Nhìn kỹ thì đúng là thế thật! Điểm ngoài Kỷ Vân Thư , hầu như ai để ý.
...