NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1274: Nếu có kiếp sau

Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:57:15
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đây, Cảnh Dung từng đến đây một ! Khi Kỷ Vân Thư đại lao Hình Bộ gặp Bỉnh Chính, y đợi ở bên ngoài. Ngục thấy quen mặt y cũng là chuyện bình thường.

Y hề hoảng loạn, ngược còn thẳng lưng, đón nhận ánh mắt soi mói của tên ngục , thẳng: "Ngươi nhầm ."

"Ta bình thường ít khi nhớ mặt ai, nhưng nhớ thì thể nhầm ." Tên ngục quan sát y kỹ càng, liếc tiểu thị vệ phía y vài .

Vẫn cứ thấy quen quen.

Cảnh Dung bình thản đáp: "Vụ án Đỗ Mộ Bạch ầm ĩ suốt thời gian qua, thường xuyên theo hầu Lý đại nhân tra án. Đại nhân cũng đến Hình Bộ vài , đều theo, chắc vì thế mà ngươi thấy quen mắt thôi."

"Ồ..." Tên ngục nheo mắt, suy nghĩ một lúc cũng đào sâu thêm nữa: “Cũng thể lắm, hèn chi thấy ngươi quen thế."

"Vậy bây giờ chúng ?"

"Được , ."

Lúc mới chịu cho .

Cảnh Huyên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nàng nơm nớp lo sợ theo Cảnh Dung sâu trong nhà lao. Rón rén từng bước, dám hé răng nửa lời.

Đến gần phòng giam của Cung Sĩ Lâm, Cảnh Dung dừng , sang bảo nàng: "Muội qua đó , canh ở đây, đề phòng tới."

Cảnh Huyên gật đầu. Rồi một bước về phía ánh sáng le lói đằng xa.

Lúc , Cung Sĩ Lâm đang chiếc chiếu cói bên trong, ánh mắt đờ đẫn xuống đất. Không còn chút ý chí cầu sinh nào!

Bỗng nhiên... Hắn thấy tiếng bước chân nhẹ.

Ngẩng đầu lên . Thấy một bóng gầy gò dừng cửa phòng giam. Người đến mặc đồ thị vệ. bộ đồ rộng thùng thình vặn chút nào!

Cung Sĩ Lâm nhận nàng ngay lập tức. Vô cùng kinh ngạc.

Hắn chống tay dậy, bước đến song sắt, dám tin mắt : "Tam Vương phi?"

Cảnh Huyên Cung Sĩ Lâm tiều tụy mặt, kìm xúc động, mắt đỏ hoe. Chân tay tê dại. Không nên lời.

Cung Sĩ Lâm hết bàng hoàng, nhưng đôi mắt đỏ hoe của phụ nữ mặt, lòng quặn đau.

"Sao ở đây?"

Lại còn ăn mặc... thế ?

Môi Cảnh Huyên run run: "Ta... đến thăm ." Giọng nàng khẽ!

Cung Sĩ Lâm chắp tay: "Tam Vương phi lòng ."

"Đến nước , cần gì khách sáo với như ."

"Ta là trọng phạm, ai cũng tránh còn kịp, hiếm Vương phi còn mạo hiểm đến đây thăm . Chỉ là... chắc hẳn lén lút đến đây ? Tuy bằng cách nào, nhưng nhất nên mau chóng rời khỏi đây, kẻo phát hiện."

Nàng lắc đầu: "Bị phát hiện thì ? Ta đến đây thì sợ gì chứ."

"Vương phi..."

"Người... thực sự do g.i.ế.c ?" Cảnh Huyên đột ngột hỏi.

Cung Sĩ Lâm sững sờ, thẳng thắn thừa nhận: "Ta nhận tội g.i.ế.c , chứng cứ cũng chứng minh điều đó."

"Ta lời thật!"

"Đó là sự thật, sai nửa lời."

Cảnh Huyên cố nén nước mắt, giọng yếu ớt hỏi: "Tại ? Tại như ?"

Trên mặt Cung Sĩ Lâm thoáng qua vẻ cay đắng: "Nguyên nhân là gì, sẽ . Tóm , đúng là do g.i.ế.c, g.i.ế.c thì đền mạng là chuyện đương nhiên."

Hắn sớm chuẩn tâm thế cõi c.h.ế.t.

Đôi mắt của Cảnh Huyên ngập nước, xong những lời , nàng rốt cuộc kìm mà rơi lệ.

Đau! Lồng n.g.ự.c đau nhói từng cơn!

Nàng cứ thế Cung Sĩ Lâm. Bốn mắt !

Cung Sĩ Lâm thấy nàng như , tình cảm dồn nén trong lòng trào dâng. bàn tay giấu trong tay áo bất giác siết chặt thành nắm đấm.

Lý trí bảo kiềm chế, nhất định kiềm chế!

... Mọi lý trí giờ phút đều tan vỡ.

Hắn kìm , đưa tay lên, từng chút từng chút một chạm khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Cảnh Huyên. khi đầu ngón tay chạm gò má lạnh lẽo của nàng, bỗng khựng .

Như thể khoảnh khắc , bừng tỉnh. Hắn thể như !

Hắn định rụt tay về, nhưng Cảnh Huyên nắm chặt lấy bàn tay .

Hả?

Cung Sĩ Lâm sững sờ, ánh mắt đầy kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1274-neu-co-kiep-sau.html.]

"...Vương phi?"

Cảnh Huyên áp bàn tay lên má . Khoảnh khắc , Cung Sĩ Lâm cảm nhận rõ ràng sự va chạm chân thực. Và cái lạnh phụ nữ cũng lan tỏa lòng bàn tay ấm áp của .

Mọi thứ xung quanh dường như ngưng đọng. Mờ nhạt dần. Chỉ còn hai , đắm đuối.

Hồi lâu nên lời!

Tình cảm Cung Sĩ Lâm chôn giấu suốt một năm qua giờ đây tuôn trào mãnh liệt. Hắn nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt cho phụ nữ mặt.

Rất lâu ...

Cảnh Huyên nghiêm túc hỏi : "Nếu... nếu khi gả Vương phủ, quen , đưa ?"

Chàng đưa ?

Cung Sĩ Lâm gần như cần suy nghĩ: "Có! Ta sẽ đưa nàng ."

Kiên định bao.

Khóe miệng Cảnh Huyên đẫm lệ dần hé nở nụ . Cuối cùng... cuối cùng nàng cũng tìm thấy khiến thể bất chấp tất cả trong rừng đào nơi đáy lòng.

"Có câu của , là đủ !"

Mãn nguyện.

Cung Sĩ Lâm cũng giấu giếm tình cảm của nữa: "Đến giờ vẫn thể quên đầu tiên gặp nàng, nàng mặc hỉ phục đỏ rực qua mặt , chỉ một ánh đó thôi, như bỏ bùa mê. Nàng chắc chắn , thực trong một năm qua, mỗi đến Tam Vương phủ, điều mong chờ nhất là thấy nàng một , dù chỉ là từ xa cũng . Ta cũng vô tự nhủ với bản , nàng là Tam Vương phi, chúng thể. Nàng , chôn chặt một mối tình trong lòng đau đớn đến thế nào ? Cũng may..." Hắn : “Cũng may bây giờ, cuối cùng cũng thể dũng cảm tình cảm với nàng, dù , cũng còn gì hối tiếc nữa."

Cảnh Huyên xong, như mưa. Đáng lẽ hiểu sớm hơn! Sớm hơn mới !

Cung Sĩ Lâm lau nước mắt cho nàng, lấy từ trong tay áo một miếng ngọc bội. Đặt tay nàng.

"Đây là vật đeo bên từ nhỏ đến lớn, mong nàng giữ lấy nó, coi như... một vật để tưởng niệm."

Cảnh Huyên miếng ngọc bội trong suốt trong lòng bàn tay, đau lòng khôn xiết. Nàng run rẩy : "Ta sẽ giữ gìn nó cẩn thận."

Cung Sĩ Lâm bắt đầu lùi phía . Cuối cùng ẩn bóng tối của phòng giam. Điều hối tiếc duy nhất trong đời coi như bù đắp.

Hắn . Nụ .

"Nếu kiếp ..."

Cảnh Huyên theo , nhưng còn rõ khuôn mặt ẩn trong bóng tối nữa.

Nàng : "Nếu kiếp , nguyện cùng !"

Rời khỏi đại lao Hình Bộ, Cảnh Dung đưa Cảnh Huyên lên xe ngựa. Hướng về phía Tam Vương phủ.

Suốt dọc đường, Cảnh Huyên cầm miếng ngọc bội, cúi đầu . Không một lời. Cũng !

Cuộc đối thoại giữa Cảnh Huyên và Cung Sĩ Lâm, Cảnh Dung đều thấy hết. Y hỏi gì cả. Chỉ lẳng lặng ở bên nàng.

Khi xe ngựa dừng cách cửa Tam Vương phủ xa. Cảnh Dung mới nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng, : "Đừng nghĩ ngợi nữa."

Cảnh Huyên thu dòng suy nghĩ, ngước mắt y, hỏi: "Hoàng , đời những chuyện... thực sự thể vẹn ?"

"Có lẽ ."

Nàng hít một thật sâu: "Muội hiểu ."

"Tự bảo trọng."

"Vâng."

Cảnh Huyên xuống xe, về phía cửa Vương phủ. Cảnh Dung đợi nàng hẳn mới yên tâm rời .

điều Cảnh Huyên ngờ tới là, ngay lúc nàng lén lút phủ bằng cửa , một tiểu nha thấy.

Tiểu nha suy tính hồi lâu, chạy bẩm báo Na Thác.

Vì những lời của Bình Dương Hầu hôm nay, Na Thác cả ngày suy tính thiệt hơn. Giờ tin , nổi trận lôi đình! Lập tức đến viện của Cảnh Huyên.

Cảnh Huyên trèo cửa sổ về phòng, quần áo, xóa sạch dấu vết ngoài. Một nha bên ngoài bỗng hô lên: "Vương gia?"

Hửm? Cảnh Huyên giật . Sao tới đây?

Nàng vội vàng lên giường, chăn đắp lên thì Na Thác xông .

Hắn giật phắt màn trướng bên giường, túm lấy cái chăn nàng, hất tung .

Cảnh Huyên hoảng sợ dậy, ôm hai tay co rúm một góc.

"Ngài cái gì ?"

Na Thác thấy nàng mặc đồ ngủ, tóc xõa, trong phòng thứ bình thường, giống ngoài về. nha báo tin, chắc chắn sai !

 

 

Loading...