NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1268: Cướp ngục?

Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:03:00
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tam Vương gia sải bước tới, mặt đầy lo lắng và vội vã.

Vừa tin Cung Sĩ Lâm gặp chuyện, đ.á.n.h rơi cả chén tay, hồi lâu mới hồn. Cuối cùng cũng hiểu tại đó Cung Sĩ Lâm hỏi chọn chọn vương vị. Hóa Cung Sĩ Lâm tính nước cờ , tiêm phòng cho từ .

Na Thác kẻ vô tình, thể khoanh tay ?

Liễu Hà thấy đến, e dè chào: "Tam Vương gia."

"Mang Cung Sĩ Lâm đây." Na Thác lệnh thẳng thừng.

"Người đang ở trong ngục, e là..."

"Chẳng lẽ Bản vương gặp một cũng ?"

"Không , chỉ là lúc e tiện."

"Có gì mà tiện? Liễu Hà, Bản vương nể mặt ngươi mới đến thông báo một tiếng, nếu trực tiếp dẫn đại lao Hình bộ cướp ." Na Thác đằng đằng sát khí, chẳng còn giữ kẽ gì nữa.

Mục đích duy nhất của bây giờ là đưa Cung Sĩ Lâm . Vì quá lo lắng, quá sốt ruột nên quên sạch cả luật pháp. Thiên t.ử phạm pháp cũng xử như thứ dân, nếu Na Thác thực sự đưa , tội danh gánh đủ.

Hắn hồ đồ nhưng Liễu Hà thì tỉnh táo, ông bình tĩnh khuyên giải: “Tam Vương gia, vạn thể! Cung Sĩ Lâm nhận tội g.i.ế.c , tội danh thành lập. Hiện tại ngoài đại lao Hình bộ , cả. Nếu Vương gia cố tình đưa , thần chỉ còn cách bẩm báo lên Đại vương, lúc đó Vương gia cũng sẽ gặp rắc rối."

Lời khuyên chân thành nhưng lọt tai Na Thác lúc thành lời đe dọa!

Hắn trừng mắt giận dữ, quát lớn: "Một quan nhỏ Lại bộ mà cũng dám uy h.i.ế.p Bản vương ?"

"Thần tuyệt đối ý đó."

Na Thác lộ vẻ tàn nhẫn: "Bản vương nữa, mang Cung Sĩ Lâm đây."

"Thứ cho thần khó tuân mệnh!"

Cứng đối cứng. Nếu để đưa , Liễu Hà cũng khó giữ cái đầu. Nên ông thể nhượng bộ, dù mặt là cường quyền.

Câu "Thứ cho thần khó tuân mệnh" như đổ thêm dầu lửa, chọc giận Na Thác .

"Được, Bản vương sẽ tự ngục đưa ."

"Vương gia..."

Liễu Hà gọi với theo nhưng . Na Thác phất tay áo bỏ .

Liễu Hà vội vàng dẫn đuổi theo. Đến cửa đại lao, cai ngục dám ngăn cản. Liễu Hà vẫn cố vớt vát: “Vương gia, vạn thể! Cung Sĩ Lâm đang mang tội, nếu ngài đưa , hậu quả khôn lường."

Na Thác quát: "Cút hết cho !"

Hắn dẫn xông thẳng trong. Người của Liễu Hà dám ngăn cản thật sự. Cai ngục bên trong cũng dạt , chỉ dám lúi húi chạy theo .

Na Thác phận cao quý, từng đặt chân đến chốn . Vừa , mùi hôi thối xộc lên mũi khiến khó chịu, nhưng giờ chẳng bận tâm, chỉ một lòng đưa Cung Sĩ Lâm .

Hắn thực sự hồ đồ . Mất hết lý trí. Dù công khai "cướp ngục" sẽ rước họa , nhưng thể trơ mắt Cung Sĩ Lâm chỗ c.h.ế.t.

Đến phòng giam của Cung Sĩ Lâm.

Cung Sĩ Lâm thấy đám đông ập đến thì ngạc nhiên. Nhìn thấy Na Thác, hiểu ngay vấn đề, vội vàng dậy.

"A Thác, ngài?"

Na Thác đau lòng bạn song sắt: "Ta đến đưa ngươi ."

"Đừng bậy."

"Ta thể để ngươi ở đây." Na Thác quát cai ngục: “Mở cửa!"

Người giam bên trong là trọng phạm, xảy chuyện gì ai gánh nổi. Cai ngục sang Liễu Hà. Liễu Hà dám lệnh mở cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1268-cuop-nguc.html.]

Cung Sĩ Lâm hiểu tình thế, đến song gỗ với Na Thác: "Cho của ngài lui , chuyện riêng với ngài."

"Ra ngoài ."

"Nghe một ."

Na Thác do dự. Sát khí dần tan biến. Cuối cùng, phất tay cho lui .

Thấy , Liễu Hà mới đồng ý cho cai ngục mở cửa.

"Các ngươi cút xa một chút!" Na Thác trừng mắt đám xung quanh.

đây cũng là nhà lao, của Na Thác rút, đưa cũng dễ. Liễu Hà yên tâm phần nào, dẫn rút ngoài.

Na Thác bước nhanh phòng giam, mắt đầy lo âu.

Cung Sĩ Lâm : "Ngài nên đến đây!"

"Bây giờ đến, chẳng lẽ đợi ngươi c.h.ế.t mới đến nhặt xác ?" Na Thác kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y bạn: “Xảy chuyện tày đình thế với ? Nếu tìm cách giúp ngươi ."

"Chính vì ngài sẽ giúp nên mới liên lụy ngài."

"Nói nhảm!" Na Thác thực sự đau lòng: “Từ nhỏ đến lớn, ngươi liên lụy còn ít ?"

Mắt ngấn lệ. Cung Sĩ Lâm cũng xót xa, mở lời thế nào.

Na Thác: "Ta đưa ngươi rời khỏi đây, là Vương gia, ai dám cản !"

"Ngài hồ đồ thật giả vờ thế?" Cung Sĩ Lâm : “Ngài đưa là cướp ngục, ngài cũng sẽ gặp rắc rối."

Na Thác khựng . Lý trí về. , nếu đưa , Nhị Vương gia chắc chắn sẽ nắm thóp, chơi một vố. Hậu quả thế nào, dùng đầu ngón chân cũng nghĩ .

Hắn thở dài, cuối cùng cũng từ bỏ ý định.

Cung Sĩ Lâm hỏi: "Cha ?"

"Cha ngươi tìm xong thì cung , chắc giờ đang cầu xin Phụ vương tha mạng cho ngươi."

"Là bất hiếu, liên lụy đến cha."

Na Thác gặng hỏi: "Sĩ Lâm, rốt cuộc là tại ? Tại ngươi g.i.ế.c ?"

"Đừng hỏi nữa, lý do."

"Ngươi đúng là con trâu cứng đầu!"

Cung Sĩ Lâm hỏi: "Ngài còn nhớ lời với ngài ?"

"Chó má, nhớ gì hết."

"A Thác, nhận tội g.i.ế.c , giờ trong ngục tù, chắc chắn c.h.ế.t. Ngài nhớ kỹ, tuyệt đối nhúng tay chuyện . Nếu Nhị Vương gia sẽ để ý, lúc đó sẽ liên lụy đến ngài. Ta g.i.ế.c đền mạng là đáng, nhưng khi c.h.ế.t còn kéo ngài theo. Nếu , c.h.ế.t cũng nhắm mắt."

"Ngươi thể khoanh tay mà."

"Coi như tác thành cho ." Cung Sĩ Lâm nắm tay : “Đừng can thiệp chuyện , tuyệt đối đừng."

Na Thác đau đớn: "Làm nhẫn tâm bỏ mặc ? Ta coi ngươi như ruột, thể trơ mắt ngươi c.h.ế.t?"

"Có câu của ngài, cũng mãn nguyện ! Ngài ! Đi ngay ."

Hắn đẩy Na Thác một cái. Na Thác loạng choạng suýt ngã, may mà vững !

"Sĩ Lâm, ngươi cố chấp chứ?"

 

 

Loading...