Nghe hai chữ "Vương cung", Tiết Hòa c.h.ế.t sững!
Cả đời từng đặt chân đến nơi " lạ chớ " , vị Tam Vương gia mặt rốt cuộc đang toan tính điều gì?
"Vương gia, ngài... tại đưa cung?"
"Đưa ngươi mở mang tầm mắt!"
"Vương..."
"Ngươi mà còn thêm câu nào nữa, Bổn vương sẽ lấy đế giày nhét mồm ngươi." Na Thác đe dọa.
Tiết Hòa lập tức ngậm miệng, co ro sàn xe lạnh lẽo, run như cầy sấy, đôi mắt trân trân đàn ông đang nở nụ quỷ dị mặt. Hắn thầm nghĩ, khi nào lôi cung quỳ nền đá xanh ? Nghĩ đến đó thôi lạnh sống lưng! Cảm giác như sắp tận đến nơi.
nghĩ mãi đắc tội Tam Vương gia lúc nào mà ghim thế ?
Trong khi xe ngựa đang bon bon đến Vương cung, của Na Thác phái cũng đến phủ Nhị Vương gia.
Vì chuyện xảy ban nãy, trong lòng Na Diên giờ như hàng ngàn ngọn đuốc thiêu đốt, cháy sém cả ruột gan. Cảm giác khó chịu đến mức buồn nôn.
điều ngờ là, từ Hình Bộ về bao lâu, mới pha còn kịp nguội, bên ngoài hô hoán: "Vương gia, của Tam Vương phủ đến."
Người của Tam Vương phủ?
Na Diên nhớ nổi cuối của Tam Vương phủ bước qua cửa nhà là bao giờ nữa! Chắc cũng mười bảy năm !
Khi đó, cả và Na Thác đều trưởng thành, nhưng phong phủ . Tuy nhiên Na Thác do Vương hậu sinh , sủng ái hết mực, dù phủ bên ngoài nhưng vẫn sống trong cung.
Nhớ năm đó, Hồ Ấp Vương một bảo vật, là viên minh châu cực kỳ trong suốt! Na Thác chỉ khen một câu , Hồ Ấp Vương liền ban thưởng cho .
Mười bảy năm , quan hệ giữa Na Thác và Na Diên căng thẳng như bây giờ, vẫn còn gọi là . Na Thác minh châu, đầu tiên khoe là Na Diên, bèn hớn hở chạy khỏi cung, khoe khoang mặt Na Diên, một câu "Phụ vương thưởng", hai câu "Phụ vương cho". Điều khiến Na Diên vô cùng khó chịu. Hắn là con vợ lẽ, địa vị vững, thấy cùng cha khác khoe mẽ như , thật hận thể rút đao c.h.é.m c.h.ế.t, đập nát viên minh châu . nhịn.
Chỉ buông một câu: "Có gì mà hiếm lạ? Chẳng bao lâu nữa sẽ vô xếp hàng dâng lên mặt !"
Tuổi trẻ, đúng là lời của tuổi trẻ ngông cuồng!
Chính vì câu , Na Thác tin chắc vị trưởng sớm tối tranh giành vương vị với . Thế thì còn gì là tình nghĩa?
Hắn lập tức cất viên minh châu , đập cửa bỏ về, khi còn tức giận vọng : "Kẻ nào dám dâng, sẽ lấy đầu kẻ đó."
Cũng từ đó, hai trở mặt. Na Thác hạ lệnh, hai phủ qua , chuyện sâu.
Mười bảy năm trôi qua, hôm nay của Tam Vương phủ đến? Na Diên nghi hoặc, đồng thời dâng lên dự cảm chẳng lành.
"Cho ." Hắn vọng .
Một lát , của Tam Vương phủ dẫn .
"Tham kiến Nhị Vương gia."
"Có chuyện gì?"
"Chủ t.ử sai đưa cho Nhị Vương gia một bức thư."
"Cái gì?"
Người nọ dâng thư lên. Na Diên mở xem, đến chữ cuối cùng, mắt trợn trừng. Giận tím mặt.
"Rầm!" Một chưởng đập xuống bàn!
Hắn phắt dậy, đá tung chiếc bàn thấp mặt. Ấm chén rơi loảng xoảng vỡ tan tành.
Thị vệ bên ngoài sợ hết hồn: "Vương gia?"
"Lập tức chuẩn xe ngựa, Bổn vương cung!"
________________________________________
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1257-vao-cung.html.]
Xe ngựa của Na Thác thong thả đến cổng Vương cung. Bên ngoài tuyết rơi dày đặc.
Hắn xuống xe, thị vệ vội vàng che ô. Còn Tiết Hòa trói như đòn bánh tét thì ném xuống xe. Cả ngã đống tuyết.
Những bông tuyết lạnh buốt bám đầy . Hắn đất, còn sức dậy, Na Thác đang cao với vẻ t.h.ả.m hại.
"Vương gia, ngài tha cho ." Hắn cầu xin.
Na Thác khẩy: "Tha cho ngươi? Ngươi gì nên chột ?"
"Ta..."
"Không , Bổn vương ngươi , lát nữa cung, ngươi cứ quỳ cho t.ử tế là ."
"..."
Na Thác phất tay: "Lôi dậy."
Hai bóng lập tức tiến tới, xốc nách lôi dậy, theo Na Thác cung. Đi thẳng đến tẩm cung của Hồ Ấp Vương!
Tiết Hòa đầu cung, sợ hãi tò mò ngó xung quanh. Ngắm nghía cảnh vật trong cung!
Hắn từng vô mơ tưởng, mong ngày đỗ Trạng nguyên, triều quan, bước chân chốn quyền lực . Không ngờ bằng cách !
Chỉ đến khi ấn quỳ xuống nền tuyết lạnh giá, mới kéo về thực tại. Cái lạnh từ đầu gối truyền khắp ! Run lẩy bẩy ngừng!
Hắn dám la hét, cũng dám giãy giụa. Đôi mắt kinh hoàng chằm chằm cung điện nguy nga tráng lệ mặt. Dù từng cung, nhưng cũng sống trong đó chắc chắn tầm thường. Khi thấy Na Thác ở cửa vài câu với thái giám, thái giám liền bẩm báo, một thể khiến Na Thác ngoài cửa chờ đợi... Chắc chắn là Hồ Ấp Vương !
tại đưa đến gặp Hồ Ấp Vương? Trong lòng lo sợ khó hiểu.
Một lát , thái giám , cùng còn Lý Kiều, trai của Lý Thành.
Hắn hành lễ với Na Thác: "Tam Vương gia."
Na Thác trong: "Phụ vương gặp ?"
"Đương nhiên , nên mới cho truyền ngài ."
"Ừ." Hắn định bước .
Lý Kiều cản .
"Ngươi cản Bổn vương gì?"
Lý Kiều kéo sang một bên, liếc Tiết Hòa đang quỳ trong tuyết: "Vương gia định cáo ngự trạng thật ?"
"Ngươi hết ?"
"Vâng!"
"Ngươi ngày nào cũng ở trong cung hầu hạ Phụ vương, chuyện mới xảy sáng nay mà ngươi nắm tin nhanh thật đấy." Na Thác nhạt.
Lý Kiều đôi co, nghiêm túc : "Vương gia, nếu ngài thật, thì cuộc chiến tranh giành với Nhị Vương gia coi như chính thức bắt đầu, ngài hãy suy nghĩ cho kỹ."
"Bổn vương đến đây là vì suy nghĩ kỹ ! Nếu cũng chẳng dẫn Tiết Hòa cung gì."
" Nhị Vương gia đèn cạn dầu, đối đầu e là sẽ ít rắc rối, Vương gia hãy khuyên một lời."
Ha ha!
Na Thác từ đầu đến chân: "Sao Lý đại nhân trở nên lo sợ thế ?"
"Chỉ là suy tính chu thôi!"