NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1253: Sự thật đằng sau vụ trộm (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:57:13
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bỉnh Chính thừa nhận!

Ánh nến yếu ớt trong lao ngục hắt lên khuôn mặt râu ria xồm xoàm, xám ngoét như tro tàn của .

Trực giác và suy đoán đó của Kỷ Vân Thư quả nhiên sai. Bỉnh Chính vấn đề! Hắn thực sự đang che giấu điều gì đó! Chỉ tiếc là đây cạy miệng , ép sự thật.

hôm nay thế ? Tại chủ động thừa nhận?

Bất giác, bàn tay giấu trong tay áo của Kỷ Vân Thư siết chặt . Nàng hỏi: "Tại bây giờ ngươi chịu cho ? Kẻ giật dây rốt cuộc là ai?"

Bỉnh Chính ngước lên, đôi mắt ngấn lệ: "Bởi vì bà nội mất ."

"Chuyện thì liên quan gì đến việc bà nội ngươi qua đời?"

"Đương nhiên là !"

"..."

Bỉnh Chính nghẹn ngào: "Ta từ nhỏ do một tay bà nội nuôi lớn. Đối với , bà là duy nhất đời ! Còn quan trọng hơn cả mạng sống của ."

"Rốt cuộc... xảy chuyện gì?"

Hắn khổ sở, hít một thật sâu: "Năm xưa, đến Cao Định tham gia thi Hội, may mắn ở trong Văn xá, coi như chốn dung ! Ta dốc hết sức lực dùi mài kinh sử chỉ mong một ngày đỗ đạt, đón bà nội lên Cao Định hưởng phúc! Mặc dù , trong các sĩ t.ử năm đó nhiều tài hoa hơn , thậm chí sớm chọn môn sinh, con đường quan lộ rộng mở thênh thang! Còn Đỗ Mộ Bạch ở cùng phòng với , chỉ là Nam Thân tài tử, mà còn Bình Dương Hầu coi trọng, trở thành môn sinh, thứ đều vượt xa . Còn thì ? Một áo vải, quyền thế, ngoài cắm đầu sách thì chẳng tích sự gì! Cho nên, bảo ghen tị với Đỗ Mộ Bạch là dối."

Con dù lương thiện đến , cũng sẽ lúc nảy sinh lòng đố kỵ! Bỉnh Chính cũng ngoại lệ!

Kỷ Vân Thư im lặng lắng .

Bỉnh Chính tiếp tục: "Mãi cho đến một hôm, Phương Đồng và Khương Văn dẫn gặp một !"

"Ai?"

"Tiết Hòa, cùng là môn sinh của phủ Bình Dương Hầu với Đỗ Mộ Bạch."

Ách!

Hắn kể tiếp: "Hắn đưa cho mấy tờ ngân phiếu, bảo giúp một việc."

Kỷ Vân Thư vỡ lẽ: "Hắn mua chuộc ngươi, để ngươi vu oan cho Đỗ Mộ Bạch trộm thơ?"

" !" Nhớ chuyện , Bỉnh Chính hối hận vô cùng, đôi mắt đỏ ngầu ngập nước, hai tay bấu chặt mớ rơm rạ ẩm ướt đất: “Ta tuy ghen tị với Đỗ Mộ Bạch, nhưng sách, liêm sỉ nhân nghĩa là đạo lý thánh hiền! Ta chuyện thất đức đó để hủy hoại bản . Tiết Hòa liên tục uy h.i.ế.p . Hắn nếu đồng ý, sẽ tìm cách khiến thể tham gia kỳ thi năm đó, thậm chí còn lấy tính mạng bà nội để đe dọa! Cộng thêm sự chèn ép của Phương Đồng và Khương Văn những ngày đó, thể đồng ý! Ta đành trái lương tâm, vu oan cho Đỗ Mộ Bạch, kết quả hại tước tư cách môn sinh, thậm chí mấy ngày tự sát! Sáu năm qua, ngày nào cũng sống trong dằn vặt, tự trách bản , cảm giác đó chẳng khác nào đày xuống mười tám tầng địa ngục!"

Sự thật đến quá bất ngờ! Thậm chí ngoài dự liệu.

Kẻ giật dây hóa là Tiết Hòa. Còn Phương Đồng và Khương Văn, những kẻ luôn miệng kêu oan, cũng là đồng lõa.

Kỷ Vân Thư kinh ngạc hỏi: "Vậy bây giờ tại ngươi cho những chuyện ?"

"Bà nội mất ! Ta còn gì vướng bận, cũng cần lo sợ Tiết Hòa lấy bà uy h.i.ế.p nữa. Hơn nữa, giờ nông nỗi , sống cũng như c.h.ế.t. Nếu còn tiếp tục che giấu, xuống suối vàng, lấy mặt mũi nào mà gặp Đỗ Mộ Bạch!" Nói đến đây, đ.ấ.m mạnh tay xuống đất đầy uất hận.

Kỷ Vân Thư thương cảm cho , phẫn nộ những âm mưu xảo trá chốn quan trường! Cuộc tranh đấu giữa các sĩ t.ử khoa cử bao giờ cũng khốc liệt như !

...

Nàng hỏi: "Những gì ngươi , thể tin ?"

Bỉnh Chính từ tốn lấy ba vật từ trong n.g.ự.c áo!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1253-su-that-dang-sau-vu-trom-1.html.]

Hai tờ giấy và một gói đồ bọc giấy vàng. Hắn run rẩy đưa cho Kỷ Vân Thư.

"Trong , một tờ là bản cung khai do chính tay , điểm chỉ của . Gói giấy vàng đựng ngân phiếu năm xưa Tiết Hòa đưa cho , hề động đến! Còn tờ giấy là thư riêng Tiết Hòa cho , đó ghi rõ ngày giờ địa điểm hẹn gặp , đó là bút tích của , đối chiếu là ngay!"

Kỷ Vân Thư cầm ba vật chứng tay, trong lòng hiểu rõ, đây là trách nhiệm! Cũng là sự tin tưởng mà Bỉnh Chính dành cho nàng!

Nàng : "Ngươi yên tâm, sẽ khiến kẻ tội chịu sự trừng phạt thích đáng."

"Mọi việc xin nhờ cậy Kỷ !"

"Ngươi ép buộc, nay chủ động khai sự thật, đến lúc đó sẽ xin giảm nhẹ tội cho ngươi, để ngươi thể về chịu tang bà nội."

"Đa tạ."

"Vậy cáo từ ." Kỷ Vân Thư gật đầu chào , rời . Đi vài bước, nàng dừng , đầu hỏi: "Còn nữa, chuyện Văn xá ma... là do ngươi ?"

Nghe , Bỉnh Chính thê lương, tựa tường, nhắm mắt . Không thêm lời nào.

Kỷ Vân Thư hiểu rõ. Nàng cầm chứng cứ rời .

Ánh nến leo lét trong phòng giam chập chờn tắt ngấm. Khóe miệng Bỉnh Chính vẫn vương một nụ ...

Một nén nhang , bản cung khai, ngân phiếu và bức thư riêng gửi tới Hình Bộ.

Liễu Hà, đang tạm chức Hình Bộ Thượng thư, khi thấy những thứ , gần như dám tin mắt .

Ông lập tức hạ lệnh: "Người , lập tức bắt Tiết Hòa về quy án."

Rất nhanh, tin tức Bỉnh Chính tố giác Tiết Hòa lan truyền khắp nơi.

Trước khi lính Hình Bộ ập đến bắt , Tiết Hòa sớm nhận tin. Hắn hoảng loạn, mồ hôi vã như tắm. Lòng bàn tay ướt đẫm.

Hắn vội lệnh cho nhà: "Hôm nay đóng cửa từ chối tiếp khách, việc ngoài một chút."

"Vâng."

Cửa lớn đóng, lén lút chuồn bằng cửa , chạy thục mạng đến phủ Nhị Vương gia Na Diên.

Kể từ Na Thác chơi một vố, Na Diên tổn thất nặng nề. Người của lượt bãi chức vì liên quan đến vụ án Đỗ Mộ Bạch sáu năm , tình thế triều đình chẳng khác nào tứ bề thọ địch.

Để tránh liên lụy, đành ngoan ngoãn im, an phận thủ thường!

Lúc , từ trong cung trở về, chân bước phủ, chân Tiết Hòa đến cầu kiến.

"Vương gia, ngài cứu con với!"

"Cứu ngươi?" Na Diên liếc .

Kẻ tuy là môn sinh của , nhưng dù năm xưa cũng xuất từ phủ Bình Dương Hầu, giữa hai bên vẫn một cách. Nếu vì Tiết Hòa là một tài tử, tương lai đỗ đạt thể việc cho , thì Na Diên chẳng thèm đoái hoài tới .

Tiết Hòa thấy xung quanh , tiện mở miệng, bèn : "Vương gia, thể mượn một bước chuyện ạ?"

Không tên định giở trò gì? Na Diên vẫn đồng ý. Hắn cho Tiết Hòa sảnh, cho lui hết hầu.

Khi hết, Tiết Hòa "bịch" một tiếng, quỳ rạp xuống đất!

 

 

Loading...