NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1252: Muối và nước?

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:57:12
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung đến nhà bếp , đến nơi thấy tiếng cãi vã vọng .

"Ta bảo nên cho thêm ít muối, ngươi cứ , giờ thì , nhạt toẹt thế thì ăn kiểu gì?"

"Rõ ràng là ngươi cứ đổ thêm nước , đổ mãi, loãng hết cả muối , giờ trách !"

"Ta chỉ cho một tẹo nước."

"Ta thấy ngươi đổ tận hai gáo."

"Là ngươi cho ít muối."

"Là ngươi cho nhiều nước."

"Là ngươi ít muối!"

Tranh cãi dứt! Xen lẫn tiếng cãi vã là tiếng loảng xoảng trong bếp.

Cảnh Dung bước , đập mắt là một cảnh tượng vô cùng hài hước.

Lang Bạc cầm cái xẻng xào nấu! Bạch Âm cầm cái vung nồi gỗ!

Hai đằng đằng sát khí trừng mắt .

Lang Bạc vẫn cố cãi: "Là ngươi ít muối."

"Là ngươi nhiều nước." Bạch Âm phản pháo. Không ai chịu nhường ai.

Cảnh Dung cau mày, hỏi: "Các ngươi đang cái trò gì ?"

Nghe tiếng, hai kẻ đang cầm "vũ khí" đồng loạt về phía cửa.

"Vương... gia."

"Rốt cuộc là chuyện gì?"

"Chúng ..." Lang Bạc vội giấu cái xẻng lưng, hề hề: “Không, chúng ."

"Nhìn cái dạng mà bảo ?" Cảnh Dung rõ ràng tin, sang Bạch Âm thật thà hơn: “Nói , hai rốt cuộc cãi cái gì?"

Bạch Âm vẻ mặt nghiêm trọng, thở dài một tiếng, chỉ đĩa thức ăn đặt thớt.

"Ngươi đĩa thịt xem."

Thịt?

Cảnh Dung theo hướng tay chỉ. Trong đĩa đúng là thứ gì đó, nhưng... đen thui một cục, mãi chẳng là... thịt!

"Cái thứ quỷ gì đây?" Cảnh Dung nhăn mặt.

"Thịt." Bạch Âm nhấn mạnh nữa.

Cảnh Dung bước tới, cầm đôi đũa bên cạnh lên, gắp một miếng đen sì lên xem. Đưa lên mũi ngửi, chẳng thấy mùi thịt , chỉ thấy mùi khét lẹt.

Thấy , Lang Bạc vội : "Vương gia, ngài nếm thử xem."

Ách! Cái thứ ai mà dám nếm?

Cảnh Dung lập tức bỏ đũa xuống. Mặt đầy ghét bỏ!

"Thôi khỏi." Y nghiêm mặt hỏi: “Tóm , hai cãi nửa ngày trời chỉ vì đĩa thịt ?"

"Không !" Lang Bạc phân trần: “Là vì mùi vị của thịt đúng, bảo Bạch Âm cho thêm muối, cứ chịu. Vốn định chút đồ ăn đêm, kết quả nhạt thếch, nuốt trôi."

Nghe thế, Bạch Âm chịu , xông tới cãi: "Ta cho nhiều muối , rõ ràng là ngươi cứ đổ nước nồi, trôi hết muối ."

"Đó là tại ngươi xào thịt cháy! Ta buộc đổ nước cứu vãn tình thế chứ. Ngươi xem, thịt cháy thành than thế , Vương gia còn chả nhận là thịt! Nhớ năm xưa, thịt Vương gia xào còn ngon hơn ngươi ."

Cảnh Dung đen mặt.

Này , chuyện cũ bỏ qua ? Nhớ năm xưa, Cảnh Dung dây thần kinh nào chập, đột nhiên hứng thú với việc bếp núc, nấu liền mấy ngày, hại cả đám ăn xong tào tháo đuổi chạy kịp!

Vừa Kỷ Vân Thư tới nơi, trọn câu chuyện. Nàng nhịn bật ! Năm xưa, nàng cũng là một trong những "nạn nhân" mà!

Nàng : "Hai chỉ vì đĩa thịt mặn nhạt mà cãi nửa ngày trời? Vừa nãy Tống công t.ử còn tưởng xảy chuyện lớn, hớt hải chạy báo chúng đấy."

Bạch Âm: "Chúng đ.á.n.h ."

Lang Bạc: "Chỉ là tại đĩa thịt thôi!"

Có lẽ lúc , chỉ màn tấu hài của Lang Bạc và Bạch Âm mới xua tan bầu khí u ám bao trùm mấy ngày nay.

"Được , bỏ hết đồ xuống! Đừng cãi nữa."

Lang Bạc và Bạch Âm ngoan ngoãn lời, đặt "vũ khí" xuống chỗ cũ.

"Thế đĩa thịt tính ?" Lang Bạc hỏi.

Cảnh Dung ngẫm nghĩ một lát phán: "Ngươi ăn đêm ? Vậy ngươi ăn hết chỗ đó ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1252-muoi-va-nuoc.html.]

"Ăn hết? Vương gia..."

"Đừng lằng nhằng, bảo ăn thì ăn , đừng lãng phí."

"...Rõ!" Đây là phận của kẻ thuộc hạ!

Bạch Âm thầm, ghé tai thì thầm với : "Ăn nhiều , kẻo đêm dài lắm mộng, đói bụng đấy."

"Ngươi..." Lang Bạc suýt thì vớ lấy cái xẻng phang cho một phát. May mà kìm !

Đêm đó, Lang Bạc ăn sạch đĩa thịt "bóng đêm". Và kết quả ngoài dự đoán, ôm bụng chạy nhà xí suốt cả đêm. Lần còn thê t.h.ả.m hơn cả ăn món hắc ám của Vương gia năm xưa.

Ngày hôm . Người của Hình Bộ mang tin đến.

Người đó tìm gặp Kỷ Vân Thư, : "Kỷ , gặp ngài."

"Ai?"

"Bỉnh Chính."

"Hắn ? Hắn tìm việc gì?"

Người nọ lắc đầu: "Không rõ, chỉ gặp ngài một , chuyện quan trọng riêng với ngài. Cho nên qua báo một tiếng, nếu ngài gặp thì thôi."

Làm gì chuyện gặp? Kỷ Vân Thư lập tức nhận lời: "Dẫn ."

Vì là gặp riêng nên Cảnh Dung tiện cùng. Hơn nữa đại lao Hình Bộ khác với đại lao Thành Ty Bộ, ai cũng .

Vì thế, ngay khi Kỷ Vân Thư , Cảnh Dung liền gọi thị vệ của đến.

Ra lệnh: "Âm thầm theo bảo vệ Kỷ cô nương, nhất định đảm bảo nàng an . Nếu thấy gì bất thường, lập tức về báo cho ."

"Rõ!"

Bốn tên thị vệ lập tức xuất phát, bí mật bám theo Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư theo chân của Hình Bộ đến đại lao. Sau khi dặn dò vài câu ở cửa, ngục dẫn nàng trong.

Cuối cùng dừng phòng giam của Bỉnh Chính.

Bỉnh Chính thu lu trong góc, hai tay bó gối, đầu cúi gằm, tóc tai rũ rượi che khuất cả khuôn mặt. Quần áo rách bươm vài chỗ, còn dính cả vết máu! Chắc là Hình Bộ dùng hình.

Ngục : "Kỷ , ngài cứ ngoài cửa chuyện thôi."

"Cứ để trong ."

" mà..."

"Không ."

Ngục do dự một chút gật đầu: "Thôi ." Hắn mở cửa phòng giam, lui sang một bên.

Kỷ Vân Thư bước , mặt Bỉnh Chính, cúi xuống .

"Họ ngươi tìm ?"

Bỉnh Chính đáp.

"Ngươi chuyện gì với ?"

"..."

"Nếu ngươi giúp gì đó mà mở miệng, ngươi cần gì?"

Một lúc , Bỉnh Chính mới ngẩng đầu lên. Đôi mắt sưng đỏ, tiều tụy ngước lên nàng.

Kỷ Vân Thư khựng ! Mới mấy ngày gặp, nông nỗi ?

"Ngài cuối cùng cũng đến ."

"Ngươi rốt cuộc gì với ?"

"Tối qua, thư nhà gửi đến, báo tin... bà nội qua đời."

Kỷ Vân Thư cảm thấy thương cảm, nhưng hiểu tại chuyện với ?

"Đây là lý do ngươi nhắn đến gặp?"

Bỉnh Chính: " ."

"Thì ?"

"Trước đây ngài nghi ngờ... cố tình để lộ sơ hở cho ngài bắt ?" Bỉnh Chính : “ , là cố ý đấy."

Kỷ Vân Thư sững .

 

 

Loading...