NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1250: Nói ra sự thật!

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:49:53
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Hạnh Nhi gào lên kích động: "Các cút ngoài!"

Khác hẳn với cô nương ăn nhỏ nhẹ, cử chỉ dịu dàng ban nãy. Cũng thôi, thấy khuôn mặt xí của , sự tao nhã và dịu dàng tự nhiên biến mất sạch sẽ!

Kỷ Vân Thư cũng ngờ sự tình thành thế . Vốn luôn bình tĩnh nhưng lúc nàng cũng chút lúng túng. Ai gặp tình huống chắc cũng chẳng .

Cảnh Dung là hiểu chuyện, thích hợp ở đây nên nhỏ với Kỷ Vân Thư: “Ta ngoài ."

"Ừm."

Hắn là đàn ông, ở đây quả thật tiện! Hắn , khép chặt cửa .

Tiểu nhị dẫn đường lúc thấy liền chạy tới hỏi: "Công tử, thế ạ? Có cần gì ?"

Hắn lạnh lùng đáp: "Không cần."

"Phải , còn vị công t.ử ?"

"Ở bên trong."

"Có chuyện gì xảy ?" Tiểu nhị định đẩy cửa xem.

Cảnh Dung ngăn , nghiêm giọng : "Không việc của ngươi."

Giọng lạnh băng như mũi d.a.o đ.â.m n.g.ự.c tên tiểu nhị.

"..." Tiểu nhị khựng , gượng gạo, lo lắng trong. Chắc cũng sợ dung mạo của Đỗ Hạnh Nhi khách sợ nên lúc nãy ở lầu mới ấp úng. Thấy vị công t.ử vẻ dọa sợ, cúi chào rút lui!

Cảnh Dung xuống một bàn trống bên ngoài, gọi một ấm , uống đợi tin.

Trong phòng.

Kỷ Vân Thư cầm tấm khăn che mặt, từ từ tiến gần Đỗ Hạnh Nhi đang run rẩy.

"Cô nương đừng sợ, , kẻ trông mặt mà bắt hình dong."

Nàng đưa trả tấm khăn.

Đỗ Hạnh Nhi bóng đang gần, thấy Kỷ Vân Thư đưa khăn mặt . ... nàng nhận lấy!

Ngược , nàng bỏ tay đang che mặt xuống, mạnh dạn đối diện với ánh mắt thương cảm tò mò của Kỷ Vân Thư.

Vết sẹo lộ rõ mồn một!

Kỷ Vân Thư hề tỏ sợ hãi.

"Công t.ử chẳng cứ đòi lộ mặt thật ? Ta trông như thế đấy, ngài hài lòng ?" Đỗ Hạnh Nhi chất vấn.

"Cô hiểu lầm !"

"Ta gì mà hiểu lầm?" Đỗ Hạnh Nhi khẩy: “Đàn ông các đều giống , chỉ thích đàn bà vẻ ngoài xinh , một khi thấy phụ nữ như , các sẽ tránh xa như tránh tà!"

"Ta như ." Kỷ Vân Thư khẳng định.

"Đủ ! Tuy ngài chê bai , nhưng ngài bằng ánh mắt thương hại."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1250-noi-ra-su-that.html.]

Thế cũng là sai ? Ngạc nhiên ! Sợ hãi ! Đến thương cảm cũng nốt?

Kỷ Vân Thư : "Hạnh Nhi cô nương, nếu cô cứ cố tình hiểu sai thì cũng hết cách! hy vọng cô thật với ."

"Nói thật? Ý ngài là ?"

"Ta sự thật về Đỗ Mộ Bạch."

Đỗ Hạnh Nhi lùi hai bước, yếu ớt : "Những gì là sự thật!"

"Cô đang dối."

"..."

"Chỉ cần nhắc đến Đỗ Mộ Bạch, tay cô nắm chặt lấy vạt áo! Lông mày nhíu , ánh mắt dám thẳng . Chứng tỏ quan hệ giữa cô và Đỗ Mộ Bạch đơn giản, thậm chí thể ... cô hận . Nếu đoán lầm, vết sẹo mặt cô liên quan đến đúng ?"

Đồng t.ử Đỗ Hạnh Nhi giãn ! Nàng nuốt nước bọt, cổ họng nghẹn .

Kỷ Vân Thư bước tới gần hơn: “Ta khơi nỗi đau của cô, chỉ là Đỗ Mộ Bạch g.i.ế.c sáu năm , hung thủ đến nay vẫn tìm . Manh mối mới nhất chỉ đến Túy Nguyệt Các! Chúng xác định hung thủ là địa vị thấp, và qua với Đỗ Mộ Bạch! Cực chẳng mới mạo đến đây. Ta cô nương hung thủ, nhưng lẽ cô điều gì đó. Vì mong cô nương thẳng thắn, kể hết những gì cho , để sớm tìm kẻ g.i.ế.c Đỗ Mộ Bạch."

Đỗ Hạnh Nhi lùi thêm vài bước, lưng đập cái tủ bên cửa sổ, đau điếng. Nàng do dự lâu, vẫn chịu mở miệng.

Kỷ Vân Thư bỗng đưa một phỏng đoán táo bạo: "Chẳng lẽ... cô quen hung thủ?"

"Hả!" Đỗ Hạnh Nhi trố mắt: “Ta quen hung thủ."

"Vậy tại căng thẳng thế?"

"Ta..."

"Cô gì đó, đúng !"

Trước sự truy hỏi dồn dập của Kỷ Vân Thư, Đỗ Hạnh Nhi cứng họng, bất ngờ đẩy Kỷ Vân Thư , sang bên cạnh!

Nàng phẫn nộ : "Ta quen hung thủ nào cả! Cũng chẳng cái gì hết! Ta chỉ ơn tên hung thủ đó, cảm ơn giúp g.i.ế.c c.h.ế.t tên cầm thú Đỗ Mộ Bạch !"

Hả? Cầm thú?

Kỷ Vân Thư sự hận thù trong giọng của nàng. Nỗi hận thấu xương tủy.

Đỗ Hạnh Nhi vẻ mặt khó hiểu của Kỷ Vân Thư, : "Ngài quan hệ giữa ? Được, cho ngài ."

Nàng chỉ vết sẹo mặt , nghiến răng nghiến lợi: “Ta nông nỗi là do tên cầm thú đó ban tặng! Là hại thành thế ! Sáu năm qua, buộc sống lớp khăn che mặt, ngài , năm đó thực sự hận thể tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t , băm trăm mảnh."

Nói đến cuối, mắt nàng ngấn lệ, giọng nghẹn ngào!

Kỷ Vân Thư hỏi: "Vậy vết sẹo ?"

"Ta , là cầm thú!" Đỗ Hạnh Nhi chua chát, chỉ chiếc giường rèm: “Chính chiếc giường đó, bịt miệng , đè nghiến xuống, mặc kệ... giãy giụa thế nào cũng thoát khỏi ma trảo của . Ta đành rút trâm cài đầu đ.â.m , nhưng tóm , rạch một đường thật mạnh lên mặt . Ta vĩnh viễn bao giờ quên... cái ngày mặt đầy m.á.u me cướp sự trong trắng!"

Cướp sự trong trắng?

Đỗ Mộ Bạch là kẻ hai mặt, nhưng Kỷ Vân Thư ngờ cầm thú đến mức .

"Sau đó thì ?"

"Ha ha, đó ư? Đợi tỉnh dậy thì Đỗ Mộ Bạch cao chạy xa bay ! Ta dám cho ai , chỉ đành tự xử lý vết thương! Vì đấu ! Hơn nữa, là môn sinh của Bình Dương Hầu phủ, là Tài t.ử Nam Thân nổi tiếng Cao Định, ? Ai sẽ tin một thư sinh trói gà chặt tay tàn độc với một cô gái như ? Họ sẽ chỉ nhạo , sỉ nhục ! Ta từng nghĩ đến cái c.h.ế.t, c.h.ế.t là hết! Thậm chí g.i.ế.c , nhưng ! Nào ngờ chẳng bao lâu , Đỗ Mộ Bạch tước tư cách môn sinh, vài ngày thì tự sát! C.h.ế.t lắm! Giờ tin g.i.ế.c, ngài vui mừng đến thế nào , thậm chí ơn hung thủ, cảm ơn giúp g.i.ế.c c.h.ế.t tên súc sinh đó!"

Loading...