"Ý ngài là Lưu Tam?"
Lưu Tam?
Kỷ Vân Thư gật đầu: "Phải, vài chuyện về ."
Lão thương nhân ngẫm nghĩ một lát: "Tiên sinh hỏi chuyện để gì?"
Kỷ Vân Thư: "Đương nhiên là việc cần mới hỏi, mong lão kể chi tiết về Lưu Tam cho . Ví dụ như là ở ? Bắt đầu ăn với ông từ khi nào? Gia cảnh thế nào? Thường ngày tiếp xúc với ai? Những chuyện đều sơ qua."
Lão thương nhân thấy lạ. Sao tự dưng hỏi chuyện Lưu Tam? ông vẫn thật thà kể: “Lưu Tam mới theo ăn từ năm ngoái. Tên bình thường ít , tính tình cũng khá cô độc! Không giao du với ai, nhưng thì tính, chịu khó, bao giờ thấy than vãn câu nào! Làm việc quy củ, giúp bao nhiêu việc. Còn... về quê quán ở thì... hình như là Nam Thân! Ta cũng chắc lắm. Gia cảnh cũng rõ, chỉ loáng thoáng một là cha mất cả , trong nhà chỉ còn mỗi , lúc đó cũng thấy tội."
"Nam Thân?"
"Ừm... chắc là ."
Nam Thân là quê của Đỗ Mộ Bạch và Tô Xảo. Chuyện trùng hợp quá ?
Kỷ Vân Thư hỏi tiếp: "Vậy khi đến chỗ ông, nghề gì?"
"Cái ! Ai đến chỗ , miễn chịu khó là , cũng chẳng hỏi han kỹ càng." Lão thương nhân kể hết những gì , lo lắng hỏi: “Tiên sinh, chẳng lẽ... Lưu Tam gây chuyện gì ?"
Hiện tại bệnh tình của Lưu Tam mới thuyên giảm, thể thẩm vấn . Vì thế thể xác định suy đoán trong lòng Kỷ Vân Thư. Vụ án đành gác , ưu tiên tra vụ Đỗ Mộ Bạch .
Nàng với lão thương nhân: "Chỉ là hỏi bâng quơ thôi, ý gì khác."
"Vậy..."
"Lão cứ yên tâm, chỉ cần vụ án rõ, chứng minh các vô tội, tin các sẽ sớm ngoài thôi."
"Haizzz! Hy vọng là ." Lão thương nhân hỏi: “Thế Lưu Tam giờ ? Vừa nãy thấy nó hét ầm ĩ. Trước đây nó bệnh , dạo thế ?"
Giọng ông đầy vẻ xót xa.
Kỷ Vân Thư trấn an: "Yên tâm, bệnh tình dịu , lát nữa sẽ đại phu đến khám cho ."
"Thế thì , thế thì ..."
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung cũng nán lâu. Trước khi , nàng dặn dò tên cai ngục trông coi Lưu Tam: “Khi nào tỉnh táo thì báo cho một tiếng."
"Vâng!"
Tuy Kỷ Vân Thư định gì, nhưng vẫn nhận lệnh.
Bước khỏi nhà lao, Kỷ Vân Thư nghiêm mặt với Cảnh Dung: "Bây giờ nghi ngờ kẻ g.i.ế.c Tô Xảo và kẻ hẹn gặp Đỗ Mộ Bạch hôm đó là hai khác ."
Cảnh Dung: "Nghĩa là hai hung thủ."
"Ừm! chuyện đợi Lưu Tam tỉnh mới ."
Sắp đến cổng lớn, Cảnh Dung chợt hỏi: "Phải , nàng Lưu Tam mắc chứng hưng cảm, nàng chữa bệnh ? Học ở thế?"
Kỷ Vân Thư đáp: "Mạc Nhược dạy đấy!"
Năm xưa gửi Vệ Dịch ở Dụ Hoa Các của Mạc Nhược để chữa bệnh, nàng thỉnh thoảng cũng ghé qua thăm, nhiều nên ít nhiều cũng chút đỉnh! Cộng thêm tiếp xúc với Mạc Nhược lâu ngày, kể lể nên cũng lạ.
Nhắc đến Mạc Nhược, lông mày Cảnh Dung khẽ nhíu . Trong lòng tự nhiên thấy buồn!
Ra khỏi đại lao, họ thấy Lý Thành đang đợi. Tên gặp Cung Sĩ Lâm xong là chạy tót đến đây ngay. Gặp Bạch Âm và Lang Bạc ở ngoài nên cũng chẳng trong, đợi cùng luôn.
Thấy hai , Lý Thành hỏi dồn: “Sao ? Hỏi rõ ? Phương Đồng và Khương Văn thế nào?"
Kỷ Vân Thư lắc đầu.
"Không manh mối ?"
Lại lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1246-den-tuy-nguyet-cac.html.]
"Rốt cuộc là ? Thật sự hỏi gì ?"
Kỷ Vân Thư: "Thực cũng là thu hoạch gì."
"Thế rốt cuộc là thế nào?"
Kỷ Vân Thư kể thông tin moi cho Lý Thành .
Lý Thành ngạc nhiên: "Cô Đỗ Mộ Bạch thường xuyên đến Túy Nguyệt Các?"
"Nếu chiếc khăn tay thêu chữ Túy Nguyệt Các sai thì đúng là như ."
"Chuyện thể nào!"
"Tại ?"
"Ta... cũng đến Túy Nguyệt Các mấy , lý nào Đỗ Mộ Bạch cũng ở đó! Hơn nữa, chỗ đó con nhà giàu lui tới, Đỗ Mộ Bạch là thư sinh nghèo, tiền mà thường xuyên?" Lý Thành phân bua.
Hóa tên chỗ nào gái là sán đến!
Kỷ Vân Thư hỏi: "Vậy ngài ở Túy Nguyệt Các cô nương nào tên chữ Lan ?"
"Không ." Lý Thành lắc đầu, hỏi ngược : “Cho nên, bây giờ các định đến Túy Nguyệt Các?"
"Ừm."
“...Cái !" Lý Thành mặt mày bí xị.
Cảnh Dung hỏi: "Sao thế, Thành thế t.ử ?"
"Không , ..." Hắn lúng túng, thì thầm: “Các cũng đấy, tuổi trẻ ai chẳng mắc sai lầm, khó tránh khỏi đắc tội với nhiều . Sự lợi hại của Liên cô nương các cũng thấy đấy, giờ mà bước chân Túy Nguyệt Các, lỡ như... thì toi."
Thì nợ phong lưu của tên rải khắp Cao Định. Ngay cả Túy Nguyệt Các cũng tha!
Trong đó chắc chắn nhiều cô nương, khi còn ghê gớm hơn cả Liên cô nương. Hắn mà mò đến, kiểu gì cũng lột da, chừng còn trói tùng xẻo.
Rủi ro cao quá, dám mạo hiểm.
Thế là rút lui.
Cuối cùng, Lý Thành, Bạch Âm và Lang Bạc uống ở quán đối diện Túy Nguyệt Các. Còn Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung cùng trong.
Khác với thanh lâu, Túy Nguyệt Các là một chốn tao nhã! Bên ngoài các cô nương lòe loẹt vẫy khách, bên trong cũng cảnh tượng trụy lạc. Vừa bước tiếng đàn tiếng hát du dương. Rất êm tai!
Không gian bên trong rộng, ở giữa là một sân khấu hình vuông, mấy cô nương tản các góc, gảy đàn tranh, gảy tỳ bà... Ở giữa một cô nương đang hát.
Cảnh Dung quanh một lượt, gật gù: " là nhã cư, phong nhã!"
Hai tìm một bàn trống xuống. Không cô nương nào sán đến phiền. Chỉ một gã tiểu nhị bưng ấm tới hỏi: “Hai vị công t.ử dùng điểm tâm ạ?"
Cảnh Dung đặt một thỏi bạc lên bàn: "Tùy ý."
Thấy bạc, tiểu nhị tít mắt nhận lấy, mang lên một ấm Phổ Nhĩ thượng hạng và mấy đĩa bánh đặc sản.
Tiểu nhị hỏi: "Hai vị đầu đến đây ạ?"
"Ừm."
"Vậy hai vị khúc gì? Các cô nương ở đây ai cũng giọng hát vàng ngọc, đàn hát giỏi. Nếu hứng thú, mời hai vị lên nhã gian tầng ba, thể hát riêng."
"Ồ? Vậy ai hát nhất?"
"Đương nhiên là Liễu nhị nương của chúng ."