Kỷ Vân Thư tiếp tục tra hỏi: "Ngoài Tiết Hòa , còn ai nữa?"
"Hết ! Thật sự hết !" Khương Văn đau đến mức sắp quỳ rạp xuống đất, van xin Cảnh Dung: “Ngài... ngài buông tay ."
Cảnh Dung buông, gằn giọng: "Nghĩ cho kỹ , rốt cuộc còn ai nữa?"
"Thật sự còn ai nữa mà."
"Ta hỏi cuối cùng!"
"Ta..." Khương Văn đau đến nỗi nên lời.
Phương Đồng bên cạnh sốt ruột: "Ngài cứ thế tay sẽ phế thật đấy."
Cảnh Dung nhạt: "Vậy thì các nhất nên vắt óc mà nhớ cho kỹ."
"..."
Tuy Kỷ Vân Thư vốn phản đối bạo lực, nhưng trong tình huống , nàng ủng hộ cách của Cảnh Dung. Có những kẻ dùng biện pháp mạnh mới chịu mở miệng.
Quả nhiên, kết quả họ thất vọng.
Phương Đồng cuống quýt buột miệng: "Ta... tuy còn tiếp xúc với ai, nhưng thường xuyên lui tới một nơi."
Kỷ Vân Thư nghiêm mặt: "Ở ?"
"Túy... Túy Nguyệt Các!"
"Đó là chỗ nào?"
Chưa đợi Phương Đồng trả lời, Khương Văn đang quỳ đất nén đau : “Đó là một nhã cư! Chuyên để hát xướng, đàn ca... còn đ.á.n.h cờ. Rất nhiều... nhiều tao nhân mặc khách lui tới đó. Có lẽ Đỗ Mộ Bạch kết giao với vị đạt quan quý nhân nào đó ở đấy mà chúng . Các vị... nếu thì cứ tự đến đó xem ."
Cơn đau ở cổ tay khiến giọng lí nhí, suýt chút nữa thì tắt tiếng!
Thấy , Cảnh Dung mới nới lỏng tay một chút.
Hắn tiếp tục hỏi: "Làm các đến đó?"
Khương Văn thở hắt , : “Có một và Phương Đồng vô tình thấy trong áo rơi một chiếc khăn tay, đó thêu ba chữ Túy Nguyệt Các, bên cạnh còn một chữ 'Lan'! Lúc đó chúng hỏi vài câu nhưng chịu . Sau đó, chúng bắt gặp đến Túy Nguyệt Các mấy . nghĩ , là môn sinh của Bình Dương Hầu phủ, chỗ đến đương nhiên khác với chúng , nên chúng cũng để tâm lắm. Còn chuyện quen ai trong đó thì chúng chịu c.h.ế.t."
Dù thì đẳng cấp cũng khác biệt! Đỗ Mộ Bạch là môn sinh, còn họ chỉ là sĩ t.ử bình thường. Khoảng cách là quá rõ ràng.
Thấy ngoan ngoãn khai báo, Cảnh Dung mới chịu buông tha cho cái tay của .
Phù...
Được giải thoát, Khương Văn bệt xuống đất, dùng chân đạp mạnh lùi xa song sắt mấy mét. Nhìn cổ tay Cảnh Dung bóp đến bật máu, sợ xanh mặt. Tên khỏe như trâu ! Nếu nhớ chuyện Túy Nguyệt Các thì chắc tay gãy thật . May quá, may quá.
Phương Đồng vội chạy xem xét cổ tay bạn: "Sao ?"
Khương Văn ôm tay nên lời, đôi mắt ti hí sợ hãi Cảnh Dung ngoài song sắt, tim vẫn đập thình thịch.
Có câu trả lời mong , Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung hài lòng. Quả nhiên dùng biện pháp mạnh!
Trước khi , Kỷ Vân Thư áy náy : "Khương công tử, tình thế bắt buộc, mong lượng thứ."
Đợi hai khuất, Phương Đồng cũng phịch xuống đất, hai , hồn cơn hoảng sợ.
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung định rời khỏi nhà lao, nhưng kịp cửa thì từ phía cuối hành lang vang lên tiếng gầm rú t.h.ả.m thiết. Âm thanh vọng trong gian u tối khiến lạnh sống lưng.
Ngay lập tức, mấy tên cai ngục hớt hải chạy về phía phát tiếng hét.
Kỷ Vân Thư giữ cuối cùng, hỏi: "Có chuyện gì ?"
"Kỷ đấy thôi, trong đám buôn đá bắt đây, một gã thanh niên hiểu cứ lên cơn điên, gào thét suốt, còn suýt khác thương. Chúng đành nhốt riêng , ngài đấy, bắt đầu gào ."
Giải thích xong, tên cai ngục vội vã chạy . Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung cũng theo.
Đến phòng giam cuối cùng, họ thấy mấy tên cai ngục đang lao đè một gã đàn ông đang điên cuồng đập đầu tường xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1244-dieu-ky-dieu-cua-mot-coc-nuoc.html.]
"Aaaaa!" Gã đàn ông gào lên.
Mấy tên cai ngục vất vả lắm mới khống chế .
"Đừng gào nữa! Muốn c.h.ế.t thì chỗ khác mà c.h.ế.t, đừng c.h.ế.t ở đây bọn ông vạ lây."
"Aaaaa!" Gã đàn ông năng gì, chỉ gào thét liên hồi.
Kỷ Vân Thư dường như nhận điều gì đó. Nàng định bước phòng giam thì Cảnh Dung ngăn , hiệu đừng đến gần.
Kỷ Vân Thư : "Có ở đây, ."
Rồi nàng bước . Cảnh Dung sát theo bảo vệ.
Nhìn gã đàn ông đang phát điên đất, Kỷ Vân Thư lệnh cho thị vệ: "Các lấy một cốc nước đây."
Nước?
Một thị vệ thắc mắc: "Lấy nước gì ạ?"
"Cứ lấy ."
"Vâng."
Chẳng kịp nghĩ nhiều, tên cai ngục chạy , nhanh đó mang về một cốc nước đưa cho nàng: "Kỷ , nước đây ạ. ngài định gì thế?"
"Đỡ dậy ."
Cai ngục theo, kéo gã đàn ông đang đè đất dậy. Gã vẫn quỳ gối, vai và tay khóa chặt lưng, thể cử động.
Kỷ Vân Thư thẳng mắt gã đàn ông. Ánh mắt dại , lòng trắng dã, khóe miệng co giật. Nàng càng thêm chắc chắn về phán đoán của .
Cai ngục ngơ ngác: "Giờ ạ?"
Kỷ Vân Thư đáp, đưa tay bóp chặt miệng gã đàn ông, lệnh: "Ai đó bịt mũi ."
"Để !" Một xung phong bịt mũi gã đàn ông.
Gã đàn ông giãy giụa dữ dội, lắc đầu nguầy nguậy cố thoát khỏi bàn tay đang bịt chặt miệng và mũi nhưng vô ích.
Thừa cơ, Kỷ Vân Thư dốc mạnh cốc nước miệng .
"Khụ khụ khụ..."
Do mũi bịt, miệng ép mở, gã đàn ông sặc nước ho sù sụ, mặt đỏ gay.
Chẳng ai hiểu Kỷ Vân Thư đang trò gì.
Chỉ đến khi gã đàn ông dần ngừng giãy giụa, còn gào thét nữa, mới vỡ lẽ. Hóa nàng đang "chữa bệnh" cho .
Kỷ Vân Thư buông tay , thấy ho xong, mềm nhũn, mới bảo cai ngục: "Thả ."
Cai ngục vẫn yên tâm lắm, nhưng cũng từ từ buông tay. Vừa thả lỏng, gã đàn ông đổ ập xuống đất, mềm như bún, mất hết sức lực hung hãn ban nãy.
"Thần kỳ thật! Trước đây chúng vật lộn với mãi đến khi kiệt sức mới thôi. Kỷ , ngài cho uống cái gì thế?"
"Chỉ là một cốc nước bình thường thôi."
"Nước bình thường? Uống một cái là khỏi luôn á?"
Thật vi diệu! Làm thế nào ?
Cảnh Dung cũng thấy lạ. Người phụ nữ chỉ phá án giỏi mà còn chữa cả bệnh lạ.
Ừm, quả nhiên là phụ nữ của ! Thật là kỳ diệu.