Tại đại lao Thành Ty Bộ.
Kỷ Vân Thư Lý Thành đưa cho lệnh bài từ . Tấm lệnh bài giúp nàng tự do trong Thành Ty Bộ, kể cả nhà lao.
Đám cai ngục cũng nhẵn mặt nàng. Thấy nàng đến, bọn họ cung kính chào: "Kỷ ."
Kỷ Vân Thư : "Chúng thăm Phương Đồng và Khương Văn."
"Vâng, mời ngài theo ."
Khi bước , Cảnh Dung dặn Lang Bạc: "Ngươi và Bạch Âm đợi ở ngoài."
"Rõ!"
Hai ở bên ngoài canh gác.
Vừa bước trong ngục, một mùi ẩm mốc xộc thẳng mũi, khiến buồn nôn. Nhà lao ở cũng như cả!
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung theo cai ngục sâu bên trong, dừng phòng giam của Phương Đồng và Khương Văn.
Hai họ đang bó gối trong góc, quần áo bẩn thỉu, đầu tóc rối bù. Rõ ràng cuộc sống trong chẳng dễ chịu chút nào!
Bỉnh Chính giam ở đây. Vì là chủ mưu vu oan cho Đỗ Mộ Bạch nên phạt tù 5 năm, hiện đang giam ở đại lao Hình bộ!
Thấy đến, hai kẻ đang co ro trong góc lập tức lao , bám chặt lấy song sắt, trợn mắt gào lên: “Thả chúng ! Chúng g.i.ế.c ."
Tiếng gào thét xé tan sự tĩnh mịch trong gian chật hẹp, chói cả tai.
Tên cai ngục trừng mắt hung dữ, dùng sống d.a.o gõ mạnh song sắt hai cái: “Thành thật chút !"
"Chúng thật sự g.i.ế.c , oan lắm!"
"Đừng gào nữa! Vụ án còn đang điều tra, các ngươi oan còn . Còn dám la lối om sòm, cho nếm thử mùi roi bây giờ."
Hắn đe dọa!
Vừa dứt lời, ánh mắt Cảnh Dung sắc lạnh liếc qua: "Thành Ty Bộ các đối xử với nghi phạm như thế ?"
Giọng điệu đầy châm biếm!
"Chuyện ..." Tên cai ngục cứng họng, vội vàng đổi vẻ mặt xòa: “Hiểu lầm, hiểu lầm thôi ạ. Ta chỉ dọa chúng chút thôi chứ đời nào đ.á.n.h thật."
"Được , ở đây cần ngươi nữa."
"Vâng , ngoài , hai vị cần gì cứ gọi." Tên cai ngục lui ngoài.
Kỷ Vân Thư hai gã đàn ông râu ria xồm xoàm mặt, chẳng còn chút nào dáng vẻ thư sinh nho nhã ngày .
Phương Đồng và Khương Văn cũng chằm chằm hai , coi họ như cứu tinh.
Phương Đồng nhíu mày, mắt ngấn lệ, giọng đầy vẻ vô tội: “Ta các vị nghi ngờ và Khương Văn g.i.ế.c Đỗ Mộ Bạch nên mới nhốt chúng đây. chúng bao giờ g.i.ế.c , chuyện tày trời đó chúng ."
Hừ.
Kỷ Vân Thư lạnh lùng buông một câu: "Các dám liên thủ vu oan cho trộm thơ thì chuyện g.i.ế.c gì mà dám ."
"Nói bậy! Chúng thật sự ." Khương Văn kích động đập mạnh song gỗ: “ là chúng ghen tị Bình Dương Hầu trọng dụng, phủ môn sinh. lúc đó đuổi khỏi Bình Dương Hầu phủ, trắng tay, thanh danh bại hoại, ai cũng coi khinh. Đã như thế thì chúng g.i.ế.c gì? Hơn nữa chúng khai , đêm Đỗ Mộ Bạch g.i.ế.c, chúng đang dạo ở hiệu sách! Ông chủ hiệu sách thể chứng, nếu tin các vị cứ hỏi thử xem."
Kỷ Vân Thư đáp: "Điểm sẽ xác minh."
"Vậy xác minh xong thả chúng ?"
"Chuyện đó tính ."
"Tại ?"
"Án tra rõ thì vẫn còn biến ."
"..." Phương Đồng và Khương Văn cạn lời.
Họ ngờ việc vu oan giá họa năm xưa dẫn đến họa ngục tù hôm nay. Đã thế còn tước tư cách thi cử vĩnh viễn, cú sốc còn đáng sợ hơn cả việc giảm thọ trăm năm. Vốn định rời khỏi Cao Định ngay đêm qua để đỡ mất mặt, ai ngờ khỏi thành thì thị vệ Thành Ty Bộ tóm cổ, tống thẳng cái nhà lao ẩm thấp hôi hám !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1243-oan-qua.html.]
Giờ nghĩ , những việc năm xưa thật đáng chút nào. đời t.h.u.ố.c hối hận.
"Thực chúng đến đây là chuyện hỏi các ." Kỷ Vân Thư thẳng.
Phương Đồng và Khương Văn : "Đến nước , cái gì cần chúng hết, các vị còn hỏi gì nữa?"
"Các sống cùng Đỗ Mộ Bạch một mái nhà, tuy quan hệ nhưng dù cũng ở chung mấy tháng, ít nhiều cũng hiểu ."
"Cô hỏi gì?"
"Đỗ Mộ Bạch tính tình cô độc, ít bạn bè. Ngoài Bình Dương Hầu phủ và các , chắc chắn còn qua với khác chứ? Các ?"
Phương Đồng bỗng khẩy.
"Cười cái gì?"
Phương Đồng lùi vài bước, xổm xuống đống rơm, khoanh chân : “Loại như ai mà thèm kết giao? Chưa đến tính tình lập dị, chỉ riêng cái mác môn sinh Bình Dương Hầu phủ khiến khối kẻ dìm xuống , ai thèm dây dưa với . Ngoài chúng , chẳng ai thèm qua với cả. Ngoại trừ..."
Hả?
Hắn bỗng im bặt, như thể lỡ lời điều cấm kỵ.
"Ngoại trừ ai?"
Sắc mặt Phương Đồng biến đổi, lảng tránh ánh mắt: "Không ai cả!"
Rõ ràng là vấn đề. Ngay cả Khương Văn sắc mặt cũng tái .
Kỷ Vân Thư nheo mắt truy hỏi: "Rốt cuộc là ai? Nếu các , hiềm nghi sẽ càng lớn hơn đấy."
"..." Phương Đồng và Khương Văn im lặng .
"Vẫn chịu ?"
Do dự hồi lâu, hai vẫn ngậm chặt miệng.
Cảnh Dung thì kiên nhẫn và tính như Kỷ Vân Thư. Ánh mắt lạnh băng, bước lên một bước, thò tay qua song sắt tóm chặt lấy cổ tay Khương Văn.
Bóp mạnh!
Sát khí đằng đằng!
"Nói ?"
"Á! Đau!" Khương Văn đau đến méo xệch mặt mày. Lực bóp cổ tay càng lúc càng mạnh khiến từ từ khuỵu xuống, kêu: “Ta thật sự gì cả mà!"
Phương Đồng cũng hoảng loạn, bật dậy nhưng giải cứu bạn .
Ánh mắt Cảnh Dung tàn nhẫn, tăng thêm lực đạo.
"Còn , phế luôn tay ngươi."
"Ta... , !"
"Ai?"
"Là... là Tiết Hòa."
Lại là Tiết Hòa!
Trước đó Kỷ Vân Thư từng nghi ngờ , chỉ là dịp hỏi chuyện. Xem đến lúc gặp một chuyến !
mà...
Nghĩ thì, năm xưa lâu khi Đỗ Mộ Bạch tước tư cách môn sinh, Tiết Hòa cũng Bình Dương Hầu đuổi . Một kẻ như , theo lý mà cũng cùng đường mạt lộ như Đỗ Mộ Bạch, khả năng giúp đỡ ?
Hơn nữa hai vốn là đối thủ cạnh tranh! Cho nên, Đỗ Mộ Bạch gặp hôm đó thể là Tiết Hòa!
Kỷ Vân Thư thầm phủ định giả thiết .