NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1240: Đoạn tụ chi tình

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:46:16
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thành nhíu mày, vẻ mặt nghiêm trọng, lườm Liên cô nương đang c.h.ế.t trân tại chỗ: "Cô hài lòng ?"

"Ta..."

"Loại con gái như cô đúng là hết t.h.u.ố.c chữa."

"Ta..." Cô cứng họng.

Lý Thành bước đến bên Cảnh Dung, vết thương đang chảy máu, sang gọi tiểu nhị: "Mau lấy hộp t.h.u.ố.c tới đây."

Tiểu nhị cũng sợ xanh mặt, vũng m.á.u đất, gật đầu lia lịa chạy lấy thuốc.

Kỷ Vân Thư cẩn thận bôi thuốc, băng bó cho Cảnh Dung. May mà nàng luôn mang theo t.h.u.ố.c cầm m.á.u bên nên vết thương nhanh chóng ngừng chảy máu.

Liên cô nương đờ một lúc lâu mới hồn, áy náy Cảnh Dung: "Công tử, cố ý, nãy ..."

Cảnh Dung liếc : "Vết thương nhỏ thôi, cô nương đừng loạn nữa là ."

"Vâng." Cô gật đầu ngoan ngoãn.

Còn dám loạn nữa ! Chuyện mà đồn ngoài thì cô thành trò cho cả thiên hạ mất.

Chiến tranh kết thúc! Tầng hai lầu yên tĩnh trở . Chỉ vệt m.á.u sàn là đỏ thẫm chói mắt, tương phản với màu tuyết trắng bên ngoài.

Triệu Nhi bên cạnh lo lắng yên, nước mắt chực trào. Thấy tay Cảnh Dung băng bó, nàng mới yên tâm phần nào.

"Cảnh đại ca, ? Hay là tìm đại phu xem ?"

"Không ."

" nhỡ ..."

"Triệu Nhi cô nương cần lo lắng."

Nàng im bặt, hai tay xoắn . Tâm ý của nàng, ngoài tỏng.

Lý Thành bỗng hỏi: "Tiểu Triệu Nhi, các cô đến đây gì?"

"Quyên góp sách!"

"Quyên góp sách? Sách gì?"

"Hàng năm dịp , nhiều ở Cao Định sẽ quyên góp sách cũ hoặc sách dùng đến."

"Quyên góp ?"

"Văn xá."

Hửm?

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung .

Kỷ Vân Thư hỏi: "Các cô chuyển sách đến Văn xá bằng cách nào?"

"Thì bỏ sách rương, khiêng đến Văn xá thôi."

Rương!

Vỡ lẽ ! Kỷ Vân Thư tìm manh mối quan trọng.

Lý Thành cũng phản ứng : "À! Ta hiểu ."

Liên cô nương lườm một cái: "Hứ!"

Cảnh Dung dậy: "Đi thôi!" Đến Văn xá.

Kỷ Vân Thư lo lắng: " tay ..."

"Không , phá án quan trọng hơn."

Thế là cả nhóm vội vã rời khỏi lầu. Liên cô nương cũng dám gây sự thêm, định bụng sẽ tính sổ với Lý Thành .

Triệu Nhi lan can tầng hai, theo bóng lưng họ rời , ánh mắt đượm buồn.

Tâm tư của nàng mấy cô bạn thấu.

Một : "Tiểu Triệu Nhi của chúng động lòng xuân kìa!"

Triệu Nhi thu ánh mắt, cúi đầu: "Đâu ?"

"Tâm tư của bọn tỷ hết , giấu giếm gì?"

"Không mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1240-doan-tu-chi-tinh.html.]

Một cô nương áo đỏ nhắc nhở: " mà Triệu Nhi , vị công t.ử đó tuy trai thật, nhưng mà..."

Ngập ngừng.

"?"

"Muội để ý , Cảnh công t.ử và vị công t.ử áo xám bên cạnh quan hệ bình thường ? Hai họ... dường như gì đó mờ ám."

Mờ ám!

Nói toạc là đoạn tụ (đồng tính)!

Triệu Nhi như sét đ.á.n.h ngang tai. Nàng ngốc, tự nhiên . Lúc Cảnh Dung đẩy tay nàng để Kỷ công t.ử băng bó, nàng lờ mờ nhận .

Trước đó ở phòng nghiệm thi Thành Ty Bộ, Cảnh Dung cũng tỏ thái độ rõ ràng, nhưng nàng vẫn cố chấp bám víu lấy một tia hy vọng mong manh.

Liên cô nương lên tiếng bênh vực: "Các đừng bậy, thấy tên họ Cảnh đó giống như các nghĩ ." Rồi sang an ủi Triệu Nhi: “Đừng nghĩ lung tung."

Triệu Nhi gật đầu.

"Hơn nữa đàn ông đời chọn cho kỹ, đừng lầm ."

"Tỷ đang đấy ?" Có châm chọc.

Liên cô nương hừ một tiếng, nhặt cây trâm đất lên, định rút cây trâm vàng Cảnh Dung cắm bàn , nhưng dùng hết sức bình sinh cũng rút nổi. Đành bỏ cuộc.

Nhóm Kỷ Vân Thư đội tuyết nhanh đến Văn xá.

Trên đường , Cảnh Dung nhắc nhở Lang Bạc: "Đây là đất Hồ Ấp, đừng hở tí là rút kiếm đòi c.h.é.m g.i.ế.c."

"Thuộc hạ , chỉ là thấy Vương gia thương nên nóng ruột, sẽ chú ý."

"Ừ!"

Lang Bạc cũng thấy hối hận! Nếu Lý Thành và Vương gia ngăn , khi gây họa lớn .

Đến Văn xá, Lý Thành cho gọi Tiêu Hòa Quan đến ngay lập tức.

"Lý đại nhân, chuyện gì ?"

Lý Thành Kỷ Vân Thư, hiệu cho nàng hỏi.

Kỷ Vân Thư hỏi: "Tại hạ , hàng năm thời điểm , nhiều quyên góp sách đến đây ?"

" , nhiều quan quyền quý và con nhà giàu trong thành đều quyên góp sách cho Văn xá, đó chúng phát cho các sĩ t.ử nghèo cần dùng, mỗi kỳ thi đều như ."

"Vậy ông nhớ, đêm Đỗ Mộ Bạch sát hại năm xưa, ai khiêng rương sách đến ?"

"Cái ..."

"Không ?"

"Không , mà là kiểm tra sổ sách ghi chép mới ."

"Có thể tra ngay ?"

"Được, tra ngay đây."

Mọi đợi ở sảnh. Tiêu Hòa Quan việc khá nhanh nhẹn, hai tuần . Ông cầm một cuốn sổ ghi chép, đưa cho Kỷ Vân Thư: "Ở đây."

Kỷ Vân Thư cầm lấy xem. Trên đó ghi rõ ngày giờ và lượng sách quyên góp.

Có thể xác định, đúng đêm Đỗ Mộ Bạch g.i.ế.c, quả thực khiêng mấy rương lớn sách đến Văn xá.

Kỷ Vân Thư hỏi: "Có tra ai quyên góp ?"

Tiêu Hòa Quan lắc đầu: "Cái thì !"

"Tại ?"

"Nhiều quyên góp nặc danh, vả là sách cũ dùng đến nên họ cũng lười để tên tuổi."

"Số sách đó còn ?"

"Đã phát hết ."

Kỷ Vân Thư hỏi tiếp: "Vậy ông nhớ, trong những chiếc rương khiêng đến hôm đó, cái nào rỗng ?"

"Rỗng?" Tiêu Hòa Quan lắc đầu, sực nhớ , mắt sáng lên: “ mà, một chiếc rương lớn đựng ít sách, chắc là do đủ sách để xếp đầy, cũng gì bất thường. ... tại các vị hỏi chuyện ? Có liên quan đến vụ án Đỗ Mộ Bạch ?"

Kỷ Vân Thư gập cuốn sổ , : "Ta nghĩ là... liên quan đấy! Đây lẽ là cách hung thủ đưa Đỗ Mộ Bạch trong Văn xá."

Loading...