Triệu Nhi đỡ lấy eo, thoát nạn trong gang tấc! nàng cũng dọa cho mặt cắt còn giọt máu.
Định thần , nàng mới phát hiện đang trong vòng tay ai đó. Quay đầu , gương mặt tuấn của Cảnh Dung hiện ngay mắt.
Nàng cảm nhận cả thở lành lạnh phả mặt .
Đây đầu tiên nàng tiếp xúc gần gũi với y như thế. Lần đầu gặp mặt, y cứu nàng. Lần , vẫn là y cứu nàng.
Như thể duyên trời định! Trái tim nàng đập loạn nhịp như nhảy khỏi lồng ngực.
"Cảnh đại ca..." Nỗi sợ hãi chuyển thành sự e thẹn.
Cảnh Dung phớt lờ ánh mắt tình tứ của nàng, đỡ nàng dậy lập tức buông tay, giữ cách.
"Đa tạ."
Cảnh Dung đáp, sải bước đến giữa Lý Thành và Liên cô nương. Khi Liên cô nương định đ.â.m trâm tới, y kịp thời nắm chặt cổ tay cô .
Cuộc ẩu đả dừng .
"Cô nương, đây là lầu, sân khấu kịch. Muốn loạn thì ngoài mà , đừng phiền khác thưởng ." Giọng y lạnh như băng.
Tay Liên cô nương siết chặt giữa trung, đau điếng như sắp gãy xương.
"Ngươi..." Cô đôi mắt lạnh lùng của Cảnh Dung, rùng một cái.
Lạnh! Quá lạnh!
Vừa giận sợ, cô lắp bắp: "Ngươi... buông !"
Cảnh Dung thèm chấp nhặt với phụ nữ, buông tay, hất mạnh tay cô . Thuận thế giật luôn cây trâm vàng, cắm phập xuống mặt bàn bên cạnh.
"Phập!"
Cây trâm cắm sâu ngập một đoạn dài gỗ. Lực tay kinh !
Liên cô nương run lẩy bẩy. Gã võ công cao cường! Không dây !
sĩ diện cho phép cô lùi bước mặt bạn bè, cô gân cổ lên: "Tại ngươi xen chuyện của khác!"
Cảnh Dung nhướng mày: "Ta rảnh lo chuyện bao đồng, chỉ là đây uống , phiền. Cô nương náo loạn đủ ?"
Lời lẽ lạnh lùng nhưng cũng coi như là khuyên giải.
"Chưa đủ!" Liên cô nương trừng mắt Lý Thành đang núp một bên, chỉ tay quát: “Ta dạy dỗ tên bạc tình , lột da rút gân cũng hả !"
Phụ nữ thật đáng sợ!
Lý Thành khổ, mồ hôi ướt đầm lưng áo. Hắn cái quạt rách bươm tay, thấy may mắn thấy xót của.
"Cô nương hung dữ quá thể, nếu cái quạt đỡ cho, chắc lỗ chỗ như tổ ong ."
"Ta đ.â.m ngươi thành tổ ong đấy."
"Quân t.ử động khẩu động thủ, cô mà còn loạn nữa là đ.á.n.h thật đấy nhé."
"Hứ, ngươi là cái đồ bạc tình, quân t.ử nỗi gì? Có giỏi thì đ.á.n.h thử xem."
"Cô..."
Liên cô nương rút thêm một cây trâm nữa từ đầu xuống, định lao tiếp.
Cảnh Dung giữa ngao ngán. Y tóm lấy tay cô , hất mạnh , quát: "Đủ !"
Y bắt đầu bực ! Vốn quản chuyện trăng hoa , nhưng cứ để yên thì bao giờ mới xong, hỏng cả buổi uống .
Liên cô nương hất lùi mấy bước mới vững. vẫn cam tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1239-canh-dung-bi-thuong.html.]
"Đàn ông các chẳng ai cả!" Cô hậm hực.
Cảnh Dung liếc cô một cái, với Lý Thành: "Thành thế tử, chúng đây, chuyện ngài tự giải quyết."
"Trà còn uống xong mà!"
"Uống nữa là rước họa đấy."
"Cái ..."
Cảnh Dung bảo Kỷ Vân Thư: "Đi thôi."
Kỷ Vân Thư gật đầu. Nàng cũng chán ngấy cái cảnh !
Thấy Cảnh Dung định , Liên cô nương nuốt cục tức, giơ trâm lên định đ.â.m Lý Thành tiếp. Lý Thành né tránh .
"Cô đúng là dai như đỉa."
"Không xả cục tức yên lòng."
Lại đ.â.m tiếp. Lý Thành vô tình né sang phía Cảnh Dung, cây trâm vì thế mà chệch hướng lao về phía Cảnh Dung.
Cảnh Dung kịp phản ứng, theo bản năng đưa tay lên đỡ.
"Xoẹt!"
Mũi trâm sắc nhọn vạch một đường dài lòng bàn tay y. Vết thương sâu hoắm! Máu tươi b.ắ.n .
"Ư!" Cảnh Dung nhíu mày vì đau.
"Cảnh Dung?" Kỷ Vân Thư giật , định xem vết thương.
Triệu Nhi nhanh hơn một bước! Nàng lao đến nâng tay Cảnh Dung lên, lấy khăn tay của định băng bó, nước mắt lưng tròng.
"...Cảnh đại ca, chứ?" Giọng run rẩy, lo lắng tột độ.
Kỷ Vân Thư sững . Nàng kiểu phụ nữ thích tranh giành, huống hồ đang trong lốt nam trang.
Lang Bạc cũng lao tới ngay lập tức, nhưng để xem vết thương của Vương gia mà là rút kiếm kề cổ Liên cô nương.
Liên cô nương sợ mất mật! Cây trâm rơi leng keng xuống đất. Mắt mở to kinh hoàng.
Lang Bạc đằng đằng sát khí: "Ta bao giờ đ.á.n.h phụ nữ, nhưng hôm nay sẽ phá lệ."
Lý Thành vội can: "Huynh , nương tay."
"Loại đàn bà dạy dỗ ."
"Dù cô cũng là phụ nữ."
"..."
Cảnh Dung quát: "Lui !"
"Công tử..."
"Lui ."
Lang Bạc hậm hực thu kiếm, lùi sang một bên.
Cùng lúc đó, Cảnh Dung rút tay khỏi tay Triệu Nhi, sang Kỷ Vân Thư, đưa tay thương về phía nàng: "Giúp băng bó ."
Kỷ Vân Thư lập tức lấy khăn tay của , nắm lấy tay y, kéo y xuống ghế.
Triệu Nhi ngẩn ngơ. Nhìn bàn tay trống của . Hụt hẫng! Nàng ngờ Cảnh Dung đẩy nàng . nỗi xót xa khi thấy y thương vẫn lấn át tất cả.