NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1236: Ký ức?

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:46:12
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phải thừa nhận rằng, đàn ông khi lên trông cũng khá ưa . Chỉ tội thô kệch vạm vỡ quá! Lại còn đen vàng. sống ở thảo nguyên quanh năm suốt tháng, đen thui thùi lùi là may lắm .

Bạch Âm : "Lang thị vệ, với Vương gia nhà ngươi khác , ngài Vân Thư sưởi ấm trái tim băng giá, còn thì , cô đơn lẻ bóng một !"

"..."

Lang Bạc bỗng thấy thương hại . Vương gia Kỷ cô nương, Tần Tịch! Chỉ con sâu cô đơn đáng thương Bạch Âm là trơ trọi một .

Đang định an ủi vài câu thì Bạch Âm : "Thôi, ngươi mau nghỉ , một thêm lúc nữa. rượu thì để , ngươi đang thương đừng uống." Nói Bạch Âm giật vò rượu.

Hắn tu một dài! Sợ cướp mất.

Lang Bạc thấy ủ rũ như cũng nỡ phiền. "Thôi , ngươi cứ uống , đợi tay khỏi hẳn sẽ hầu rượu ngươi ba ngày ba đêm."

Nói xong, đang định nhấc m.ô.n.g thì thấy giọng Vương gia nhà . Mắt sáng rực lên.

"Họ về !"

Cái điệu bộ y hệt con ch.ó trung thành ở nhà một thấy chủ về, mừng rơn, đuôi ngoáy tít mù.

Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư che ô . Vừa đến nơi thấy hai : Một , một ! Một hớn hở, một sầu đời uống rượu! Hai thái cực đối lập .

Kỷ Vân Thư thấy Bạch Âm như , trong lòng lo lắng. Không xảy chuyện gì?

Lang Bạc chạy nhanh tới hỏi: "Vương gia, Kỷ cô nương, hai lâu thế?"

Cảnh Dung trả lời, chỉ Kỷ Vân Thư một cái. Hai gật đầu ngầm hiểu ý ! Sau đó, Cảnh Dung bảo Lang Bạc: "Về phòng ." Rồi kéo Lang Bạc luôn!

Kỷ Vân Thư đến bên cạnh Bạch Âm, lẳng lặng xuống bậc thềm đá bên cạnh .

"Huynh." Nàng gọi khẽ.

Bạch Âm uống xong ngụm rượu, liếc nàng: "Hửm?"

"Huynh tâm sự ?"

"Không ."

Ai mà tin!

Nàng định hỏi tiếp thì Bạch Âm hỏi : "Vụ án điều tra thế nào ?"

"Cũng coi như chút manh mối."

"Vậy thì ! Muộn thế , nghỉ ."

Kỷ Vân Thư : "Huynh hình như bao giờ tâm sự với như thế nhỉ."

Bạch Âm giờ mới nhận điều đó, nhạt, lắc lắc vò rượu tay, thở dài bất lực: "Cứ tưởng đến Hồ Ấp thì chuyện sẽ thuận buồm xuôi gió, ai ngờ xảy bao trắc trở, đến giờ vẫn tìm ."

Thở dài!

"Nhất định sẽ tìm thôi, đợi phá xong vụ án , Thành thế t.ử sẽ tìm cách đưa chúng Hộ Bộ."

"Hy vọng là ."

Kỷ Vân Thư nhận còn tâm sự khác, bèn : "Huynh , chuyện gì cũng với ."

"Ta !"

"Huynh lừa khác chứ lừa , cho , rốt cuộc là chuyện gì?"

Bạch Âm mắt nàng, ấp úng... mở lời thế nào.

Kỷ Vân Thư ép, kiên nhẫn chờ đợi.

Một lúc lâu , Bạch Âm thở dài thườn thượt, ngửa mặt bầu trời đêm đầy tuyết trắng, : "Không tại , dạo gần đây trong đầu cứ hiện lên nhiều hình ảnh kỳ lạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1236-ky-uc.html.]

"Hình ảnh?"

"Khi nhắm mắt , thấy những hình ảnh đó rõ ràng, nhưng hễ tỉnh dậy trở nên mơ hồ. Ta phân biệt đó là mơ? Hay là những ký ức từng đ.á.n.h mất."

Thực từ lúc đến Hồ Ấp, đêm nào cũng mơ thấy nhiều hình ảnh. Chúng lướt qua trong đầu như những thước phim chậm. cứ tỉnh dậy là biến mất dấu vết. Mờ mờ ảo ảo! Thậm chí chẳng nhớ nổi hình thù !

Kỷ Vân Thư nắm lấy cánh tay , : "Đây là chuyện mà! Ít nhất chứng tỏ đang dần dần nhớ chuyện ngày xưa."

"Có lẽ , nhưng mà..."

"?"

Bạch Âm cau mày: "Ta vốn định cho vì sợ lo lắng, nên cũng bảo Cảnh Dung giấu ."

Kỷ Vân Thư lo lắng: "Rốt cuộc là chuyện gì?"

"Là kẻ bám theo chúng , cảm giác... dường như từng gặp , cả thanh kiếm tay nữa, cũng ấn tượng! nhớ nhiều."

Ách!

Kỷ Vân Thư kinh ngạc. Không ngờ đó xuất hiện trong ký ức của Bạch Âm.

Vậy nghĩa là...

"Nếu những hình ảnh xuất hiện trong đầu là ký ức mất, thì, khi đến Đại Lâm, lẽ... thực sự quan hệ gì đó với và thanh kiếm đó! Nói cách khác, hai từng quen !"

Từng quen ? Đó cũng là chuyện của hai mươi mấy năm .

Bạch Âm khẽ lắc đầu: "Ta cũng nữa!"

Chính bản cũng mơ hồ. Và đây cũng là điều lo lắng nhất! Hắn sợ thực sự dính líu gì đó đến kẻ tên Liên Tước .

Kỷ Vân Thư hiểu nỗi lo của , khoác tay an ủi: "Huynh , dù thế nào thì việc nhớ chuyện xưa cũng là điều ! Còn những chuyện khác, đừng nghĩ nhiều, cái gì đến sẽ đến thôi."

Bạch Âm gật đầu, đột nhiên hỏi: " Vân Thư , từng nghĩ, nếu chúng thế của , thì sẽ ?"

Sẽ ? Cái ...

Kỷ Vân Thư lắc đầu.

Bạch Âm hỏi: "Chưa từng nghĩ đến ?"

"Không từng nghĩ." Nàng trầm giọng, thở một , về phía xa xăm: “Chỉ là nên nghĩ thế nào thôi."

, ai mà đoán tương lai! Đối với chuyện , đó là một bí ẩn to lớn.

Lúc , tuyết rơi mỗi lúc một dày! Gió lạnh rít từng cơn!

Hai cứ thế bậc thềm đá, hàn huyên đủ chuyện!

Ngày hôm .

Lý Thành từ sớm hẹn Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư ngoài uống . , là uống ! Tất nhiên, Bạch Âm và Lang Bạc cũng cùng.

Vốn định rủ cả Tống Chỉ, nhưng kỳ thi Hội đang đến gần, bận ôn bài tối mắt tối mũi nên .

Mọi đến một lầu. Gọi vài ấm nóng và chút đồ nhắm. Bạch Âm và Lang Bạc bàn riêng. Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung và Lý Thành bàn bên cạnh.

"Hôm qua định mời các vị bữa cơm, nhưng tra án xong muộn quá, đành để hôm nay ." Lý Thành rót mời.

Cảnh Dung bưng chén lên ngửi, đúng là ngon, nhưng so với vùng Cẩm Giang Đại Lâm thì vẫn thiếu chút hương vị gì đó.

 

 

Loading...