"Vậy thì tại ?"
Liên Tước im lặng một lát, ánh mắt liếc về phía xa, gì.
Bạch Âm sực nhớ đến những lời đó của , bỗng vỡ lẽ, hỏi: "Vì cô ?"
"Cô " ở đây, đương nhiên là chỉ Kỷ Vân Thư!
Liên Tước phủ nhận, nghiêm túc : "Ngươi yên tâm, sẽ hại cô nương đó."
Bạch Âm bật dậy, lùi vài bước, cảnh giác Liên Tước vẫn đang điềm nhiên bậc thềm. Hắn chất vấn: "Ngươi từ khi nào?"
Liên Tước bình thản đáp: "Chẳng ngươi luôn bám theo các ngươi ? Đã thì cô là nữ nhi." Nói , cũng dậy.
"Rốt cuộc ngươi gì?" Bạch Âm gắt gao.
"Ta chỉ rõ một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Vị cô nương đó... rốt cuộc là ai?"
Bạch Âm nheo mắt, tay đặt lên chuôi đoản đao bên hông, thủ thế sẵn sàng chiến đấu, : "Trước đây ngươi đả thương một , cũng đả thương ngươi một . Ngươi tay cứu giúp, trả kiếm cho ngươi, coi như huề. nếu ngươi dám giở trò gì, sẽ g.i.ế.c ngươi ngay tại đây."
Đe dọa!
Liên Tước hiểu rõ, dù thiện chí đến thì mặt cũng sẽ lơ là cảnh giác, càng coi là bạn. Cũng chẳng lạ, dù giữa họ cũng từng hiểu lầm!
"Bạch Âm, vẫn câu cũ, sẽ hại các ngươi. Chỉ cần các ngươi cho mục đích đến Cao Định là gì? Và... phận của cô nương , đảm bảo sẽ bám theo các ngươi nữa."
Nực !
Trong mắt Bạch Âm lóe lên tia sát khí: "Dù ngươi mục đích gì, tóm sẽ cho ngươi !"
"..."
"Còn nữa, kiếm của ngươi khắc hình khổng tước. Ở Hồ Ấp, chỉ vương hầu tướng lĩnh mới dùng đồ vật hình khổng tước! Rốt cuộc ngươi là ai? Và ngươi cái gì?"
"Thứ thể !" Liên Tước đáp thẳng thừng.
Bạch Âm nhạt.
Liên Tước tiếp: "Qua mấy đụng độ, tin ngươi hiểu rõ kẻ thù của các ngươi! Ta cũng thể đảm bảo tuyệt đối hại các ngươi. Nếu , lúc ở Tam Vương phủ, thể mặc kệ các ngươi lính bao vây mà khoanh tay . Hơn nữa, chỉ cần các ngươi cần, sẵn sàng giúp đỡ vô điều kiện."
Vô cùng chân thành!
đời gì chuyện như ? Bánh từ trời rơi xuống thường độc!
Và... Bạch Âm tuyệt đối thể tiết lộ mục đích của họ cho . Hắn : "Ta động thủ với ngươi! Bây giờ kiếm trả , ngươi ."
"Bạch Âm..."
"Nhân lúc đổi ý, ngay!"
Liên Tước đối đầu với , trong tình thế đành tạm thời rời . Hắn vài bước dừng , nghiêm túc với Bạch Âm: "Ta mong ngươi hiểu một điều, chúng ... kẻ thù, là bạn!"
Không kẻ thù, là bạn.
Ách mắt Bạch Âm chạm ánh mắt . Khoảnh khắc , dường như cảm nhận sự chân thành của Liên Tước. Không sát khí! Không toan tính! Khiến sự đề phòng trong lòng Bạch Âm bỗng giảm vài phần.
Hắn đáp : "Là địch là bạn, do ngươi là ! Tóm , chúng bất kỳ dính dáng nào tới ngươi."
Liên Tước thoáng chút thất vọng. Hắn xuống nước đến mức mà vẫn đổi lấy lòng tin của đối phương. Đành chịu thôi.
Hắn : "Đã , cũng còn gì để . Cáo từ."
Nói xong, định rời , nhưng vài bước khựng . Hắn Bạch Âm.
Dưới làn tuyết trắng bay bay, ánh đèn lồng hắt lên khiến bóng dáng đàn ông lúc mờ lúc tỏ, đôi mắt sâu thẳm đang chằm chằm .
Ánh mắt , thực sự quá quen thuộc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1235-khong-phai-ke-thu-la-ban.html.]
Hắn buột miệng: "Ngươi , ngươi trông giống một cố nhân của ."
Hửm?
Bạch Âm thôi...
Liên Tước khổ: "Chỉ là, thậm chí còn giờ sống c.h.ế.t ."
"Người ? Là ai?"
"Một thể đổi cả triều đại Hồ Ấp!"
"..."
Liên Tước buồn: " ngươi thể là ."
Giọng điệu vô cùng chắc chắn. Hắn cũng tự nhủ với lòng , mặt chỉ là ánh mắt giống A Cẩn mà thôi.
Chưa đợi Bạch Âm kịp phản ứng, Liên Tước tung nhảy lên, biến mất màn đêm tuyết trắng tĩnh mịch.
Bạch Âm theo bóng khuất dạng, bàn tay đặt chuôi đoản đao mới từ từ buông lỏng.
Thực định , dường như từng gặp Liên Tước, ngay cả thanh kiếm trong tay , cũng thấy quen quen.
Chỉ là lời kịp thì mất!
Nào ai ...
Ngay tại góc khuất hành lang, Tống Chỉ đang đó. Trên tay xách một chiếc lò sưởi! Hắn vốn định mang cho Bạch Âm, ngờ vô tình chứng kiến màn .
Tất nhiên, cuộc trò chuyện giữa Bạch Âm và Liên Tước đều thấy hết.
Vị Kỷ công t.ử phong độ ngời ngời là nữ nhân?
Đôi mắt mở to kinh ngạc, mãi vẫn hồn! Trái tim đập thình thịch liên hồi kìm . lạ , cảm thấy chút vui mừng khấp khởi. Một sự rung động chôn sâu trong lòng bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ.
lúc , Lang Bạc . Tay xách hai vò rượu.
Thấy , Tống Chỉ lập tức lùi bóng tối, xách lò sưởi lặng lẽ rời ...
Lang Bạc thấy Bạch Âm giữa sân, tới hỏi: "Ngươi đó gì? Nhìn xem mang gì đến ? Hai vò rượu ngon, tranh thủ lúc Vương gia và Kỷ cô nương về, vài chén."
Bạch Âm sực tỉnh! gì, chỉ lẳng lặng về bậc thềm đá lúc nãy , giật lấy một vò rượu tay Lang Bạc, ngửa cổ uống ừng ực.
Vẻ mặt đầy u sầu!
Lang Bạc khó hiểu, mới một lúc mà tên thế? Nhìn kỹ mới thấy thanh kiếm tay Bạch Âm biến mất, nền tuyết trong sân thêm nhiều dấu chân lạ.
Hắn hiểu ngay!
"Tên đến ?"
Bạch Âm "ừ" một tiếng! Tiếp tục uống rượu.
Lang Bạc xụ mặt, cau mày hỏi: "Có đ.á.n.h ?"
Lắc đầu.
"Hắn gì?"
Lại lắc đầu!
"Thế là ngươi cứ thế cho ?"
Gật đầu!
Lang Bạc phát bực với cái kiểu gật gật lắc lắc của , giật phắt vò rượu , càm ràm: "Ta ngươi cũng lạ thật đấy, ngươi và Kỷ cô nương rõ ràng là ruột, tính cách khác một trời một vực thế? Ít Kỷ cô nương lạnh lùng như tảng băng giống ngươi. Trái tim Vương gia nhà Kỷ cô nương sưởi ấm , còn ngươi thì cứ như cục đá ngàn năm ."
Phụt... Bạch Âm cuối cùng cũng bật .