Người tam cố thảo lư, hôm nay Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung tam cố lều tranh.
Gã ăn mày no nê, tâm mãn ý túc lăn ngủ. Cảnh Dung chẳng khách khí, đưa tay hất tung tấm chiếu gã.
Cơn lạnh ập đến bất ngờ khiến gã ăn mày co ro run rẩy. Gã bật dậy, mặt đầy vẻ giận dữ định c.h.ử.i ầm lên, nhưng thấy Cảnh Dung thì lập tức toe toét.
Mặt mày hớn hở.
Gã hỏi: "Quan gia, gì ngon ? Bánh bao thịt là bánh nướng thế?"
Vừa hỏi l.i.ế.m mép, bộ dạng thèm thuồng, mắt sáng như đèn pha.
Cảnh Dung lườm gã một cái. Tên đúng là voi đòi tiên!
Hắn : "Có, đương nhiên là , mà còn nhiều là đằng khác."
Vừa , rút từ thắt lưng một thỏi bạc, tung hứng tay vài cái.
Gã ăn mày chằm chằm thỏi bạc, cố kìm nén sự kích động lao cướp.
"Quan gia, bạc ..." là cho ?
Mấy chữ cuối còn kịp thốt thì Cảnh Dung chặn họng: “Chỉ cần ngươi chịu phối hợp t.ử tế, thỏi bạc tự nhiên sẽ thuộc về ngươi."
"Được , các cứ hỏi, gì xin khai hết." Mắt gã ăn mày vẫn dán chặt thỏi bạc, thèm đến nhỏ dãi.
Cảnh Dung nắm chặt thỏi bạc trong lòng bàn tay, hiệu cho Kỷ Vân Thư.
Kỷ Vân Thư bước lên, nghiêm túc hỏi: "Ngươi trả lời thành thật."
Gã ăn mày thề thốt: "Đương nhiên !"
"Được, hỏi nữa, ngươi chắc chắn lúc đó thấy Đỗ Mộ Bạch ?"
Gã gật đầu.
"Người đó thực sự là ?"
"Cái ..."
"Thực ngươi căn bản thấy mặt , đúng ?" Kỷ Vân Thư hỏi dồn.
Câu hỏi gã ăn mày nghệt mặt . Gã cố nhớ khung cảnh lúc đó, tua từng hình ảnh trong đầu, ấp úng: “Ta... hình như là rõ. Lúc đó trời tối mịt , ... rõ thật."
Gã lí nhí.
Kỷ Vân Thư giục: "Vậy ngươi hãy nhớ thật kỹ tình huống lúc đó xem."
"Lúc đó..." Gã ăn mày vò đầu bứt tai, vỗ vỗ trán mấy cái, cố gắng chắp nối các mảnh ký ức: “Đêm hôm đó, lúc Đỗ Mộ Bạch thì trời tối đen như mực. Hắn vội, thì đang , cho nên đúng là... thấy mặt ! quần áo mặc y hệt lúc , cái tuyệt đối sai . Có điều... hình như đổi tính."
"Đổi tính? Là ?"
"Lúc , đá vỡ bát của , còn c.h.ử.i mấy câu. lúc , ném cho mấy đồng tiền, lạ thật đấy. lúc đó tiền là sướng , nghĩ nhiều, chuyện cũ coi như xí xóa." Gã ăn mày vẻ hào phóng.
Kỷ Vân Thư: "Ngoài còn gì nữa ?"
"Hết... hết ."
"Nghĩ kỹ xem."
"Thật sự hết mà!" Gã ăn mày ngập ngừng, đột nhiên reo lên: “A đúng ... nhớ . Lúc ngang qua , thấy hình như giày."
"Giày?"
"Không giống đôi giày lúc ."
Kỷ Vân Thư ngẫm nghĩ, hỏi: "Ngươi vội, lúc đó thọt nữa, đúng ?"
", thọt."
Kỷ Vân Thư : "Quả nhiên giống như dự đoán."
Gã ăn mày ngơ ngác hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1229-nguoi-do-khong-phai-do-mo-bach.html.]
Kỷ Vân Thư hỏi tiếp: "Vậy ngươi nhớ từ trong hẻm cao bao nhiêu ?"
"Khoảng năm thước hai ba tấc gì đó, tầm tầm như ."
Chiều cao của Đỗ Mộ Bạch. qua kiểm tra dây thòng lọng, hung thủ cao năm thước bảy tấc mới đúng.
Vậy lẽ là Đỗ Mộ Bạch. Kỷ Vân Thư nghĩ . Sắc mặt nàng trở nên ngưng trọng.
Nàng lặng lẽ rời . Cảnh Dung ném thỏi bạc cho gã ăn mày. Gã cầm bạc tít mắt.
Hai phố. Cảnh Dung hỏi: "Đi ?"
"Văn xá."
Đến Văn xá, tiểu đồng canh cửa hôm vẫn đó. Thấy họ đến, tiểu đồng vội chạy đón.
"Hai vị quan gia, các ngài..."
"Ngươi còn nhớ tình trạng của Đỗ Mộ Bạch đêm g.i.ế.c khi trở về ?" Kỷ Vân Thư hỏi thẳng.
Tiểu đồng sững một chút gật đầu: "Nhớ ạ."
"Kể chi tiết cho ."
"Lúc đó Đỗ công t.ử về gì bất thường, tiểu nhân còn chào một tiếng, nhưng thấy, nhanh, tiểu nhân liền..."
"Khoan , ngươi nhanh?"
"Vâng."
"Vậy là thọt?"
"Hình như... là ! Kể cũng lạ, sáng lúc rõ ràng còn cà nhắc mà."
"Ngươi còn nhớ đôi giày lúc đó ?"
"Giày ạ? Vẫn là đôi lúc sáng thôi."
"Hắn cao bao nhiêu?"
"Đỗ công t.ử ạ? Năm thước ba tấc."
"Ta hỏi về lúc đó cơ."
"Thì vẫn thế mà!"
Tiểu đồng hiểu tại Kỷ Vân Thư hỏi những câu kỳ quặc như .
Hỏi xong, Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung .
Manh mối đây !
Trên đường , Cảnh Dung : "Đỗ Mộ Bạch rõ ràng thọt, nhưng lúc rời khỏi hẻm và về đến Văn xá bình thường. Chân thương như thế thể khỏi nhanh trong một ngày ?"
Kỷ Vân Thư kết luận: "Cho nên, đó Đỗ Mộ Bạch, mà là hung thủ!"
" nàng đừng quên, cả ăn mày và tiểu đồng đều đó cao năm thước ba tấc, trong khi chúng kiểm tra, hung thủ cao năm thước bảy tấc, tương đương với Bạch Âm mới đúng."
"Có lẽ bỏ sót điều gì đó." Nàng tiếp: “ dù bỏ sót gì thì dựa dây thòng lọng, Đỗ Mộ Bạch chắc chắn tự sát. Chỉ là... nếu hung thủ cùng chiều cao với Đỗ Mộ Bạch, tại buộc dây thòng lọng cao như ?"
Hai đồng thanh: "Đánh lạc hướng!"
Kỷ Vân Thư : “Hung thủ cố tình nghĩ là một kẻ cao năm thước bảy tấc! Thực chuẩn sẵn hai phương án. Nếu cái c.h.ế.t của Đỗ Mộ Bạch ai phát hiện, sẽ kết luận là tự sát, hung thủ bình an vô sự! Còn nếu phát hiện là án mạng, quan phủ chắc chắn sẽ xoáy chiều cao của hung thủ. Phải công nhận tên hung thủ thông minh.
Điểm thứ hai là gã ăn mày ở đầu hẻm. Một khi phát hiện dây thòng lọng bất thường, họ sẽ nghi ngờ và tra hành tung của Đỗ Mộ Bạch, tự nhiên sẽ tìm đến gã ăn mày. Lúc đó, hành tung của đều gã ăn mày chứng. Hắn may mắn, cả hai sự chuẩn đều cần dùng tới, vì ai cũng nghĩ Đỗ Mộ Bạch tự sát!"
" mà... nếu từ con hẻm và về Văn xá là cùng một , thì gã ăn mày rõ ràng chỉ một Đỗ Mộ Bạch . Vậy hung thủ bằng đường nào? Tại giày hai ?
"Muốn đáp án, thể cho ngay bây giờ. hết báo cho Thành thế t.ử một tiếng ."