Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung men theo con hẻm nhỏ sâu bên trong.
Tuyết rơi liên miên mấy ngày nay khiến con hẻm ngập trong tuyết trắng. Cả con hẻm bỏ hoang lâu, hiếm bóng qua nên càng thêm tiêu điều. Hai bên tường rêu phong phủ kín, gạch đá lở loét. Cành cây khô gãy ngổn ngang chắn lối, chất đống bừa bãi khắp nơi.
Nhìn cũng chỉ thấy một màu trắng xóa, dường như thấy điểm cuối.
Do tuyết đọng quá dày, Kỷ Vân Thư bước chậm.
Cảnh Dung bỗng nắm lấy tay nàng, siết chặt bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo trong lòng bàn tay .
Tay con gái quanh năm lạnh giá. Chính vì thế, hận thể truyền hết ấm của cho nàng.
Kỷ Vân Thư cảm nhận rõ lực nắm ngày càng chặt của . Lòng nàng ấm áp lạ thường, năm ngón tay cũng thuận thế đan tay .
Cảnh Dung mở đường, che chở nàng bên cạnh. Hắn bước một bước, nàng đặt chân đúng dấu chân mà tới.
Càng sâu trong, một mùi hôi thối nồng nặc càng xộc lên mũi. Giống như mùi cá c.h.ế.t, vô cùng khó chịu.
Kỷ Vân Thư thắc mắc: "Nơi hoang phế như , Đỗ Mộ Bạch đến đây gì?"
Cảnh Dung vẫn nắm tay nàng tiếp tục bước .
Rất nhanh đó, khi hết con hẻm dài hun hút, hai cuối cùng cũng đến nơi gã ăn mày nhắc tới.
Đó là một cái hồ!
Một cái hồ bốc mùi hôi thối nồng nặc, mặt nước lềnh bềnh đủ thứ rác rưởi, phủ một lớp rêu xanh rì, trông cực kỳ buồn nôn.
Bên hồ một cái đình. Cái đình lớn nhỏ nhưng rách nát tả tơi. Những cây cột đỏ mối mọt ăn ruỗng, mùn gỗ rơi vãi đầy đất. Mái ngói vỡ vụn rơi tứ tung.
Chỗ giống nơi để thưởng ngắm cảnh?
Nếu Đỗ Mộ Bạch hẹn gặp ở đây, thì tại hai họ ở lì suốt hai canh giờ tại cái chốn khỉ ho cò gáy ?
Khoảng thời gian đó, rốt cuộc xảy chuyện gì?
Liệu đây là nơi Đỗ Mộ Bạch đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê?
Kỷ Vân Thư về phía cái đình suy nghĩ miên man. Cảnh Dung thực cũng đang cùng những thắc mắc như nàng.
Kỷ Vân Thư định bước đình thì Cảnh Dung kéo giật .
"Cẩn thận!"
Cả nàng ngã , vai va lồng n.g.ự.c rắn chắc của Cảnh Dung.
Chưa kịp hồn, nàng thấy một mảnh ngói từ mái đình rơi xuống, vỡ tan tành ngay sát chân nàng.
Kỷ Vân Thư sợ, chỉ sững sờ. Hoàn hồn , nàng thở phào nhẹ nhõm.
Cảnh Dung trách yêu: "Người đường ngó , nàng thì cứ cắm đầu thẳng. Lỡ ngói rơi trúng đầu, chẳng lẽ cõng nàng cả đời ?"
Kỷ Vân Thư liếc một cái, nhàn nhạt : "Nghe giọng điệu của , vẻ như đang ghét bỏ thì ."
"Ừm..."
"Hả?"
Cảnh Dung khẽ, sải bước trong, đầu mà buông một câu: "Nếu còn cách nào khác, thì cũng đành cõng nàng cả đời ."
Nếu còn cách nào khác, thì cũng đành cõng nàng cả đời !
Kỷ Vân Thư tủm tỉm . Người đàn ông khi dịu dàng thể khiến tim nàng tan chảy, lời đường mật cũng nàng say đứ đừ.
Nàng thu nụ , bước theo trong.
Do mái đình thủng lỗ chỗ vì ngói rơi, tuyết cũng theo đó lọt phủ đầy bên trong. Trong đình một bàn đá và bốn ghế đá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1228-hung-thu-gay-an-the-nao.html.]
Và còn ... một chiếc chuông đồng!
Một chiếc chuông đồng lớn đặt ngay mặt đất, phủ đầy bụi bặm, đó bao lâu.
Thông thường chuông đồng treo lên, nhưng chiếc chuông chỏng chơ đất, thật kỳ lạ.
Điều đáng chú ý hơn cả là những nốt tròn lồi lên chuông.
Cảnh Dung dường như chú ý đến nó ngay khi bước . Hắn thẳng đến chiếc chuông, gõ gõ ngón tay lên những nốt lồi đó, hiệu cho Kỷ Vân Thư xem.
Kỷ Vân Thư bước tới, sờ thử, đo đạc cách, ướm với chiều cao của Đỗ Mộ Bạch.
Nàng kinh ngạc thốt lên: “Là chỗ !"
Vô cùng khẳng định.
Cảnh Dung : "Xem Đỗ Mộ Bạch đúng là gặp hung thủ ở đây, và vật va đập lưng là chiếc chuông đồng ."
"Không sai!"
...
"... gặp là ai?" Cảnh Dung nhíu mày suy tư: “Gã ăn mày ở đầu hẻm , hôm đó ngoài Đỗ Mộ Bạch còn ai . Giả sử... Đỗ Mộ Bạch đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê ở đây, kẻ đ.á.n.h t.h.u.ố.c là ai? Kẻ đó đây bằng cách nào? Tại gã ăn mày chính mắt thấy Đỗ Mộ Bạch rời khỏi con hẻm? Chuyện ..."
Chưa hết câu, Kỷ Vân Thư tiếp lời: "... Hoàn phi logic!"
"Không chỉ phi logic, mà còn kỳ quái!"
"Có lẽ... chuyện liên quan lớn đến việc Đỗ Mộ Bạch ở trong suốt hai canh giờ." Kỷ Vân Thư : “Chỉ là trong hai canh giờ đó, rốt cuộc ... gì?"
Vừa , Kỷ Vân Thư mép đình.
Trước mặt là một hồ nước! Nước hồ bẩn thỉu, rác rưởi nổi lềnh bềnh, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Kỷ Vân Thư nhịn bịt mũi, chau mày.
Ánh mắt nàng hướng về phía cánh rừng nhỏ bên hồ. Cánh rừng lớn, phía chắc chắn thông đó. vì cách xa nên rõ lắm.
Ngay khoảnh khắc , nàng dường như hiểu đôi chút. Chỉ còn vài điểm nghi vấn giải đáp!
Cảnh Dung lẳng lặng bên cạnh, theo hướng mắt nàng, thầm nghĩ bên gì? Chẳng chỉ là một cánh rừng thôi ?
Đột nhiên Kỷ Vân Thư : “Ta , hung thủ gây án thế nào ."
Giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Hung thủ gây án thế nào? Cảnh Dung vẫn hiểu. Nhiều lúc hoài nghi sống uổng phí hơn hai mươi năm qua ! Đầu óc thua kém một phụ nữ đành, đến khả năng phản ứng cũng chậm hơn. Nghĩ mà thấy tủi !
Hắn hỏi: "Nàng hung thủ gây án thế nào ? Hắn thế nào?"
Kỷ Vân Thư trầm ngâm một lát, tính toán trong đầu : “Ta còn cần rõ vài chuyện nữa, lẽ... thứ sẽ sáng tỏ."
"Chuyện gì?"
Kỷ Vân Thư mỉm với : "Đáp án thể ở bên hồ."
Bên hồ?
Cảnh Dung sang.
Chưa kịp hiểu thì Kỷ Vân Thư : "Ta còn một việc cần xác nhận với gã ăn mày ."
Nói xong, nàng bước khỏi đình. Cảnh Dung vội đuổi theo. Hắn quen với việc âm thầm tháp tùng nàng .
Hai men theo đường cũ rời khỏi nơi đó, chỗ gã ăn mày.
Người tam cố thảo lư, hôm nay Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung tam cố lều tranh.