NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1224: Ra điều kiện

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:46:00
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu nhân cũng chỉ là ở đây thôi mà."

Khí thế của gã ăn mày rõ ràng đè bẹp. Hắn quả thật dám đối đầu trực diện với Lý Thành! Dù cũng chẳng tiền, chẳng địa vị, lỡ tống tù thật thì còn thoải mái như bây giờ?

Cho nên, lúc cần nhún nhường thì nhún nhường.

Nói xong câu đó, gã ăn mày kéo tấm chiếu rách định xuống ngủ tiếp.

Kỷ Vân Thư cũng tưởng chuyện đến đây là xong, định tiếp để tìm manh mối. Nào ngờ, Lý Thành chịu . Hắn đá nhẹ gã ăn mày, : “Muốn ngủ thì chỗ khác mà ngủ."

Gã ăn mày ngơ ngác, vò đầu bứt tai, vẻ mặt thể tin nổi: “Bắt ư? Đại nhân, ngủ ở đây hơn mười năm , mười mấy năm nay ai quản . Hơn nữa chỗ bỏ hoang lâu, chẳng ai thèm ngó ngàng tới."

Lý Thành hừ một tiếng: " đây ai quản, nhưng bây giờ bản quan quản. Cho nên, mau thu dọn đồ đạc biến , đừng chắn đường cái hẻm ."

"Phía con hẻm là một cái hồ, còn một cái đình bỏ hoang, ai đây, chắn đường ai chứ?"

"Thế cũng ."

Thái độ của Lý Thành vô cùng cứng rắn.

Gã ăn mày nguy cơ "chuyển nhà", mặt mày méo xệch: “Vậy ngài bảo bây giờ?"

"Cái đó bản quan quan tâm, tóm ở đây là !"

"Ta ! Ta ở đây mười mấy năm , mấy quan các chỉ ức h.i.ế.p dân lành."

"Bản quan cứ ức h.i.ế.p ngươi đấy, thì nào?"

Một vị quan lớn của Thành Ty Bộ đôi co với một gã ăn mày, chuyện mà đồn ngoài chắc chắn sẽ thành chuyện lạ. Chắc cũng chỉ như Lý Thành mới rảnh rỗi cãi tranh giành địa bàn với ăn mày.

Nhìn ở góc độ khác thì chuyện cũng khá thú vị.

Gã ăn mày cãi vị tiểu bá vương , bèn cùn lên: “Dù cũng , giỏi thì các đ.á.n.h c.h.ế.t ."

Nói gã ôm chặt lấy tấm chiếu hơn.

"Ngươi..." Lý Thành trừng mắt.

Hắn kịp gì thì Kỷ Vân Thư đột nhiên hỏi gã ăn mày: “Ngươi ngươi ở đây mười mấy năm ?"

Gã ăn mày liếc nàng: " thế, địa bàn ở mười mấy năm ."

Kỷ Vân Thư định hỏi tiếp thì Lý Thành cắt ngang, quát gã ăn mày: “Cái thứ sống c.h.ế.t , cái gì gọi là địa bàn của ngươi? Đây là thành Cao Định, chỗ ngươi đang là đất của Đại vương, của ngươi. Còn dám năng linh tinh, bản quan sẽ sai cắt lưỡi ngươi."

"..." Gã ăn mày nuốt nước bọt, ngậm chặt miệng. Đôi bàn tay bẩn thỉu vội bịt mồm , nửa chữ cũng dám ho he.

Lý Thành vẫn trừng mắt đầy đe dọa. Dám chọc bản thế tử, cho ngươi tay!

Kỷ Vân Thư lắc đầu ngao ngán, dứt khoát bước gần gã ăn mày, hỏi: “Ta chuyện hỏi ngươi, nếu ngươi thì nhất định trả lời thành thật."

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.

Lý Thành kéo nàng : "Kỷ công tử, cô gì cứ hỏi , hỏi một tên ăn mày gì?"

"Ta hỏi vài chuyện về vụ án mạng, ngài ?"

"Ta..." Lý Thành cứng họng.

Bị hỏi ngược như , chẳng gì. Như mắc xương cá ở cổ!

Kỷ Vân Thư mặc kệ , sang hỏi gã ăn mày: “Ngươi ngươi ở đây mười mấy năm , thường thì trong nghề của các ngươi tin tức linh thông, cái gì cũng ."

Người trong nghề!

Cách dùng từ mới lạ . Gã ăn mày lập tức cảm thấy nở mày nở mặt, ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu : “Đương nhiên ! Ta cái gì cũng , trong thành Cao Định chuyện gì là ."

Hắn vỗ n.g.ự.c tự đắc! Danh hiệu "bao thám thính" hữu danh vô thực. Dù đây cũng là điều giang hồ công nhận.

Kỷ Vân Thư nghiêm mặt hỏi: "Ngươi Đỗ Mộ Bạch, xưng tụng là 'Tài t.ử Nam Thân' sáu năm ?"

Mắt gã ăn mày sáng lên: "Hắn ! Đương nhiên là ."

"Ngươi từng gặp ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1224-ra-dieu-kien.html.]

"Gặp !"

"Ở ?"

"Ngay tại đây." Gã ăn mày chỉ tay xuống chỗ bên cạnh .

Tại đây?

"Ngươi còn nhớ là ngày nào ?"

"Là ngày tự sát đấy!"

Hả?

Mọi xung quanh ồ lên kinh ngạc! Ai nấy đều trợn tròn mắt, thể tin nổi.

Kỷ Vân Thư như nắm manh mối quan trọng, lập tức hỏi dồn: “Sau đó thì ? Lúc ngươi thấy , một với ai? Hoặc là lúc đó đang gì? Định ?"

Hàng loạt câu hỏi tung khiến gã ăn mày nhất thời trả lời thế nào. Hắn sắp xếp trí nhớ một chút.

Đang định mở miệng thì liếc Lý Thành với vẻ e dè, thôi.

Lý Thành ngớ , đá nhẹ một cái: "Nhìn cái gì? Hỏi thì mau trả lời."

"Trả lời thì cũng thôi, nhưng mà..." Gã ăn mày bày bộ dạng đàm phán.

Lý Thành nheo mắt: " mà cái gì?"

Gã ăn mày hì hì, cảm thấy đang chiếm thế thượng phong: " mà chỗ thuộc về , ai cũng đuổi ."

Phụt!

Lại còn điều kiện nữa cơ đấy. Ăn mày thời nay đúng là thành tinh hết !

Chỗ ngay đầu hẻm, là một nhỏ quây bằng ván gỗ, đủ để gã . Tuy đơn sơ nhưng che mưa che gió , kể cả mùa đông giá rét ở đây vẫn . Mười mấy năm nay gã coi mảnh đất vàng như nhà của , ai đuổi cũng .

Lý Thành điều kiện với thì nổi nóng: "Ngươi dám điều kiện với bản quan? Có tin bắt ngươi về nhà lao ngay bây giờ ?"

Gã ăn mày tỉnh bơ: "Nếu đại nhân bắt thì cứ bắt, nhưng các chuyện về Đỗ Mộ Bạch thì sẽ hé răng nửa lời ."

"Ngươi..."

"Tùy đại nhân quyết định."

Gã ăn mày định cuộn chăn ngủ.

Lý Thành tức đến xanh mặt. kịp phát hỏa thì Kỷ Vân Thư kịp thời dập tắt.

Nàng thẳng: "Được, chỗ là của ngươi, ngươi bao lâu thì ... sẽ ai đuổi ngươi ."

Một lời hứa chắc nịch!

Lý Thành kêu lên: "Ta còn đồng ý mà, ..."

"Chẳng lẽ Thành thế t.ử tra án nữa?"

"Đương nhiên là !"

"Vậy đồng ý chuyện cũng ."

"Cái ..." Lý Thành khựng , suy nghĩ một lát. Vì đại cục, đành chấp nhận thôi. Hắn sang gã ăn mày: “Được, chỗ là của ngươi."

Cuối cùng cũng chịu nhả .

"Thật chứ?" Gã ăn mày hỏi .

"Đương nhiên là thật, bản quan một là một, hai là hai, bao giờ lừa ai ? Ngươi tin thì tùy."

"Thế thì ." Gã ăn mày lúc mới hài lòng.

 

 

Loading...