Trong khi Lang Bạc và Tống Chỉ ở nhà vui vẻ, thì Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung đến Thành Ty Bộ.
Họ mới bước ...
Lý Thành từ xa thấy, vội vàng chạy đón. "Ái chà, hai cuối cùng cũng đến , đợi cả buổi sáng nay."
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung , trong hỏi: "Tra ?"
"Tra !"
"Tra cái gì?"
"Vào trong ."
Mấy hậu sảnh, Lý Thành liền đưa cho nàng một tờ giấy, : "Theo lời ngươi dặn, cho tìm những nơi đặc điểm giống đinh tán cửa suốt đêm qua, cuối cùng trời phụ lòng , tìm thật . Ngươi xem , địa chỉ đều ghi đó, chúng thể ngay."
Kỷ Vân Thư cầm lấy xem. Trên giấy ghi rõ địa chỉ. Sau khi rà soát, tổng cộng ba nơi vật thể tương đồng với đinh tán cửa lớn. Cả thành Cao Định rộng lớn thế mà chỉ ba nơi.
"Vậy còn chờ gì nữa? Đi xem thử ." Kỷ Vân Thư .
Lý Thành cũng đang sốt ruột, đương nhiên chậm trễ. Hắn gật đầu lia lịa: "Được ." Rồi sang lệnh cho tên thị vệ: “Ngươi dẫn đường."
"Rõ!"
Thế là, Lý Thành dẫn theo mấy lão quan của Thành Ty Bộ, một toán lính, cùng Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư tới một trong những địa chỉ ghi giấy.
Đó là một khu chợ ở phía Đông!
Bình thường những kẻ quyền quý chẳng bao giờ đặt chân tới đây. Lúc , chợ qua kẻ tấp nập, vô cùng ồn ào! Lại là buổi sáng nên càng chen chúc.
Hai bên đường, các tiểu thương bày biện hàng hóa bán. Người dân cũng chợ sớm để mua thịt thà rau cỏ tươi ngon.
Do tuyết rơi mấy ngày nay, mặt đường giẫm đạp trở nên lầy lội, nước bẩn lênh láng. Người đường ai nấy đều than phiền, giày vải ướt sũng, bùn đất b.ắ.n cả lên quần áo, khiến nhiều cãi vã ầm ĩ.
Suốt dọc đường, đủ loại qua . Ồn ào náo nhiệt! Tiếng ch.ó sủa, gà gáy, trẻ con lóc, tiểu thương rao hàng...
Lý Thành cũng là đầu tiên đến chốn . Chân vốn chỉ quen đạp lên những nơi sang trọng, bản chút bệnh sạch sẽ, nhưng vì nôn nóng phá án nên cũng chẳng màng nữa.
Thị vệ dẫn đường chen qua đám đông về phía , miệng liên tục hô: "Tránh , tránh !"
Dân chúng thấy của quan phủ thì dạt nhường đường, nhưng vì quá đông nên dù tránh cũng chẳng tạo lối rộng rãi là bao.
"Chuyện gì thế nhỉ? Sao quan phủ đến đông thế?"
"Ừ, chuyện gì ?"
"Không c.h.ế.t ở nữa chứ?"
"Cái miệng quạ đen nhà ông đừng gở."
"Thế ông bảo quan phủ đến đây?"
"..."
"Hay là liên quan đến hai vụ án mạng gần đây?"
Tiếng xì xào bàn tán vang lên ngớt từ bốn phía. Đủ lời đồn đoán!
Cảnh Dung che chở cho Kỷ Vân Thư để nàng va chạm. Lý Thành cũng hăng hái bên cạnh nàng, : "Kỷ công tử, ngươi nhỏ thó, dễ xô ngã, bên cạnh bảo vệ ngươi, đố ai dám gần."
Ồ ồ!
Kỷ Vân Thư gật đầu khách sáo với . Lý Thành , một tay Kỷ Vân Thư đang nắm chặt lấy tay áo Cảnh Dung. Bởi vì trong lòng nàng, chỉ Cảnh Dung mới mang cảm giác an tuyệt đối.
Rất nhanh, tên thị vệ dẫn đầu dừng , : "Lý đại nhân, là ở đây."
Mọi dừng bước!
Trước mắt là một sạp bán thịt heo. Lúc hai phụ nữ đang mua thịt, gã đồ tể cầm con d.a.o phay to tướng đang chặt thịt, nhấc một miếng lên định cân thì thấy một đám quan sai vây quanh sạp của .
Miếng thịt tay rơi bịch xuống thớt! Mặt gã ngơ ngác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1220-dia-diem-dau-tien.html.]
Khoảnh khắc đó, gã rà soát bộ việc từng trong quá khứ. Chẳng lẽ... cân điêu bán thiếu? Hay là thu thừa tiền trả?
Khoan . nghĩ nát óc cũng gì đến mức kinh động đến quan phủ.
Gã run rẩy hỏi: "Các vị... quan gia, các ngài đây là..."
Gã sợ c.h.ế.t khiếp! Cả đầy mỡ run lên bần bật.
Lý Thành mặt nghiêm nghị, liếc gã một cái hỏi tên thị vệ: "Ở ?"
Tên thị vệ chỉ bức tường lưng gã đồ tể, : "Là bức tường đó."
Tường?
Lý Thành theo hướng tay chỉ. Hắn thấy tường treo đầy thịt heo. Đều là thịt tươi roi rói.
Hửm?
Lý Thành hiểu, hỏi: "Thứ giống đinh tán cửa ở ?"
Thị vệ đáp: "Đại nhân, ngài kỹ , mấy miếng thịt đó treo cái gì."
À ha.
Hắn kỹ . Quả nhiên! Những tảng thịt heo tươi sống móc những cục xi măng hình tròn lồi tường.
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung cũng sang. Cũng phát hiện !
gã đồ tể vẫn ngơ ngác hiểu chuyện gì! Gã hỏi: "Đại nhân, các ngài gì thế?"
Trong lúc gã hỏi, hai phụ nữ mua thịt lén lút chuồn mất. Dính dáng đến quan phủ, họ dây dưa kẻo rước họa .
Lý Thành búng tay một cái. Ra lệnh: "Lên, mau gỡ hết thịt đó xuống."
Mấy tên lính liền vòng sạp thịt, gỡ từng tảng thịt treo tường xuống.
Gã đồ tể hoảng hốt, định ngăn cản nhưng sợ quan quyền, cuống quýt hỏi: "Các ... các cái gì ? Đừng động thịt của ."
Gã yếu ớt cầm lấy con dao! Nhát gan thì nhát gan, nhưng động nồi cơm của gã là .
Lý Thành trừng mắt, quát ngay: "Quan phủ việc!"
Câu cũng tác dụng!
Gã đồ tể mếu máo: "Đại nhân, gì phạm pháp , chỉ thật thà g.i.ế.c heo, g.i.ế.c súc sinh thôi mà! Có chuyện gì liên quan đến chứ?"
Lý Thành chậm rãi nhả hai chữ: "Án mạng!"
Án mạng!
"Cái gì?"
Mọi xung quanh ồ lên kinh ngạc.
Gã đồ tể ngớ : "Án... mạng? Đại nhân, ngài nhầm ? Chẳng lẽ g.i.ế.c heo cũng phạm pháp?"
Lý Thành nhướng mày đáp: "G.i.ế.c heo đương nhiên phạm pháp, nhưng cái Bổn quan là... thể g.i.ế.c ."
G.i.ế.c ?
Tay gã đồ tể run lên. Mắt trợn trừng. Gã lắc đầu nguầy nguậy: "Không, ... g.i.ế.c . Đại nhân, oan uổng, oan uổng quá!"
Lý Thành : "Oan lát nữa tra hỏi sẽ , mau sang một bên."
"Ta..."
"Ngươi bây giờ còn dám cầm dao, hả, g.i.ế.c ?" Lý Thành con d.a.o tay gã, dồn ép…
Gã đồ tể buông tay ngay lập tức. Con d.a.o rơi xuống thớt. "Cạch" một tiếng.