NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 122: Kỷ - Vân - Thư

Cập nhật lúc: 2025-12-06 14:40:42
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư trao trả A Mạt cho ông .

"Mau trong , đứa trẻ thể chất yếu ớt, nên gió."

Khắc Sát gật đầu đón lấy con, bất chợt lấy từ thắt lưng một vật, đưa về phía Kỷ Vân Thư.

Đó là một tấm ngọc bài tinh xảo, viền vàng, bao quanh là một sợi dây bạc. Trên mặt ngọc phỉ thúy khắc hình một con chim khổng tước sống động như thật, mắt khổng tước nạm một viên lam ngọc thượng hạng, còn mặt khắc một chữ "Nam".

"Lần gì báo đáp, tấm bài mong cô nương nhận lấy. Nếu ngày cô nương đến Hồ Ấp, hãy dùng tấm bài tìm , nhất định sẽ hậu tạ."

"Cái ..."

"Cô nương hãy nhận , để trong lòng Khắc mỗ dễ chịu hơn chút."

Nói , ông nhét thẳng tấm ngọc bài tay Kỷ Vân Thư. Tấm ngọc bài nhỏ nhắn, chất ngọc , cầm trong tay mát lạnh dễ chịu.

Kỷ Vân Thư cũng từ chối nữa, dứt khoát nhận lấy. Cô nghĩ bụng, Hồ Ấp thì chắc cô chẳng bao giờ , nhưng nếu cứ từ chối qua thì tốn thêm mớ nước bọt.

"Đã , xin nhận."

Khắc Sát thấy thế trong lòng mới nhẹ nhõm hơn, bế A Mạt trong.

Kỷ Vân Thư cũng nhấc chân định theo. Như đoán Cảnh Dung sẽ kéo tay , cô khoanh hai tay ngực, nhờ thế mà thẳng một mạch trong.

Cảnh Dung vồ hụt! Cô nhóc cũng ghê gớm đấy.

Vào trong, Kỷ Vân Thư xuống, Cảnh Dung cũng hậm hực xuống theo, đôi mắt cứ dán chặt rời, như ăn tươi nuốt sống cô .

Kỷ Vân Thư hơ chiếc khăn che mặt bên đống lửa, đợi khô đeo lên mặt.

Vệ Dịch chớp chớp mắt cô, hai má phồng lên. Dáng vẻ đó lọt mắt Kỷ Vân Thư, cô hỏi: "Ngươi ? Không vui ?"

"Không ." Vệ Dịch lắc đầu.

"Vậy là ?"

Vệ Dịch ngập ngừng, lí nhí: "Thư nhi, cô sợ khác chê ?"

"Hửm?"

Vệ Dịch mím môi, nhích gần cô, ghé sát tai cô thì thầm: "Thư nhi, cô đừng sợ. Thật cô chẳng chút nào, cô vẫn là Thư nhi của ."

Hơi thở ấm áp lan tỏa bên tai cô. Phải thừa nhận rằng, lời của Vệ Dịch giống như một tấm lụa mỏng tang lướt nhẹ qua tai, khiến cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Khóe môi Kỷ Vân Thư cũng dần cong lên. Cô , : "Vệ Dịch, cảm ơn ngươi."

"Cha còn nữa, chỉ còn cô thôi. Thư nhi, hứa, sẽ trở thành đấng nam nhi đại trượng phu. Sau nhất định sẽ bảo vệ cô, tuyệt đối để ai bắt nạt nữa. Kẻ nào dám bắt nạt cô, nhất định sẽ báo thù cho cô."

Giọng điệu vô cùng kiên định!

Kỷ Vân Thư : "Được, chờ ngày đó, chờ Vệ Dịch bảo vệ ."

"Ừm." Hắn gật đầu thật mạnh.

Hai để ý đến khuôn mặt đen sì của Cảnh Dung ở đối diện.

Trong lòng cam tâm chút nào! Nhịn , buông một câu với Vệ Dịch: "Vệ Dịch, cái gánh bảo vệ cô ngươi gánh nổi . Cô là cái đồ gây họa, chỉ mới chịu nổi thôi."

Xì! Ngài mới là đồ gây họa!

Kỷ Vân Thư lườm một cái sắc lẹm.

Vệ Dịch gãi đầu, bĩu môi với Cảnh Dung: "Huynh mới là đồ gây họa."

"Ngươi..."

"Thư nhi , là một cái 'bao trút giận', sấm đ.á.n.h động, mưa xối thấm, mặt đen sì như một cục than tổ ong, hơn nữa còn... Ưm!"

Kỷ Vân Thư kịp thời bịt miệng .

Dọc đường , Kỷ Vân Thư cũng đôi ba câu chuyện phiếm với Vệ Dịch, đa phần là buột miệng lẩm bẩm, ngờ tên ngốc nhớ hết. Nhớ thì cứ nhớ, còn . Nói thì thôi , ngay mặt Cảnh Dung chứ?

Lúc , cô chỉ tìm cái lỗ nẻ nào đó chui xuống cho xong.

bịt miệng Vệ Dịch liếc Cảnh Dung. Khuôn mặt đen như than của đang bốc hỏa, đôi mắt lạnh lẽo đầy giận dữ trừng trừng cô.

"Kỷ - Vân - Thư!" Cảnh Dung nghiến răng nghiến lợi gọi tên cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-122-ky-van-thu.html.]

bao giờ tên khó đến thế! Khóe miệng lớp khăn che mặt của Kỷ Vân Thư giật giật liên hồi.

Cô giải thích: "Ta... chỉ là thuận miệng chơi thôi."

"Thuận miệng? Cô cũng tùy tiện thật đấy."

"Ta chỉ là..."

"Thôi !"

Cảnh Dung hừ lạnh một tiếng, dậy sang đống lửa khác, chen một thị vệ sang một bên, lưng về phía Kỷ Vân Thư, để cho cô một tấm lưng đầy phẫn nộ.

Lúc Kỷ Vân Thư mới buông tay khỏi miệng Vệ Dịch.

Vệ Dịch như nín một thật dài, thở hổn hển, thở hỏi: "Thư nhi, cô... tại ... tại cho ?"

"Ngươi còn nữa là thê t.h.ả.m đấy!"

"Tại chứ? Là ... sai ?"

"..."

Kỷ Vân Thư lúc đầu đau như búa bổ. Đường đến kinh thành còn dài, nếu tên cứ giận dỗi mãi, e là cô sẽ nếm mùi đau khổ suốt dọc đường mất!

Ai ngờ Lang Bạc ở đối diện cúi đầu trộm, đúng lúc Kỷ Vân Thư bắt gặp.

"Ngươi cái gì?"

Lang Bạc liếc tấm lưng đang hắt bóng lửa của Vương gia nhà , sang nhỏ với Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, nếu là khác Vương gia như , e là giờ ném ngoài . Xem Vương gia đối với cô nương là thật lòng ."

Ấy ! Sao vòng về chuyện nữa !

Kỷ Vân Thư cụp mắt, lén liếc về phía . Thôi, cứ để tên đó bình tĩnh một đêm .

Đêm trong ngôi miếu hoang, Vệ Dịch ôm hai bức tranh, tựa vai Lang Bạc ngủ ngon lành. Cảnh Dung vẫn dựa ở đằng xa, vẫn chĩa cái lưng hừng hực lửa giận về phía .

Kỷ Vân Thư thì trằn trọc ngủ , cứ chằm chằm đống lửa mặt, từ lúc cháy vượng cho đến khi chỉ còn vài đốm than hồng!

Sáng hôm .

Hai nhóm trong miếu chia tay . Trước khi , Khắc Sát còn cảm ơn Kỷ Vân Thư rối rít, hy vọng dịp cô sẽ đến Hồ Ấp. Sau đó, ai nấy lên xe ngựa, về hai hướng ngược .

Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch vẫn trong xe ngựa, Cảnh Dung cưỡi ngựa.

Đi hai ba canh giờ, cuối cùng cũng thoát khỏi đường mòn núi non để lên đường quan lộ. Ngồi xe ngựa đường lớn đỡ xóc nảy hơn đường núi, dễ chịu hơn hẳn.

Kỷ Vân Thư Vệ Dịch, đang vén rèm ngó nghiêng ngoài đầy thích thú.

"Ngươi gì thế?"

Vệ Dịch đầu , đáp: "Bên ngoài thật."

Đẹp ư?

Kỷ Vân Thư cũng ghé gần ngoài. Tuy khỏi rừng núi nhưng xung quanh vẫn là đồi núi trập trùng và cây cối, cô chẳng thấy ở chỗ nào. Có lẽ do Vệ Dịch từng xa, thấy gì cũng lạ lẫm, thích thú!

"Híiii --"

Tiếng ngựa hí vang lên, xe ngựa đột ngột dừng như thể đ.â.m vật gì. Kỷ Vân Thư vững mới vén rèm xe, để lộ đôi mắt về phía .

Phía xe ngựa đụng độ một toán cưỡi ngựa!

Khi rõ gương mặt hai trong đó, Kỷ Vân Thư vội vàng buông rèm xuống, rụt trong.

"Thư nhi ?" Vệ Dịch hỏi.

Cô lắc đầu.

Vệ Dịch tò mò định chui , cô kéo giật .

"Đừng ngoài!"

Giọng điệu căng thẳng của cô Vệ Dịch sợ, im bặt, ngoan ngoãn yên.

...

 

Loading...