Kỷ Vân Thư nghẹn ngào: "Cảnh Huyên..."
"Tóm , hôm nay thể gặp tỷ, thực sự mãn nguyện ." Cảnh Huyên rơi lệ. Nàng luôn thầm cảm kích Kỷ Vân Thư, ngờ thể gặp tại đất Hồ Ấp ! Trong lòng trào dâng bao cảm xúc.
Kỷ Vân Thư xót xa : "Cảnh Huyên, liên lụy đến chúng , cũng ảnh hưởng đến Đại Lâm, nên hôm đó mới chịu để Cảnh Dung đưa . Cảnh Dung , nhất định sẽ tìm kế sách vẹn để đưa rời khỏi đây, đừng lo nghĩ gì nữa."
Cảnh Huyên lắc đầu: "Thực từ ngày đầu tiên gả đến đây, chấp nhận phận ! Cũng nửa đời của sẽ trôi qua thế nào. Điều sợ nhất là liên lụy đến , càng vì mà mạo hiểm bất cứ điều gì. Nếu , cho dù rời khỏi đây cũng sẽ chẳng thể nào an lòng."
Nàng dứt lời, Cảnh Dung lập tức nắm chặt cánh tay nàng, nghiêm túc : "Yên tâm , sẽ tìm cơ hội thích hợp. Đợi thời cơ đến, sẽ lập tức đưa ! Tuyên Nhi, gọi một tiếng Hoàng , thể trơ mắt chịu khổ ở đây ! Huống hồ đời , là duy nhất của ."
"Hoàng ..."
"Nghe lời , đến ngày đó, nhất định cùng ."
Cảnh Huyên đỏ hoe đôi mắt, mím chặt môi, gật đầu thật mạnh.
Cảnh Dung đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nàng, lau những giọt nước mắt.
Cảnh Huyên chợt nhớ điều gì, ngước mắt hỏi: " Hoàng , Vương phủ thích khách đột nhập, còn Tam Vương gia thương, là..."
"Ừ, là ."
"Nhỡ ..."
"Không , trong bữa tiệc tối nay, vị Vương gia cũng gì ."
"Vậy thì !" Cảnh Huyên yên tâm, ngoài trời, thấy thời gian còn sớm, quyến luyến : “Muội cũng thể ở đây lâu, kẻo đám nha sinh nghi. Hoàng , Vân Thư, hai cũng mau rời khỏi đây ."
Kỷ Vân Thư dặn dò: "Cảnh Huyên, nhớ kỹ, nhất định cẩn thận."
"Ta ."
"Đợi xong việc, chúng sẽ đến đón ."
"Được , hai mau !" Cảnh Huyên lùi một bước.
Nào ngờ! Lưng nàng va giá sách, khiến một cuốn sách rơi xuống.
"Bộp" một tiếng. Sách rơi xuống đất.
Vừa khéo một toán lính tuần tra ngang qua thấy. Tên đội trưởng cầm đuốc soi về phía Tàng thư các, lập tức cảnh giác! Hắn hiệu, đám lính bên cạnh liền bao vây căn phòng tối om chút ánh đèn.
"Kẻ nào ở bên trong?"
Tiếng quát của tên lính lớn! Lập tức thu hút sự chú ý của các đội tuần tra khác xung quanh. Chỉ trong chốc lát, mười mấy hai mươi tên lính ập tới, vây kín Tàng thư các từ trong ngoài.
Ba Cảnh Dung ánh đuốc bên ngoài ngày càng tiến gần.
Cảnh Huyên siết chặt tay, lo lắng: "Làm bây giờ?" Nàng cuống cuồng cả lên!
Cảnh Dung bình tĩnh bước cửa, thấy bốn phía vây chặt, ngay cả cửa sổ phía cũng ánh đuốc chiếu . Bây giờ chẳng khác nào nhốt trong lồng, chắp cánh cũng khó bay!
Kỷ Vân Thư : "Không thể để Tam Vương gia chúng đến gặp Cảnh Huyên, nếu sẽ gặp rắc rối lớn."
Nếu phát hiện, hậu quả khôn lường! Cảnh Huyên chắc chắn sẽ gặp họa, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng.
Cảnh Huyên : "Cũng thể để bọn họ thấy hai ở đây."
Cảnh Dung qua khe cửa, thấy đám lính ngày càng đến gần. Y bình tĩnh suy tính, lập tức xé một mảnh vải áo, định che mặt xông !
"Hoàng , gì ?"
"Ta ngoài dụ bọn chúng , hai tìm cách rời khỏi đây." Cảnh Dung .
"Làm cũng sẽ nhận thôi!"
"Ta thể để hai xảy chuyện."
Cảnh Huyên quyết định đ.á.n.h cược một phen: "Không , thể để hai gặp chuyện! Hay là để ngoài đuổi bọn chúng , cứ là bên trong ai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1214-vuong-phi-o-ben-trong-tai-sao-khong-thap-den.html.]
Cảnh Dung cản nàng : "Đám lính đó tinh ranh lắm, sẽ tin bên trong , chắc chắn chúng sẽ đòi lục soát mới yên tâm."
"Dù cũng là Vương phi, nếu cho phép, bọn chúng cũng dám xông . Hoàng , thể để hai vì mà liên lụy, nếu , c.h.ế.t cũng nhắm mắt."
Nàng hạ quyết tâm! Nói , nàng đẩy Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư sang một bên, mở toang cửa Tàng thư các.
Cửa mở! Ánh sáng đỏ rực từ bên ngoài hắt , chói cả mắt!
Cảnh Huyên nheo mắt cho quen dần với ánh sáng, bước ngoài.
Bên ngoài, mấy chục tên lính đang , hàng loạt cây đuốc soi sáng cả một vùng. Tên đội trưởng nhận nàng: "Vương phi?"
Hắn dám tin mắt ! Đám lính đang cảnh giác cao độ cũng đưa mắt .
"Sao Vương phi ở đây?"
Cảnh Huyên trấn tĩnh ở cửa, đáp: "Chỉ là thấy rảnh rỗi nên tìm vài cuốn sách xem thôi."
"Vậy tiếng động bên trong là..."
"Vừa cẩn thận va cái giá, rơi mấy cuốn sách thôi, các ngươi cần căng thẳng như ."
Giọng nàng bình thản, chút hoảng loạn nào.
tên lính rõ ràng tin: "Vương phi ở bên trong, tại thắp đèn?"
"Vốn dĩ thắp, nhưng gió thổi tắt !"
"Bên trong còn ai khác chứ?"
"Không ."
Tên lính phía lưng nàng vài . Bên trong Tàng thư các tối om, rõ gì cả. Hắn bước tới một bước, : "Mời Vương phi tránh sang một bên, chúng thuộc hạ cần trong lục soát."
Cảnh Huyên cau mày: "Sao hả? Các ngươi tin lời ?"
"Đương nhiên , chỉ là đó Vương phủ thích khách, đến nay vẫn bắt , cho nên thuộc hạ kiểm tra mới yên tâm."
"Ta cần kiểm tra là cần kiểm tra, chẳng lẽ lời của các ngươi cũng dám ?"
"Xin Vương phi thứ tội, chúng cũng là đề phòng vạn nhất." Tên lính phớt lờ lời nàng, tiếp tục tiến lên.
Ai mà chẳng địa vị của Cảnh Huyên trong Vương phủ ! Căn bản còn chẳng bằng một nha . Cho nên đám lính ngoài mặt gọi một tiếng Vương phi, nhưng trong lòng chẳng coi nàng gì!
Cảnh Huyên thấy tên lính ép tới, bất giác lùi vài bước, ánh mắt run rẩy. Nàng hít sâu một , quát: "Các ngươi ! Ta bên trong là . Dù cũng là Vương phi, lời các ngươi dám chống lệnh ?"
Tiếng quát đầy uy lực!
Mấy tên lính sững ! Nói là sợ hãi thì hẳn, đúng hơn là ngạc nhiên. Vốn tưởng nữ t.ử Đại Lâm là quả hồng mềm, ngờ cũng lúc cứng rắn như .
Tên đội trưởng lập tức đáp: "Thuộc hạ dám." Hắn dừng bước.
Một tên lính khác thì thầm tai tên đội trưởng: "Làm bây giờ?"
"Đi báo cho Vương gia."
"Rõ!"
Tên lính chạy .
Cảnh Huyên thấy tình hình , tiếp tục : "Đã dám thì giải tán hết ! Ta còn trong tìm sách, đừng phiền ."
"Vương phi..."
"Lui xuống!"